Có những góc khuất..

Biboy2019

Già trâu
Chắc có lẽ tao đã hết thuốc chửa rồi. Mâý tháng này tao.chả dám nói cùng ai ngoài đời vì không muốn ng ta biết nổi buồn của mình , tao sợ ng ta nói tao khốn nạn



Ba tao có bồ nhí rồi li dị mẹ tao năm tao lớp 6 , mẹ tao tay trắng dắt tao ra đường .. những ngày tuổi thơ tao sống trong khổ cực và buồn tủi thân chỉ chơi một mình vs bốn bức tường ,nhiều chuyện rất buồn.. nhà ngoại tao nói ba tao không ra gì ...sống khốn nạn..., Lễ tết hè gì tụi anh em họ đều đc ba mẹ dắt đi chơi , còn tao tết nhất vẫn ngồi ở căn nhà trọ 1 mình năm này tháng nọ , sau này do mẹ tao làm việc nặng bị bệnh khớp mãn tính đi sức khoẻ rất yếu mém mất trong bệnh viện mấy lần đến tận giờ đi đứng vẫn rất khó lại càng làm tao hận thêm .. dần dần hình thành tao là 1 thằng tiêu cực ,tao căm thù ông già tao tận xương tủy , đi đâu thì đi nhất quyết ko bao giờ tao nhìn mặt ổng , tao còn từng suy nghĩ phải trả thù bằng được.
Và đó là động lực thúc đẩy tao sống bương lên bằng mọi giá , sau này có nhiều tiền lo cho mẹ và tao sẽ quay về tìm ông già tao và thuê ng tạt axit con bồ ổng để trả thù .


tao cứ sống tiêu cực như vậy suốt , năm t lớp 12 bên nội điện cho mẹ t báo ba tao mất vì sơ gan , lúc đó tạo hả dạ lắm , đéo có một chút gì là buồn , tao còn nói với mẹ tao là quả báo của ổng đó mẹ , mẹ tao nghe vậy liền chửi tao , cấm tao nói như vậy rồi kêu tao về mang tang cho ông già , hết tình còn nghĩa... , nhưng tao ko về chúng mày à , tao bướng và tao tỏ ra không quan tâm , mẹ tao cũng vì sự việc này mà khóc rất nhiều , nhưng tao quyết ko nhìn ổng vì đã bỏ rơi tao lúc nhỏ .
Thời gian trôi đi tao có vợ con , vợ t làm bên ngân hàng , tao làm chủ đc 1 xưởng gỗ nhỏ , so vs tuổi 28 thì tao cũng gọi là ổn , tao lo đc cho vợ và mẹ tao , t cho mẹ tao đi du lịch nhiều để quên đi bệnh khớp , tao bù đắp cho mẹ tao rất nhiều thứ nhưng ở chung nhà mà 2 mẹ con rất ít nói chuyện , mẹ tao từng nói vs vợ tao là tao đáng thương hơn đáng trách và nói tính tình tiêu cực của tao là do lỗi của mẹ tao ko lo cho tao đầy đủ lúc nhỏ rồi mấy dì tiêm vào đầu nó ba nó là ác quỷ , vợ tao cũng biết chuyện kể cho t nghe , rất hay khuyên tao lên mộ thắp nhang cho ông già nhưng tao vẫn say no , tao nói không cần ai dạy đời tao về đạo nghĩa , một ng cha vứt bỏ tao thì tao cũng ko cần nữa cho dù đã chết đi nữa.. sau này vợ tao cũng ko bàn đến nữa .
