(Dân trí) - Những phố nghề từng làm nên thương hiệu thương mại TPHCM đang chịu sức ép từ sức mua giảm, thương mại điện tử và chi phí mặt bằng cao. Cần làm gì để những tuyến phố này không dần biến mất?
Từng là những khu vực tập trung các cửa hàng cùng ngành hàng, thu hút khách từ nhiều tỉnh, thành đến mua sắm và nhập hàng, nhiều phố chuyên doanh tại TPHCM nay lại khá vắng khách.
Loạt mặt bằng đóng cửa, bảng cho thuê xuất hiện dày hơn, những cửa hàng khác vẫn mở thì lượng khách thưa vắng, tiểu thương phải thu hẹp quy mô hoặc chuyển sang bán thêm các mặt hàng khác.
Từng là những khu vực tập trung các cửa hàng cùng ngành hàng, thu hút khách từ nhiều tỉnh, thành đến mua sắm và nhập hàng, nhiều phố chuyên doanh tại TPHCM nay lại khá vắng khách.
Loạt mặt bằng đóng cửa, bảng cho thuê xuất hiện dày hơn, những cửa hàng khác vẫn mở thì lượng khách thưa vắng, tiểu thương phải thu hẹp quy mô hoặc chuyển sang bán thêm các mặt hàng khác.
Phố nội thất Ngô Gia Tự vắng khách mua (Ảnh: Nam Anh).
Từ phố vải Soái Kình Lâm, phố văn phòng phẩm Phùng Hưng (phường Chợ Lớn) đến phố thời trang Nguyễn Trãi (phường Chợ Quán), phố nội thất Ngô Gia Tự (phường Vườn Lài), phố ẩm thực Nguyễn Thượng Hiền (phường Bàn Cờ) hay phố thời trang Võ Văn Ngân (phường Thủ Đức), hoạt động kinh doanh tại nhiều tuyến phố không còn sôi động, tấp nập như giai đoạn trước.
Phố chuyên doanh ngóng khách
Tại phố vải Soái Kình Lâm, gồm các tuyến Trần Hưng Đạo, Dương Tử Giang và Đỗ Ngọc Thạnh, nhiều mặt bằng treo bảng cho thuê trong thời gian dài. Bên trong khu chợ, một số cửa hàng đã chuyển sang làm kho, hoạt động mua bán tập trung ở khu vực mặt tiền.
Gần 20 năm bán vải tại Soái Kình Lâm, ông Nguyễn Dư từng quen với cảnh cửa hàng đông người làm và khách sỉ từ các tỉnh, thành tìm đến tận nơi. Có thời điểm, cửa hàng của ông có 8-10 người làm việc, khách sỉ mỗi lần lấy hàng có thể mua nguyên cây vải dài 60-70m.
Nhưng cảnh mua bán đó không còn như trước. Hiện cửa hàng chỉ còn ông và một thợ may. Khách đến lấy hàng cũng ít hơn, có người trước đây lấy cả cây vải thì nay chỉ mua khoảng 10-20m.
“Một mặt bằng ở mặt tiền đường như của tôi có giá thuê khoảng 30 triệu đồng/tháng, chưa kể nhân công. Trong khi phố vải không còn cảnh nhộn nhịp như trước. Khách từ các tỉnh, thành cũng ít đến trực tiếp hơn, một phần họ tìm mẫu mã, đặt hàng và tiếp cận nguồn hàng qua các kênh như Zalo, Facebook”, ông Dư nói.
Không chỉ phố vải, sự vắng khách cũng thể hiện rõ tại phố văn phòng phẩm Phùng Hưng cách đó không xa. Tuyến phố dài khoảng 500m, tập trung gần 30 hộ kinh doanh giấy, tập vở, bút viết, băng keo và đồ dùng văn phòng. Nhiều cửa hàng đã hoạt động 50-60 năm, qua 2-3 thế hệ.
Gần 20 năm bán vải tại Soái Kình Lâm, ông Nguyễn Dư từng quen với cảnh cửa hàng đông người làm và khách sỉ từ các tỉnh, thành tìm đến tận nơi. Có thời điểm, cửa hàng của ông có 8-10 người làm việc, khách sỉ mỗi lần lấy hàng có thể mua nguyên cây vải dài 60-70m.
