mấy cái đơn giản như đi học thôi, đưa rước con, giờ phụ huynh phải theo dõi sợ bị bắt cóc, con cái thì đưa rước tận trường, chiều tối thì đi học thêm, tao thấy nhiều phụ huynh đưa con vào cửa hàng tiện lợi phải đút đứa con ăn để cho kịp ca học tối của con. hiện giờ 1 ngày là phụ huynh dành trọn thời gian cho đứa con ròi, con nó chỉ học văn hoá ở trường, ít học kỹ năng dẫn tới bị tự kỷ nhiều
hơn 10 năm trước. trẻ con cấp 1, 2 là cho tự đi bộ, đi xe đạp đến trường vs cho cầm tiền tự ăn sáng ăn trưa rồi.
phần vì là trường làng, nên thời gian đi lại ngắn và an toàn hơn do nhiều người quen.
tính tự lập, khả năng tự chăm bản thân cao hơn hẳn. và nó cũng tạo cơ hội cho bọn trẻ tự mình tương tác vs môi trường, con người xung quanh. thông qua việc kết bạn về nhà chung hoặc lôi nhau đi chơi hoặc trốn học.
giờ đổ xô vào thành phố lớn nhiều, từ rất sớm. đông đúc, chật trội, xe cộ nhiều, người vs người cũng rồng rắn lẫn lộn. đứa nào cũng chăm chăm cho con vào trường "đc pr tốt" nên chấp nhận cho con đi học xa chỗ ở rất nhiều, bị phụ thuộc vào phương tiện đi lại. khó có điều kiện cho nó tự đi.
không có điều kiện để trải nghiệm sự tự lập hay có cơ hội tương tác vs môi trường, con người bên ngoài giờ học.
kèm thêm chẳng biết từ bao giờ, cái thói "bao bọc con cái quá mức" trở thành chuẩn chung trong đám phụ huynh. giờ ít đứa bị ăn đòn, ăn roi, đứng úp mặt vào tường lắm -.-
kỷ luật không được dạy.
sự tự lập cũng hiếm có cơ hội để trải nghiệm.
bọn trẻ con dần trở thành cái máy chỉ để đến trường, đi thi.
đéo bị điên, đéo bị sa đà vào công nghệ thì hơi phí