nhimcon2509
Hạt giống tầm thần
Tôi từng yêu những tháng ngày mình kiên cường, yêu dáng hình bản thân khi đủ can đảm đứng giữa giông bão mà chẳng cần ai đưa tay. Nhưng càng đi qua nhiều năm tháng, tôi càng hiểu rằng con người đâu thể mãi mạnh mẽ.
Nên giờ đây, tôi học cách thương cả những phần yếu đuối mà mình từng cố giấu đi, ôm lấy những thiếu sót, những vết thương chưa kịp lành và cả những lần mình đã chẳng thể trở thành người mà mình mong muốn.
Có lẽ trưởng thành không phải là trở nên hoàn hảo, mà là sau tất cả những lần tự làm đau chính mình, ta vẫn đủ dịu dàng để nói: “Không sao, mình đã cố gắng nhiều rồi.”
Nên giờ đây, tôi học cách thương cả những phần yếu đuối mà mình từng cố giấu đi, ôm lấy những thiếu sót, những vết thương chưa kịp lành và cả những lần mình đã chẳng thể trở thành người mà mình mong muốn.
Có lẽ trưởng thành không phải là trở nên hoàn hảo, mà là sau tất cả những lần tự làm đau chính mình, ta vẫn đủ dịu dàng để nói: “Không sao, mình đã cố gắng nhiều rồi.”
