Địt mẹ bọn phản động nhé.

triệt tháo tây nguyên là quyết định của thằng nào?
tây nguyên là cứ điểm/là pháo đài của nam kỳ, giống như tây bắc là pháo đài của bắc kỳ.
bỏ tây nguyên là quyết định sai lầm cực kỳ.
khi xưa họ nhà mạc có 1 tí đất ở tây bắc mà nhà lê còn mãi đéo làm gì được.
địa thế ngon thì đừng bỏ.
thứ 2 là dù mất nam kỳ thì còn các hòn đảo phía nam, việt cộng óc chó làm đéo có thuỷ binh mạnh mà đánh ra được đảo. Thiệu cho chạy hết, vứt hết. Chán vl, bây giờ thì cả nước đéo có cái thành trì tự do nào cả.
 
Không thể nói VNCH thua năm 1975 chỉ vì Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ. Hai ông có trách nhiệm chính trị đáng kể, đặc biệt ông Thiệu vì là tổng thống giai đoạn cuối, nhưng thất bại là kết quả của nhiều yếu tố lớn hơn.

Tao nghỉ mày cũng hiểu nhưng mày muốn khịa đúng không dm 🤣

Có thể nhìn theo 4 nhóm nguyên nhân:

1. Lãnh đạo VNCH: Chính quyền Thiệu có những vấn đề về tham nhũng, chia rẽ chính trị, bổ nhiệm và chỉ huy quân sự. Đặc biệt trong tháng 3/1975, quyết định rút khỏi Tây Nguyên và cách tổ chức cuộc rút quân trên Liên tỉnh lộ 7B gây tổn thất rất lớn và góp phần làm hệ thống phòng thủ miền Trung sụp đổ nhanh. Nguyễn Cao Kỳ lúc đó không còn nắm quyền điều hành như trước nên vai trò trực tiếp trong thất bại năm 1975 nhỏ hơn Thiệu.

2. Mỹ giảm rồi chấm dứt can thiệp quân sự trực tiếp: Sau Hiệp định Paris 1973, quân chiến đấu Mỹ rút khỏi Việt Nam. Quốc hội Mỹ ngày càng hạn chế khả năng tái can thiệp, đồng thời viện trợ quân sự cho VNCH giảm mạnh. Điều này đặc biệt quan trọng vì quân đội VNCH đã được xây dựng theo mô hình phụ thuộc nhiều vào hỏa lực, không quân, nhiên liệu, đạn dược và hậu cần do Mỹ cung cấp.

3. Ưu thế của miền Bắc: Sau 1973, Bắc Việt vẫn duy trì và tăng cường lực lượng ở miền Nam, đưa thêm quân, xe tăng, pháo binh và hậu cần xuống chiến trường. Đến chiến dịch mùa Xuân 1975, họ có khả năng tiến hành những chiến dịch quy mô lớn theo kiểu chiến tranh quy ước, không còn chủ yếu là chiến tranh du kích.

4. Hiệu ứng sụp đổ dây chuyền: Sau khi Buôn Ma Thuột thất thủ ngày 10/3/1975 và cuộc rút khỏi Tây Nguyên trở thành thảm họa, Huế–Đà Nẵng nhanh chóng mất. Quân đội và dân chúng rút về phía Nam trong tình trạng hỗn loạn. Chỉ trong vài tuần, tương quan chiến trường thay đổi nhanh hơn cả dự đoán của Washington, Sài Gòn và ban đầu cả Hà Nội.

Một câu hỏi lớn là bắc Việt làm loz gì có điều kiện ủi (ủi bằng nìm tinhn 😂)....ai bơm 🤣
 
Sửa lần cuối:
triệt tháo tây nguyên là quyết định của thằng nào?
tây nguyên là cứ điểm/là pháo đài của nam kỳ, giống như tây bắc là pháo đài của bắc kỳ.
bỏ tây nguyên là quyết định sai lầm cực kỳ.
khi xưa họ nhà mạc có 1 tí đất ở tây bắc mà nhà lê còn mãi đéo làm gì được.
địa thế ngon thì đừng bỏ.
thứ 2 là dù mất nam kỳ thì còn các hòn đảo phía nam, việt cộng óc chó làm đéo có thuỷ binh mạnh mà đánh ra được đảo. Thiệu cho chạy hết, vứt hết. Chán vl, bây giờ thì cả nước đéo có cái thành trì tự do nào cả.

Thử giả định Thiệu không ra lệnh rút khỏi Tây Nguyên tháng 3/1975. Khả năng VNCH không sụp nhanh vào 30/4/1975 sẽ tăng đáng kể, nhưng khả năng tồn tại lâu dài vẫn rất khó nếu Mỹ không khôi phục viện trợ lớn.
 
Thử giả định Thiệu không ra lệnh rút khỏi Tây Nguyên tháng 3/1975. Khả năng VNCH không sụp nhanh vào 30/4/1975 sẽ tăng đáng kể, nhưng khả năng tồn tại lâu dài vẫn rất khó nếu Mỹ không khôi phục viện trợ lớn.
Ngoại giao Cây Tre Bắt Tay với Bắc Kính lợi dụng mâu thuẫn Trung Xô. TQ lúc đấy muốn chia VN chứ không muốn VN thống nhất đâu
 
Ngoại giao Cây Tre Bắt Tay với Bắc Kính lợi dụng mâu thuẫn Trung Xô. TQ lúc đấy muốn chia VN chứ không muốn VN thống nhất đâu

Hỉu vấn đề theo kỉu xamers là tại sao mấy thằng có điều kiện đụ địt nhiều múi mít ngon xinh thơm, và xamers thì lun ganh tị chửi rủa và tiếp tục thủ dâm 🤣
 
Thử giả định Thiệu không ra lệnh rút khỏi Tây Nguyên tháng 3/1975. Khả năng VNCH không sụp nhanh vào 30/4/1975 sẽ tăng đáng kể, nhưng khả năng tồn tại lâu dài vẫn rất khó nếu Mỹ không khôi phục viện trợ lớn.

quân đội mạnh, vũ khí mạnh, đánh ở thế thủ mà 1 tháng thua chạy tan tác. Binh lính cởi bỏ mũ áo, tướng lĩnh bỏ chạy như đàn vịt.
đấy là lỗi của cấp cao nhất trong chính quyền vnch.
 