Rồi cuối năm 2019 bà nội tao bị đột quỵ nằm thở oxi , lúc đó mẹ tao chân đag trở yếu nên tao sợ mẹ t buồn rồi yếu nên t đồng ý thay mẹ về thăm bà nội , tao bước chân về lại căn nhà nơi tao lớn lên , 18 năm rồi chưa đặt chân về , mọi thứ đã thay đổi hết nhìn rất lạ , nhà xây mới hết , nhà nội r chia thành 3 căn , nhà chú t vs nội xây lại còn nhà đằng sau của ba tao là còn nguyên để làm nhà kho , nội tao thì ko nói đc nên tao về thăm nói chuyện hỏi han vs mấy ông chú , thấy tao về nên cả nhà vừa bất ngờ vừa lật đật dọn bàn chén ra , ông chú thứ 3 mới chạy đi mua con gà quay và thùng tiger về ép tao ngồi lại chơi chút , tao tính ngồi lại chút rồi đi việc , lúc ông chú đi , tao đứng ngay phòng nội đell hiểu sao tao cứ từng bước ..bước đi đến nhà sau của ông già tao mà lòng tao bồi hồi , tao ko biết diễn tả sao nhưng nó hoài niệm gê gớm , những hình ảnh lúc nhỏ bắt đầu hiện về , tao mở cửa rồi vào nhà , nhà vẫn như cũ mọi thứ sắp xếp y nguyên , mấy con ốc con vít đồ nghề điện của ba tao còn nguyên hết , cái đồng hồ cái tủ tao dán hình siêu nhân còn đủ cả , đồ chơi lúc nhỏ của tao cũng xếp gọn lại ngay góc ..tao trèo lên gác , những ký ức những món đồ tao đã quên hẳng đi gần 20 năm nó hiện ra trước mắt . Hình ảnh về gia đình tao hiện về , ko buồn cũng ko vui chỉ bồi hồi tao cũng đell biết diễn tả cảm giác đó ra sao nữa , bỏ qua
Tao ra ngồi uống vs ông chú 3 và chú thứ 5 ..hôm đó tao uống hơn nửa thùng và từ hôm đó đến tận bây giờ tháng 5/2020 tao ko đêm nào ngủ yên , tối tao nằm kế vợ con nhưng nhắm mắt nhưng ko thể ngủ đc , tao không hiểu đc bản thân tao là ai tao muốn cái gì nữa..
Mấy chú tao kể chuyện xưa sau khi li dị 1 thời gian ( do có bia nên tao chịu lắng nghe , bt ko bao giờ tao bàn về chuyện ông già tao ) , là ông già tao vs ông chú lên trường tiểu học tìm tao thăm nhưng không đc ( tao chuyển trường về q3 ) ,
rồi kể ông già tao ko phải bỏ rơi hẳn tao mà ổng vẫn đi tìm tao suốt , vẫn để dành tiền mua sữa Vinamilk và tiền rồi mang ra nhà dì tao gửi cho t , đi đâu gặp mấy dì dượng bên ngoại cũng hỏi han tao học hành sao , nó lớn lắm chưa , nó có bồ chưa , rồi hỏi dì tao là thằng bin nó có giận gì anh không sao ko về chơi , dì tao cũng nói thẳng tao ko muốn gặp và rất ghét ổng , là từ đó ổng chỉ ra gửi sữa và tiền cho t chứ ko hỏi địa chỉ nhà nữa
, rồi mấy năm sau ổng nhậu yếu nhưng vẫn có làm điện sửa quạt sửa máy móc nhẹ tại nhà , có tiền rồi bỏ vào ống heo cất đó kêu vs mấy ông chú mốt tao về cho tao tiền đi học tiền xài , ổng buồn nhiều năm vì tao ko về cứ thế rồi nhậu đến sơ gan xuất huyết đi viện ko cứu đc .
Kể lúc nhậu thì lúc nào ổng cũng nhắc tao , khoe tao học giỏi cao tráo đẹp trai trắng trẻo lắm rồi nói vs mấy chú là khi đợi khi nào nó lớn nó về chơi rồi 2 cha con đi nhậu nói chuyện , rồi cứ thế mà đợi tao về mấy năm liền ...
Rồi cái nhà ổng ở ổng nói có chết cũng ko ai đc đụng vào ổng nói là nhà của thằng Bin , mốt nó về cưới vợ xây nhà ở đây , cấm ko đc ai đụng , rồi đủ chuyện nhiều mà đơn phần là lo cho tao đi tìm địa chỉ tao ở khắp nơi , sau này gan yếu sắp đi ko chạy xe đc vẫn cứ bắt ông chú tao cuối tuần chở đi qua nhà dì tao hỏi thăm xem tao ôn thi đại học ra sao , ba tao về cuối yếu tính ra gặp tao để nói chuyện và nhìn mặt tao mà lúc đó tao đag 12 sắp thi đại học nên ổng đợi tao qua đợt rồi liên lạc , mà cuối cùng ổng đi trước khi tao thi...
