Huhuvay
Thanh niên hoi
Em hơi nhát, với cũng sợ gia đình với bạn bè biết nên từ trước tới giờ chẳng dám kể với ai. Hôm nay hỏi mọi người chút ạ.
Hồi đó em mới năm 1, lần đầu xa nhà nên cái gì cũng... ấy ấy lắm ạ 🥹 Năm nhất em ở cùng dì họ, dì lúc đó cũng năm cuối. Dì thương em lắm, chăm sóc rồi chỉ dẫn đủ thứ như em ruột nên một năm đầu cũng tạm ổn.
Đến năm 2 thì dì đi, để lại cho em mấy cái đồ dùng cũ rồi em bắt đầu ở một mình. Phòng xung quanh cũng chẳng giao lưu gì nhiều, ai biết việc người nấy.
R một hôm em bị trễ tiền phòng. Tiền phòng, điện nước trước giờ dì đóng nên dì đi cũng quên nói lại cho em. Đúng hôm đó con trai chủ nhà đến thu tiền, thấy em chưa đóng thì hỏi han này nọ: dì đi rồi à, giờ em ở một mình à, bố mẹ có hay lên không, có đi làm thêm không R hai anh em kết bạn Zalo để sau này tiện liên lạc.
Ông này thì ngoại hình cũng trung bình thôi, được cái cao to, hơi đen đen, nhìn cũng... hơi già vì hơn 3x rồi ạ Nhưng mà ngay từ đầu em cứ có cảm giác mắt ổng nhìn em hơi lạ lạ.
Xong khoảng một tháng sau em lại trễ tiền tiếp 🥹
Lần này do ở một mình, tự chi tiêu nên tiền nong bắt đầu tụt nhanh vì k còn dì shaere. Em nhắn tin báo trước với ổng, ổng xem xong im luôn. Một lúc sau lại tự mò sang phòng em.
Em giải thích rồi xin trễ thêm ít hôm, bảo mai em sẽ tìm việc làm thêm.
Ổng ngồi nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Làm việc nhẹ lương cao không, ở gần đây ?”
Em nghe xong đầu nảy số liền. Kèo này thơm quá, vừa đang khó khăn vừa có việc ngay gần nhà.
Ổng bảo không cao lắm, nhưng nhàn, chỗ làm cách phòng em vài trăm mét. Ngày 350k, rảnh lúc nào thì tới, bận hoặc mệt thì nghỉ. Em đồng ý ngay.
Hôm sau ổng qua dẫn em đi làm. Chỗ làm thì... ban đầu em tưởng gần, nhưng đi mãi thấy hơi xa 🥹 Xong tự nhiên ổng dẫn em vào BHX.
Em cũng chẳng hỏi gì, phần vì ngại, phần vì sợ bị la
Hai người lượn một vòng, mua túi to túi nhỏ nào là bánh, trái cây, nước uống các thứ. Xong mới đi tiếp đến chỗ làm.
Tới nơi là một cái nhà kho cũ.
Em đi vào, ổng đóng cửa lại. Lúc đấy em mới đứng đơ ra, nhìn quanh một vòng thấy trong này chẳng có ai hết
Em sợ xanh cả mặt luôn ạ. Tay chân lạnh ngắt, mồ hôi vã ra. Nghĩ bụng lần đầu đi làm thêm mà người quen dẫn đi, mình có đề phòng gì đâu. Giờ ổng mà hù một cái chắc em xỉu tại chỗ mất Y_Y
May mà ổng bật đèn lên.
Em nhìn kỹ mới thấy trong kho có bàn ghế, võng, rồi đủ thứ máy móc, sắt thép linh tinh.
Ổng lôi cái bao với cái chổi ra rồi bảo “Bánh trái lúc nãy mua, lấy ra ăn đi. Ăn no chán thì quét dọn chỗ này.” 🙂
( có cần làm nhau sợ vậi ko anh???? Tí nữa đái ra quần )
Em ngồi một lúc cho hết run rồi mới bắt đầu làm.
Kho hôm đấy bụi kinh khủng. Em quét muốn khóc luôn. Còn ổng thì nằm võng bấm điện thoại, cứ bảo “Thong thả mà làm, không gấp.”
Sau 3-4 tiếng vật lộn thì cuối cùng cũng sạch được một tí.
Em bảo làm xong rồi, muốn về thì ổng bảo ok, rồi bắt em ôm luôn đống đồ mua ở bhx lúc nãy về dùng.
Những ngày sau cũng cứ như vậy.
Lúc em đi học thì ổng làm việc của ổng, máy móc rồi sắt thép sinh ra bụi. Em học xong thì chạy qua dọn.