Nhưng cảnh mua bán đó không còn như trước. Hiện cửa hàng chỉ còn ông và một thợ may. Khách đến lấy hàng cũng ít hơn, có người trước đây lấy cả cây vải thì nay chỉ mua khoảng 10-20m.
“Một mặt bằng ở mặt tiền đường như của tôi có giá thuê khoảng 30 triệu đồng/tháng, chưa kể nhân công. Trong khi phố vải không còn cảnh nhộn nhịp như trước. Khách từ các tỉnh, thành cũng ít đến trực tiếp hơn, một phần họ tìm mẫu mã, đặt hàng và tiếp cận nguồn hàng qua các kênh như Zalo, Facebook”, ông Dư nói.
Không chỉ phố vải, sự vắng khách cũng thể hiện rõ tại phố văn phòng phẩm Phùng Hưng cách đó không xa. Tuyến phố dài khoảng 500m, tập trung gần 30 hộ kinh doanh giấy, tập vở, bút viết, băng keo và đồ dùng văn phòng. Nhiều cửa hàng đã hoạt động 50-60 năm, qua 2-3 thế hệ.
Vắng khách, nhân viên một cửa hàng vải tại phố vải Soái Kình Lâm dùng điện thoại cho qua thời gian (Ảnh: Lê Tỉnh).
Tháng 11/2023, tuyến phố được đặt tên là “phố chuyên doanh” với kỳ vọng trở thành điểm mua sắm tập trung cho người dân, trường học, doanh nghiệp và khách từ các tỉnh, thành. Có điều, hiện tại lượng khách ngày càng vắng. Bà Ngọc Dung, một chủ cửa hàng lâu năm ở tuyến đường này cho biết khách sỉ từ các tỉnh, thành giảm mạnh, trong khi khách lẻ cũng ít dần, ngay cả mùa tựu trường.
“Có những hôm mở cửa nhưng không có khách, vắng đến mức tôi chỉ ngồi lướt điện thoại cho qua thời gian”, bà nói.
Từ phố hàng vải, văn phòng phẩm đến thời trang và nội thất, mặt bằng bỏ trống cũng xuất hiện ở nhiều tuyến phố khác. Tại phố thời trang Nguyễn Trãi hay phố chuyên doanh nội thất Ngô Gia Tự, không ít căn nhà treo bảng cho thuê, sang nhượng trong thời gian dài. Những cửa hàng còn mở cửa vẫn trưng đầy hàng hóa nhưng lượng khách ra vào thưa thớt.
Không chỉ các phố bán hàng hóa, những tuyến được tổ chức theo mô hình phố ẩm thực cũng gặp bài toán tương tự. Ở phố Nguyễn Thượng Hiền, tuyến đường tại phường Xuân Hòa được khánh thành đường ẩm thực từ cuối năm 2022. Dọc tuyến phố chưa đầy 1km, gần chục bảng rao bán nhà, cho thuê hoặc sang nhượng mặt bằng.
“Có những hôm mở cửa nhưng không có khách, vắng đến mức tôi chỉ ngồi lướt điện thoại cho qua thời gian”, bà nói.
Từ phố hàng vải, văn phòng phẩm đến thời trang và nội thất, mặt bằng bỏ trống cũng xuất hiện ở nhiều tuyến phố khác. Tại phố thời trang Nguyễn Trãi hay phố chuyên doanh nội thất Ngô Gia Tự, không ít căn nhà treo bảng cho thuê, sang nhượng trong thời gian dài. Những cửa hàng còn mở cửa vẫn trưng đầy hàng hóa nhưng lượng khách ra vào thưa thớt.
Không chỉ các phố bán hàng hóa, những tuyến được tổ chức theo mô hình phố ẩm thực cũng gặp bài toán tương tự. Ở phố Nguyễn Thượng Hiền, tuyến đường tại phường Xuân Hòa được khánh thành đường ẩm thực từ cuối năm 2022. Dọc tuyến phố chưa đầy 1km, gần chục bảng rao bán nhà, cho thuê hoặc sang nhượng mặt bằng.

. Hoặc mày phải độc quyền 1 cái gì đó mà có nhu cầu sử dụng cao. Hoặc mày phải là sân sau của các đại ca tai to bụng bự. Số còn lại muốn thành công thì phải giỏi toàn diện.