Chú 5 nói lúc sống ba tao lỳ lắm , mạnh mẽ và nóng tính giống tao , anh em chưa bao giờ thấy ổng yếu đuối , mà Lúc hấp hối ổng nói mấy ông chú tao nhớ lo cho tao dùm ổng mà mắt ổng rưng rưng khóc , mà yếu khóc ko đc mà miệng thì ọc máu nhiều hơn nước mắt...
Rồi ông nội tao đi thể dục về thấy tao là lao đến ôm tao làm tao ngại, mặc dù lúc đó tao cũng còn rất bình tĩnh , bảo là tao giống y thằng cha , ông nội tao kể lúc sinh viên nhà nghèo lắm , ba tao học giỏi nhất nhà , học kỹ sư điện mà đi học sáng đạp xe 20km mà ăn toàn bánh mì không , nhường trứng gà cho mấy đứa em ăn sáng , lấy mẹ tao đẻ đc tao là đi ẳm tao đi khoe khắp xóm , rồi chăm sóc tắm rửa làm hết cho tao , đi vay tiền mua sữa rồi dạy tao tập đi , tao bệnh trái rạ ổng lo sốt vó về nửa đêm bắt nội tao đi hái lá về cho tao tắm :))
Rồi rất nhiều chuyện.... Tao bực tao mới chạy thẳng về hỏi mẹ tao chuyện lúc nhỏ có đúng ko , mẹ tao nói đúng hết , tao điên lên tao nói sao dell ai kể cho tao hết vậy , mẹ tao chưa kịp trả lời thì tao đã tự trả lời đc câu hỏi , hoá ra trước giờ tao ko lắng nghe mọi thứ ai nói đến ông già là tao phát cọc nên ai cũng ko dám nhắc đến sợ tao tổn thương tao tự kỷ tao điên , tao chỉ lo câm phẫn mà quên mẹ đi hết mọi thứ giá trị xung quanh, từ gia đình từ anh em bạn bè ...
Rồi suốt mùa covid 2 tháng này rảnh rỗi tao như Conan tao mò về hết từng người chú người dì bên nội ngoại những ông bạn nhậu của ba tao tao hỏi về tuổi thơ về quá khứ liên tục vừa nói vừa cười mà lòng tao quặn tao đau lòng kinh khủng .. cuối cùng tao mới nhận ra mình mới chính là kẻ bỏ rơi ba mình , kẻ khốn nạn và ko có tình cảm là tao chứ ko phải ổng
Hôm nay tao chở con tao đi trên đg ,tự nhiên trời mưa tối lạnh , tao lạnh run tao nhớ lại lúc nhỏ ổng chở tao đi học thêm về y như vậy , rúc sau cái áo mưa , tay ổng cũng run cầm cập y như tao , tự nhiên nước mắt rơi chúng mày à , tao đã chạy xe mà khóc như thằng con nít làm sai bị đòn vậy, con tao hỏi sao tao khóc tao cũng chỉ im lặng , nó nhìn tao mắt long lanh tao nhìn nó mà tao nhớ lại cảnh tao và ông già tao kinh khủng , tao nằm viết những dòng này mà tao ước gì ông trời cho tao 1 điều ước , tao sẽ ước tao vs ông già tao đc gặp nhau và nói chuyện 1 lần để 2 cha con đc giải toả khuất mắt..nhưng tao mãi mãi ko còn cơ hội đó nữa.. tao đúng là 1 thằng đáng chết tiêu cực đúng ko chúng mày ?

Tao biết ở đấy có nhiêù thằng trẻ trâu mới lớn và những thằng đã có vợ con và cả những chú bác đã trãi nữa đời người , tao chỉ muốn nói 1 điều dù đây là 4rum về tình dục về gái gú nhưng hãy nên nhớ chơi phải có điểm dừng là chính mình vì sau lưng tụi mày là gia đinh là cha mẹ là vợ con , gia đình là mãi mãi và ko bao giờ bỏ rơi nhau , hãy lấy tao làm tấm gương của 1 gia đình đổ vỡ .. cả đời này tao sẽ dằn vặt như ba tao vậy..