Mà sau hôm đầu thì nhàn lắm. Mỗi lần chỉ khoảng 30 phút là dọn xong, còn lại ngồi chơi. Có hôm hai anh em ngồi nói chuyện linh tinh, có hôm em chơi điện thoại. Có lúc ổng lừa kêu em lên xe ổng chở đi theo phụ việc bên ngoài nhưng mà toàn chở đi ăn uống.
Một ngày em mài đít bên kho 2 3 tiếng rồi về.
350k/ngày, tuần đều đều 7 ngày.
Em thấy nó êmmmmmmmmmmm ruuuuuuuuuuu luôn ạ 😂
Có những hôm em ốm thật thì ổng hỏi thăm rồi mua thuốc, mua cháo đem qua.
Có hôm em lười quá còn nói dối là bị ốm để nghỉ 😂 Ổng lết thân qua đưa "vật tư sinh tồn".
Tối về hai anh em cũng hay nhắn tin linh tinh, kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có hôm còn gọi điện nói mấy chuyện khùng điên chẳng hiểu sao nói được tới khuya.
Cứ như vậy tới giờ cũng hơn một năm rồi.
Và vấn đề chính giờ.... Hình như em thích ổng mất rồi ạ 🥹
Ổng độc thân. Tính thì hơi trẻ con, mà nói thật là trẻ con vãi
) Tỷ lệ nghịch hoàn toàn với ngoại hình với tuổi luôn.
Ban đầu em cứ nghĩ chắc mình quý người ta vì người ta giúp mình lúc khó khăn thôi.
Nhưng mà càng lâu càng thấy hình như không phải 🥹
Em cũng không biết ổng nghĩ gì về em nữa.
Nhiều lúc "cảm xúc" của em "bùng lên" khi nghĩ về ổng nên em chắc là k phải cảm mếm gì nữa r 🙂, nhưng mà k dám nói gì.
Một phần sợ bị từ chối, một phần sợ ổng chê mình trẻ con, rồi sợ gia đình với bạn bè biết.
Với cả nhỡ k thành là... em còn sợ nói ra xong mất luôn cả cái việc làm này nữa 🙂 nó vừa khó ở cảm xúc, kinh tế luôn.
À còn cả cái phòng trọ miễn phí cả năm nay nữa 🙂 mấy lần trả ổng kêu trừ lường, mà lương thì lãnh đủ, mà ổng kêu trừ rồi🙂
Nên tới giờ vẫn cứ im im, vừa thích người ta vừa tự mình suy nghĩ lung tung.
Mọi người cho em hỏi thật......................
Em có đang tự ảo tưởng quá nhiều không ạ, hay ổng xem như em gái, hay gì đó...? 🥹
Hồi đó em mới năm 1, lần đầu xa nhà nên cái gì cũng... ấy ấy lắm ạ 🥹 Năm nhất em ở cùng dì họ, dì lúc đó cũng năm cuối. Dì thương em lắm, chăm sóc rồi chỉ dẫn đủ thứ như em ruột nên một năm đầu cũng tạm ổn.
Đến năm 2 thì dì đi, để lại cho em mấy cái đồ dùng cũ rồi em bắt đầu ở một mình. Phòng xung quanh cũng chẳng giao lưu gì nhiều, ai biết việc người nấy.
R một hôm em bị trễ tiền phòng. Tiền phòng, điện nước trước giờ dì đóng nên dì đi cũng quên nói lại cho em. Đúng hôm đó con trai chủ nhà đến thu tiền, thấy em chưa đóng thì hỏi han này nọ: dì đi rồi à, giờ em ở một mình à, bố mẹ có hay lên không, có đi làm thêm không R hai anh em kết bạn Zalo để sau này tiện liên lạc.
Ông này thì ngoại hình cũng trung bình thôi, được cái cao to, hơi đen đen, nhìn cũng... hơi già vì hơn 3x rồi ạ Nhưng mà ngay từ đầu em cứ có cảm giác mắt ổng nhìn em hơi lạ lạ.
Xong khoảng một tháng sau em lại trễ tiền tiếp 🥹
Lần này do ở một mình, tự chi tiêu nên tiền nong bắt đầu tụt nhanh vì k còn dì shaere. Em nhắn tin báo trước với ổng, ổng xem xong im luôn. Một lúc sau lại tự mò sang phòng em.
Em giải thích rồi xin trễ thêm ít hôm, bảo mai em sẽ tìm việc làm thêm.
Ổng ngồi nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Làm việc nhẹ lương cao không, ở gần đây ?”
Em nghe xong đầu nảy số liền. Kèo này thơm quá, vừa đang khó khăn vừa có việc ngay gần nhà.
Ổng bảo không cao lắm, nhưng nhàn, chỗ làm cách phòng em vài trăm mét. Ngày 350k, rảnh lúc nào thì tới, bận hoặc mệt thì nghỉ. Em đồng ý ngay.
