Adiddas
Hạt giống tầm thần
Hải Phòng, 29/3/2020.
- Càng lớn, em càng thấm câu nói của bố mẹ lúc vào Đh :"Cuộc sống không màu hồng giống như con vẫn tưởng"
Ngày xưa, lúc chuẩn bị xuống HP nhập học, em chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại rơi vào tình cảnh như bây giờ. Bác nào có từng đọc topic trước của em thì chắc biết. Nói gọn lại thì em học Y năm thứ 5, còn 1 năm nữa là ra trường, đang cày cuốc để trả nợ,lãi (nợ không phải do cờ bạc, lô đề, gái gú hay ăn chơi đú đởn gì nhé ko các bác lại hiểu lầm em). Nói chung khoản nợ rất lớn đối với em, nhưng cũng may có người thân cho vay giúp cũng đỡ đi phần nào, em thì cũng cố cày trả cho nốt mặc dù hơi ảnh hưởng chuyện học hành. (Hiện tại gia đình em ko giúp được và chuyện này em cũng ko thể kể cho bố mẹ biết)
Em cứ nghĩ cố gắng nốt năm nữa là ổn nhưng éo thể ngờ là dịch Covid-19 đến và cuốn hết mọe dự định của em. Chẳng riêng gì em, nhiều bác ở trong này cũng lao đao chẳng kém vì nó.
- Dịch đến, bố em cũng phải nghỉ làm một thời gian vì không có việc nhưng giấu, giờ mới cho em biết. Tất cả đám cưới , tiệc, sự kiện, các quán hàng nghỉ hết, em cũng bị nghỉ làm theo, giờ không biết có chỗ nào đi làm thêm để trả lãi thôi cũng được. Nghĩ đống tiền lãi thôi e đã lạnh hết gáy rồi.
- Người thân khó khăn nên em cũng cho mượn một ít tiền (tiền này e tiết kiệm dành để trả gốc), xong giờ cần tiền đòi thì cứ khất lên khất xuống, cứ bảo không tiền nên chưa trả được. Đòi thì cứ lẩn lẩn trong khi em thì sắp ra đường đến nơi vì không có tiền trả tiền nhà. (Nghỉ làm thêm nên có lương đâu)
- Chuyện tình cảm cũng ko đi đến đâu. Em chia tay người yêu được một thời gian vì hiện tại bản thân em còn chưa lo xong thì trả lo cho ai được (Chẳng biết gọi là người yêu hay là rau vì ban đầu em cũng ko xác định, nhưng mà lúc quen nhau e cũng ko tán thêm ai cả
)
- Học hành thì đúng là tụt dốc không phanh vì đầu lúc nào cũng lo đi làm trả nợ @@. May là vẫn cứu vớt được, ko để bị cảnh cáo. Nhưng mà tương lai sau này thì lo quá.
Không biết hồi 24 tuổi thì các bác như thế nào? Chắc cũng ko thảm hại như em đâu nhỉ.
Chẳng biết cứ với tình hình dịch như thế này thì em trụ được bao lâu nữa. Có khi tèo sớm đỡ khổ.
P/s: Các bác có gì tâm sự cùng cho bớt buồn

- Càng lớn, em càng thấm câu nói của bố mẹ lúc vào Đh :"Cuộc sống không màu hồng giống như con vẫn tưởng"
Ngày xưa, lúc chuẩn bị xuống HP nhập học, em chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại rơi vào tình cảnh như bây giờ. Bác nào có từng đọc topic trước của em thì chắc biết. Nói gọn lại thì em học Y năm thứ 5, còn 1 năm nữa là ra trường, đang cày cuốc để trả nợ,lãi (nợ không phải do cờ bạc, lô đề, gái gú hay ăn chơi đú đởn gì nhé ko các bác lại hiểu lầm em). Nói chung khoản nợ rất lớn đối với em, nhưng cũng may có người thân cho vay giúp cũng đỡ đi phần nào, em thì cũng cố cày trả cho nốt mặc dù hơi ảnh hưởng chuyện học hành. (Hiện tại gia đình em ko giúp được và chuyện này em cũng ko thể kể cho bố mẹ biết)
Em cứ nghĩ cố gắng nốt năm nữa là ổn nhưng éo thể ngờ là dịch Covid-19 đến và cuốn hết mọe dự định của em. Chẳng riêng gì em, nhiều bác ở trong này cũng lao đao chẳng kém vì nó.
- Dịch đến, bố em cũng phải nghỉ làm một thời gian vì không có việc nhưng giấu, giờ mới cho em biết. Tất cả đám cưới , tiệc, sự kiện, các quán hàng nghỉ hết, em cũng bị nghỉ làm theo, giờ không biết có chỗ nào đi làm thêm để trả lãi thôi cũng được. Nghĩ đống tiền lãi thôi e đã lạnh hết gáy rồi.
- Người thân khó khăn nên em cũng cho mượn một ít tiền (tiền này e tiết kiệm dành để trả gốc), xong giờ cần tiền đòi thì cứ khất lên khất xuống, cứ bảo không tiền nên chưa trả được. Đòi thì cứ lẩn lẩn trong khi em thì sắp ra đường đến nơi vì không có tiền trả tiền nhà. (Nghỉ làm thêm nên có lương đâu)
- Chuyện tình cảm cũng ko đi đến đâu. Em chia tay người yêu được một thời gian vì hiện tại bản thân em còn chưa lo xong thì trả lo cho ai được (Chẳng biết gọi là người yêu hay là rau vì ban đầu em cũng ko xác định, nhưng mà lúc quen nhau e cũng ko tán thêm ai cả
)- Học hành thì đúng là tụt dốc không phanh vì đầu lúc nào cũng lo đi làm trả nợ @@. May là vẫn cứu vớt được, ko để bị cảnh cáo. Nhưng mà tương lai sau này thì lo quá.
Không biết hồi 24 tuổi thì các bác như thế nào? Chắc cũng ko thảm hại như em đâu nhỉ.
Chẳng biết cứ với tình hình dịch như thế này thì em trụ được bao lâu nữa. Có khi tèo sớm đỡ khổ.
P/s: Các bác có gì tâm sự cùng cho bớt buồn

)

(