 
Chắc có lẽ tao đã hết thuốc chửa rồi. Mâý tháng này tao.chả dám nói cùng ai ngoài đời vì không muốn ng ta biết nổi buồn của mình , tao sợ ng ta nói tao khốn nạn



Ba tao có bồ nhí rồi li dị mẹ tao năm tao lớp 6 , mẹ tao tay trắng dắt tao ra đường .. những ngày tuổi thơ tao sống trong khổ cực và buồn tủi thân chỉ chơi một mình vs bốn bức tường ,nhiều chuyện rất buồn.. nhà ngoại tao nói ba tao không ra gì ...sống khốn nạn..., Lễ tết hè gì tụi anh em họ đều đc ba mẹ dắt đi chơi , còn tao tết nhất vẫn ngồi ở căn nhà trọ 1 mình năm này tháng nọ , sau này do mẹ tao làm việc nặng bị bệnh khớp mãn tính đi sức khoẻ rất yếu mém mất trong bệnh viện mấy lần đến tận giờ đi đứng vẫn rất khó lại càng làm tao hận thêm .. dần dần hình thành tao là 1 thằng tiêu cực ,tao căm thù ông già tao tận xương tủy , đi đâu thì đi nhất quyết ko bao giờ tao nhìn mặt ổng , tao còn từng suy nghĩ phải trả thù bằng được.
Và đó là động lực thúc đẩy tao sống bương lên bằng mọi giá , sau này có nhiều tiền lo cho mẹ và tao sẽ quay về tìm ông già tao và thuê ng tạt axit con bồ ổng để trả thù .


tao cứ sống tiêu cực như vậy suốt , năm t lớp 12 bên nội điện cho mẹ t báo ba tao mất vì sơ gan , lúc đó tạo hả dạ lắm , đéo có một chút gì là buồn , tao còn nói với mẹ tao là quả báo của ổng đó mẹ , mẹ tao nghe vậy liền chửi tao , cấm tao nói như vậy rồi kêu tao về mang tang cho ông già , hết tình còn nghĩa... , nhưng tao ko về chúng mày à , tao bướng và tao tỏ ra không quan tâm , mẹ tao cũng vì sự việc này mà khóc rất nhiều , nhưng tao quyết ko nhìn ổng vì đã bỏ rơi tao lúc nhỏ .
Thời gian trôi đi tao có vợ con , vợ t làm bên ngân hàng , tao làm chủ đc 1 xưởng gỗ nhỏ , so vs tuổi 28 thì tao cũng gọi là ổn , tao lo đc cho vợ và mẹ tao , t cho mẹ tao đi du lịch nhiều để quên đi bệnh khớp , tao bù đắp cho mẹ tao rất nhiều thứ nhưng ở chung nhà mà 2 mẹ con rất ít nói chuyện , mẹ tao từng nói vs vợ tao là tao đáng thương hơn đáng trách và nói tính tình tiêu cực của tao là do lỗi của mẹ tao ko lo cho tao đầy đủ lúc nhỏ rồi mấy dì tiêm vào đầu nó ba nó là ác quỷ , vợ tao cũng biết chuyện kể cho t nghe , rất hay khuyên tao lên mộ thắp nhang cho ông già nhưng tao vẫn say no , tao nói không cần ai dạy đời tao về đạo nghĩa , một ng cha vứt bỏ tao thì tao cũng ko cần nữa cho dù đã chết đi nữa.. sau này vợ tao cũng ko bàn đến nữa .