Hôm sau ổng qua dẫn em đi làm. Chỗ làm thì... ban đầu em tưởng gần, nhưng đi mãi thấy hơi xa 🥹 Xong tự nhiên ổng dẫn em vào BHX.
Em cũng chẳng hỏi gì, phần vì ngại, phần vì sợ bị la
Hai người lượn một vòng, mua túi to túi nhỏ nào là bánh, trái cây, nước uống các thứ. Xong mới đi tiếp đến chỗ làm.
Tới nơi là một cái nhà kho cũ.
Em đi vào, ổng đóng cửa lại. Lúc đấy em mới đứng đơ ra, nhìn quanh một vòng thấy trong này chẳng có ai hết
Em sợ xanh cả mặt luôn ạ. Tay chân lạnh ngắt, mồ hôi vã ra. Nghĩ bụng lần đầu đi làm thêm mà người quen dẫn đi, mình có đề phòng gì đâu. Giờ ổng mà hù một cái chắc em xỉu tại chỗ mất Y_Y
May mà ổng bật đèn lên.
Em nhìn kỹ mới thấy trong kho có bàn ghế, võng, rồi đủ thứ máy móc, sắt thép linh tinh.
Ổng lôi cái bao với cái chổi ra rồi bảo “Bánh trái lúc nãy mua, lấy ra ăn đi. Ăn no chán thì quét dọn chỗ này.” 🙂
( có cần làm nhau sợ vậi ko anh???? Tí nữa đái ra quần )
Em ngồi một lúc cho hết run rồi mới bắt đầu làm.
Kho hôm đấy bụi kinh khủng. Em quét muốn khóc luôn. Còn ổng thì nằm võng bấm điện thoại, cứ bảo “Thong thả mà làm, không gấp.”
Sau 3-4 tiếng vật lộn thì cuối cùng cũng sạch được một tí.
Em bảo làm xong rồi, muốn về thì ổng bảo ok, rồi bắt em ôm luôn đống đồ mua ở bhx lúc nãy về dùng.
Những ngày sau cũng cứ như vậy.
Lúc em đi học thì ổng làm việc của ổng, máy móc rồi sắt thép sinh ra bụi. Em học xong thì chạy qua dọn.
Mà sau hôm đầu thì nhàn lắm. Mỗi lần chỉ khoảng 30 phút là dọn xong, còn lại ngồi chơi. Có hôm hai anh em ngồi nói chuyện linh tinh, có hôm em chơi điện thoại. Có lúc ổng lừa kêu em lên xe ổng chở đi theo phụ việc bên ngoài nhưng mà toàn chở đi ăn uống.
Một ngày em mài đít bên kho 2 3 tiếng rồi về.
350k/ngày, tuần đều đều 7 ngày.
Em thấy nó êmmmmmmmmmmm ruuuuuuuuuuu luôn ạ 😂
Có những hôm em ốm thật thì ổng hỏi thăm rồi mua thuốc, mua cháo đem qua.
Có hôm em lười quá còn nói dối là bị ốm để nghỉ 😂 Ổng lết thân qua đưa "vật tư sinh tồn".
Tối về hai anh em cũng hay nhắn tin linh tinh, kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Có hôm còn gọi điện nói mấy chuyện khùng điên chẳng hiểu sao nói được tới khuya.
Cứ như vậy tới giờ cũng hơn một năm rồi.
Và vấn đề chính giờ.... Hình như em thích ổng mất rồi ạ 🥹
Ổng độc thân. Tính thì hơi trẻ con, mà nói thật là trẻ con vãi
) Tỷ lệ nghịch hoàn toàn với ngoại hình với tuổi luôn.Ban đầu em cứ nghĩ chắc mình quý người ta vì người ta giúp mình lúc khó khăn thôi.
Nhưng mà càng lâu càng thấy hình như không phải 🥹
Em cũng không biết ổng nghĩ gì về em nữa.
Nhiều lúc "cảm xúc" của em "bùng lên" khi nghĩ về ổng nên em chắc là k phải cảm mếm gì nữa r 🙂, nhưng mà k dám nói gì.
Một phần sợ bị từ chối, một phần sợ ổng chê mình trẻ con, rồi sợ gia đình với bạn bè biết.
Với cả nhỡ k thành là... em còn sợ nói ra xong mất luôn cả cái việc làm này nữa 🙂 nó vừa khó ở cảm xúc, kinh tế luôn.
À còn cả cái phòng trọ miễn phí cả năm nay nữa 🙂 mấy lần trả ổng kêu trừ lường, mà lương thì lãnh đủ, mà ổng kêu trừ rồi🙂
Nên tới giờ vẫn cứ im im, vừa thích người ta vừa tự mình suy nghĩ lung tung.
Mọi người cho em hỏi thật......................
Em có đang tự ảo tưởng quá nhiều không ạ, hay ổng xem như em gái, hay gì đó...? 🥹