Stella1234
Thôi vậy thì bỏ
Hôm nay rỗi việc nên lên xàm chém gió chuyện đời chuyện nghề cho vui.
Tao kỹ sư Bách khoa, ra trường, đi làm linh tinh các thứ rồi về với DGC, làm DGC leo lên được chức vụ mà cũng nhiều thằng mơ ước, cổ phiếu mua được 1 căn Times City. Lương đủ để nuôi gia đình, vợ con mà vẫn dư giả.
Nhưng nghề hóa chất thì chúng mày biết rồi, tránh sao được độc hại, nguy hiểm và nhiều thứ khác liên quan pháp lý, môi trường, xả thải..vân vân, trăm thứ ghè lên đầu thằng quản lý sản xuất. Một tháng đều 26 công đi làm, có tháng 28-29 công nếu có sự cố thì full 30 công, mà quản lý thì làm gì có lương thêm giờ.
Rồi một ngày chắc phải cách đây 1 năm rưỡi 2 năm gì đấy đéo nhớ, tao quyết định nghỉ việc.
Tạm dừng một công việc với mức lương mơ ước, vị trí được mọi người trọng vọng. Áp lực đéo chịu được, vợ con ở Hà Nội như nào, chi phí nuôi 3 con ở Hà Nội có phải đơn giản đâu, áp lực vl, nhưng càng áp lực hơn nếu như guồng quay ngành hóa chất này cứ cuốn lấy tao thêm vài chục năm nữa chắc tao đéo trụ được. Vậy nên là quyết định nghỉ.
Nghỉ việc xong, tao khởi nghiêp ở lĩnh vực cơ khí, cùng ông anh mở Công ty. Bắt đầu ở một lĩnh vực hoàn toàn mới, làm lại từ đầu. Lúc đầu thì nghĩ làm chủ sẽ sướng hơn làm thuê, không phải bị gò ép về tiến độ, thời gian, trách nhiệm...vv. Tuy nhiên thì thực tế là, cái vả vào mặt tao mỗi tháng là làm thế nào để nuôi sống hơn 10 con người, rồi 20, rồi 30 và giờ là 50 con người. Làm chủ nó thốn hơn việc chỉ đi chấm công và cuối tháng lĩnh 1 cục tiền.
Dạo này mấy Công ty đối tác của tao đều kêu do Iran Mỹ đánh nhau, chặn Homuz nên không có Lưu huỳnh chạy, dừng máy hàng loạt. Đâm ra cũng ảnh hưởng đến cả việc của bên tao.
Ngồi bên ly cafe, ngẫm chuyện đời. Ở cái tuổi U40, vợ con còn nhỏ, cha mẹ già yếu, tương lai phía trước chưa biết thành hay bại.
Tự nhiên chẳng còn cảm xúc để đi trêu mấy ae 3 que. Hẹ hẹ.
Tao kỹ sư Bách khoa, ra trường, đi làm linh tinh các thứ rồi về với DGC, làm DGC leo lên được chức vụ mà cũng nhiều thằng mơ ước, cổ phiếu mua được 1 căn Times City. Lương đủ để nuôi gia đình, vợ con mà vẫn dư giả.
Nhưng nghề hóa chất thì chúng mày biết rồi, tránh sao được độc hại, nguy hiểm và nhiều thứ khác liên quan pháp lý, môi trường, xả thải..vân vân, trăm thứ ghè lên đầu thằng quản lý sản xuất. Một tháng đều 26 công đi làm, có tháng 28-29 công nếu có sự cố thì full 30 công, mà quản lý thì làm gì có lương thêm giờ.
Rồi một ngày chắc phải cách đây 1 năm rưỡi 2 năm gì đấy đéo nhớ, tao quyết định nghỉ việc.
Tạm dừng một công việc với mức lương mơ ước, vị trí được mọi người trọng vọng. Áp lực đéo chịu được, vợ con ở Hà Nội như nào, chi phí nuôi 3 con ở Hà Nội có phải đơn giản đâu, áp lực vl, nhưng càng áp lực hơn nếu như guồng quay ngành hóa chất này cứ cuốn lấy tao thêm vài chục năm nữa chắc tao đéo trụ được. Vậy nên là quyết định nghỉ.
Nghỉ việc xong, tao khởi nghiêp ở lĩnh vực cơ khí, cùng ông anh mở Công ty. Bắt đầu ở một lĩnh vực hoàn toàn mới, làm lại từ đầu. Lúc đầu thì nghĩ làm chủ sẽ sướng hơn làm thuê, không phải bị gò ép về tiến độ, thời gian, trách nhiệm...vv. Tuy nhiên thì thực tế là, cái vả vào mặt tao mỗi tháng là làm thế nào để nuôi sống hơn 10 con người, rồi 20, rồi 30 và giờ là 50 con người. Làm chủ nó thốn hơn việc chỉ đi chấm công và cuối tháng lĩnh 1 cục tiền.
Dạo này mấy Công ty đối tác của tao đều kêu do Iran Mỹ đánh nhau, chặn Homuz nên không có Lưu huỳnh chạy, dừng máy hàng loạt. Đâm ra cũng ảnh hưởng đến cả việc của bên tao.
Ngồi bên ly cafe, ngẫm chuyện đời. Ở cái tuổi U40, vợ con còn nhỏ, cha mẹ già yếu, tương lai phía trước chưa biết thành hay bại.
Tự nhiên chẳng còn cảm xúc để đi trêu mấy ae 3 que. Hẹ hẹ.