Rồi cuối năm 2019 bà nội tao bị đột quỵ nằm thở oxi , lúc đó mẹ tao chân đag trở yếu nên tao sợ mẹ t buồn rồi yếu nên t đồng ý thay mẹ về thăm bà nội , tao bước chân về lại căn nhà nơi tao lớn lên , 18 năm rồi chưa đặt chân về , mọi thứ đã thay đổi hết nhìn rất lạ , nhà xây mới hết , nhà nội r chia thành 3 căn , nhà chú t vs nội xây lại còn nhà đằng sau của ba tao là còn nguyên để làm nhà kho , nội tao thì ko nói đc nên tao về thăm nói chuyện hỏi han vs mấy ông chú , thấy tao về nên cả nhà vừa bất ngờ vừa lật đật dọn bàn chén ra , ông chú thứ 3 mới chạy đi mua con gà quay và thùng tiger về ép tao ngồi lại chơi chút , tao tính ngồi lại chút rồi đi việc , lúc ông chú đi , tao đứng ngay phòng nội đell hiểu sao tao cứ từng bước ..bước đi đến nhà sau của ông già tao mà lòng tao bồi hồi , tao ko biết diễn tả sao nhưng nó hoài niệm gê gớm , những hình ảnh lúc nhỏ bắt đầu hiện về , tao mở cửa rồi vào nhà , nhà vẫn như cũ mọi thứ sắp xếp y nguyên , mấy con ốc con vít đồ nghề điện của ba tao còn nguyên hết , cái đồng hồ cái tủ tao dán hình siêu nhân còn đủ cả , đồ chơi lúc nhỏ của tao cũng xếp gọn lại ngay góc ..tao trèo lên gác , những ký ức những món đồ tao đã quên hẳng đi gần 20 năm nó hiện ra trước mắt . Hình ảnh về gia đình tao hiện về , ko buồn cũng ko vui chỉ bồi hồi tao cũng đell biết diễn tả cảm giác đó ra sao nữa , bỏ qua
Tao ra ngồi uống vs ông chú 3 và chú thứ 5 ..hôm đó tao uống hơn nửa thùng và từ hôm đó đến tận bây giờ tháng 5/2020 tao ko đêm nào ngủ yên , tối tao nằm kế vợ con nhưng nhắm mắt nhưng ko thể ngủ đc , tao không hiểu đc bản thân tao là ai tao muốn cái gì nữa..
Mấy chú tao kể chuyện xưa sau khi li dị 1 thời gian ( do có bia nên tao chịu lắng nghe , bt ko bao giờ tao bàn về chuyện ông già tao ) , là ông già tao vs ông chú lên trường tiểu học tìm tao thăm nhưng không đc ( tao chuyển trường về q3 ) ,
rồi kể ông già tao ko phải bỏ rơi hẳn tao mà ổng vẫn đi tìm tao suốt , vẫn để dành tiền mua sữa Vinamilk và tiền rồi mang ra nhà dì tao gửi cho t , đi đâu gặp mấy dì dượng bên ngoại cũng hỏi han tao học hành sao , nó lớn lắm chưa , nó có bồ chưa , rồi hỏi dì tao là thằng bin nó có giận gì anh không sao ko về chơi , dì tao cũng nói thẳng tao ko muốn gặp và rất ghét ổng , là từ đó ổng chỉ ra gửi sữa và tiền cho t chứ ko hỏi địa chỉ nhà nữa
, rồi mấy năm sau ổng nhậu yếu nhưng vẫn có làm điện sửa quạt sửa máy móc nhẹ tại nhà , có tiền rồi bỏ vào ống heo cất đó kêu vs mấy ông chú mốt tao về cho tao tiền đi học tiền xài , ổng buồn nhiều năm vì tao ko về cứ thế rồi nhậu đến sơ gan xuất huyết đi viện ko cứu đc .
Kể lúc nhậu thì lúc nào ổng cũng nhắc tao , khoe tao học giỏi cao tráo đẹp trai trắng trẻo lắm rồi nói vs mấy chú là khi đợi khi nào nó lớn nó về chơi rồi 2 cha con đi nhậu nói chuyện , rồi cứ thế mà đợi tao về mấy năm liền ...
Rồi cái nhà ổng ở ổng nói có chết cũng ko ai đc đụng vào ổng nói là nhà của thằng Bin , mốt nó về cưới vợ xây nhà ở đây , cấm ko đc ai đụng , rồi đủ chuyện nhiều mà đơn phần là lo cho tao đi tìm địa chỉ tao ở khắp nơi , sau này gan yếu sắp đi ko chạy xe đc vẫn cứ bắt ông chú tao cuối tuần chở đi qua nhà dì tao hỏi thăm xem tao ôn thi đại học ra sao , ba tao về cuối yếu tính ra gặp tao để nói chuyện và nhìn mặt tao mà lúc đó tao đag 12 sắp thi đại học nên ổng đợi tao qua đợt rồi liên lạc , mà cuối cùng ổng đi trước khi tao thi...