Group này phổng đạn à, giờ t mới biết, t tưởng đây là bộ tác chiến không gian mạng đứng đầu là thiếu tướng Mạnh Thường cùng con dân Đại ngu chứ :hungry:
 
Cuộc truyệt thoái bi hùng 🤣

Đúng, cuộc triệt thoái khỏi Tây Nguyên tháng 3/1975 thường được mô tả là một trong những chương bi thảm nhất của những ngày cuối VNCH. Gọi là “bi hùng” cũng có lý nếu nói về trải nghiệm của binh sĩ và thường dân, nhưng về quân sự thì đây là một cuộc rút quân thất bại nghiêm trọng.
Tại sao lại phải triệt thoái?
Ngày 10/3/1975, quân Bắc Việt đánh chiếm Buôn Ma Thuột, tạo ra một lỗ thủng lớn tại Tây Nguyên. Ngày 14/3, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu họp với các tướng tại Cam Ranh, trong đó có Tướng Phạm Văn Phú, Tư lệnh Quân đoàn II.
Trong bối cảnh lực lượng và tiếp tế bị căng mỏng, quyết định được đưa ra là không cố giữ toàn bộ Pleiku–Kontum, mà rút lực lượng về duyên hải để tái tổ chức và tìm cách phản công lấy lại Buôn Ma Thuột.
Điểm cực kỳ nguy hiểm là con đường rút quân.
Quốc lộ 19, tuyến thông thường từ Pleiku xuống Quy Nhơn, bị xem là không an toàn. Vì vậy lực lượng VNCH chuyển sang Liên tỉnh lộ 7B, đi từ Pleiku qua Cheo Reo–Phú Bổn rồi xuống Tuy Hòa.

“Con đường máu” 7B (con đường Lồn chứng kiến bao bi thương)


Trên bản đồ, đây có vẻ là một cách bất ngờ để thoát khỏi Tây Nguyên. Nhưng thực tế 7B là tuyến đường xuống cấp, nhiều đoạn khó đi và cầu cống không đủ cho một đoàn quân khổng lồ.
Và một điều có lẽ không được dự liệu đầy đủ xảy ra:
dân chúng đi theo quân đội.
Gia đình quân nhân, công chức và thường dân đổ lên đường. Xe quân sự, xe dân sự, người đi bộ, trẻ em và người già hòa vào các đơn vị đang rút.
Một cuộc hành quân quân sự bí mật dần biến thành một dòng người khổng lồ.
Khi đối phương phát hiện
Vịt + nhanh chóng nhận ra cuộc rút quân và tổ chức truy kích, đánh chặn.
Đoàn quân phải vừa:
rút quân → bảo vệ dân → sửa cầu → chống phục kích → đưa pháo và xe cơ giới qua đường.
Chỉ cần một chiếc xe bị phá hủy hoặc một cây cầu không qua được là hàng nghìn người phía sau có thể bị kẹt.
Trật tự đội hình vì thế ngày càng tan vỡ.

Nhưng chính ở đây xuất hiện phần “hùng”

Một số đơn vị vẫn tiếp tục chiến đấu để mở đường và che chở đoàn người, dù hệ thống chỉ huy ngày càng rối loạn. (Trân trọng đáng ngưỡng mộ)

Binh sĩ phải lựa chọn giữa giữ đội hình và tìm gia đình mình đang ở đâu đó trong đoàn dân chạy loạn. Có người bỏ đơn vị để tìm vợ con; ngược lại cũng có những người tiếp tục giữ vị trí để đoàn phía sau vượt qua.
Bởi vậy, nếu nhìn từ cấp chiến lược:
đó là một thất bại.
Nhưng nếu nhìn ở cấp độ con người:
đó là một thảm kịch có rất nhiều câu chuyện về sự chịu đựng, chiến đấu và sinh tồn.
Hậu quả lớn hơn việc mất Tây Nguyên
Điều nguy hiểm nhất không phải chỉ là mất Pleiku hay Kontum.
VNCH muốn “bỏ đất, giữ quân”, nhưng cuộc rút lui cuối cùng lại dẫn đến tình trạng gần như:
vừa mất đất, vừa mất một phần lớn sức chiến đấu của lực lượng rút lui.
 
Sửa lần cuối:
quân đội mạnh, vũ khí mạnh, đánh ở thế thủ mà 1 tháng thua chạy tan tác. Binh lính cởi bỏ mũ áo, tướng lĩnh bỏ chạy như đàn vịt.
đấy là lỗi của cấp cao nhất trong chính quyền vnch.
không có tinh thần chiến đấu, cs người ta ăn cơm độn sắn, hành quân xuyên dãy trường sơn, gian khổ chịu khó vì lý tưởng thống nhất đất nước, chứ bọn nguỵ nô đi lính vì tiền, đĩ điếm nhảy đầm rượu tây thì đánh sao lại cs
 
Top