Chú 5 nói lúc sống ba tao lỳ lắm , mạnh mẽ và nóng tính giống tao , anh em chưa bao giờ thấy ổng yếu đuối , mà Lúc hấp hối ổng nói mấy ông chú tao nhớ lo cho tao dùm ổng mà mắt ổng rưng rưng khóc , mà yếu khóc ko đc mà miệng thì ọc máu nhiều hơn nước mắt...
Rồi ông nội tao đi thể dục về thấy tao là lao đến ôm tao làm tao ngại, mặc dù lúc đó tao cũng còn rất bình tĩnh , bảo là tao giống y thằng cha , ông nội tao kể lúc sinh viên nhà nghèo lắm , ba tao học giỏi nhất nhà , học kỹ sư điện mà đi học sáng đạp xe 20km mà ăn toàn bánh mì không , nhường trứng gà cho mấy đứa em ăn sáng , lấy mẹ tao đẻ đc tao là đi ẳm tao đi khoe khắp xóm , rồi chăm sóc tắm rửa làm hết cho tao , đi vay tiền mua sữa rồi dạy tao tập đi , tao bệnh trái rạ ổng lo sốt vó về nửa đêm bắt nội tao đi hái lá về cho tao tắm :))
Rồi rất nhiều chuyện.... Tao bực tao mới chạy thẳng về hỏi mẹ tao chuyện lúc nhỏ có đúng ko , mẹ tao nói đúng hết , tao điên lên tao nói sao dell ai kể cho tao hết vậy , mẹ tao chưa kịp trả lời thì tao đã tự trả lời đc câu hỏi , hoá ra trước giờ tao ko lắng nghe mọi thứ ai nói đến ông già là tao phát cọc nên ai cũng ko dám nhắc đến sợ tao tổn thương tao tự kỷ tao điên , tao chỉ lo câm phẫn mà quên mẹ đi hết mọi thứ giá trị xung quanh, từ gia đình từ anh em bạn bè ...
Rồi suốt mùa covid 2 tháng này rảnh rỗi tao như Conan tao mò về hết từng người chú người dì bên nội ngoại những ông bạn nhậu của ba tao tao hỏi về tuổi thơ về quá khứ liên tục vừa nói vừa cười mà lòng tao quặn tao đau lòng kinh khủng .. cuối cùng tao mới nhận ra mình mới chính là kẻ bỏ rơi ba mình , kẻ khốn nạn và ko có tình cảm là tao chứ ko phải ổng
Hôm nay tao chở con tao đi trên đg ,tự nhiên trời mưa tối lạnh , tao lạnh run tao nhớ lại lúc nhỏ ổng chở tao đi học thêm về y như vậy , rúc sau cái áo mưa , tay ổng cũng run cầm cập y như tao , tự nhiên nước mắt rơi chúng mày à , tao đã chạy xe mà khóc như thằng con nít làm sai bị đòn vậy, con tao hỏi sao tao khóc tao cũng chỉ im lặng , nó nhìn tao mắt long lanh tao nhìn nó mà tao nhớ lại cảnh tao và ông già tao kinh khủng , tao nằm viết những dòng này mà tao ước gì ông trời cho tao 1 điều ước , tao sẽ ước tao vs ông già tao đc gặp nhau và nói chuyện 1 lần để 2 cha con đc giải toả khuất mắt..nhưng tao mãi mãi ko còn cơ hội đó nữa.. tao đúng là 1 thằng đáng chết tiêu cực đúng ko chúng mày ?

Tao biết ở đấy có nhiêù thằng trẻ trâu mới lớn và những thằng đã có vợ con và cả những chú bác đã trãi nữa đời người , tao chỉ muốn nói 1 điều dù đây là 4rum về tình dục về gái gú nhưng hãy nên nhớ chơi phải có điểm dừng là chính mình vì sau lưng tụi mày là gia đinh là cha mẹ là vợ con , gia đình là mãi mãi và ko bao giờ bỏ rơi nhau , hãy lấy tao làm tấm gương của 1 gia đình đổ vỡ .. cả đời này tao sẽ dằn vặt như ba tao vậy..
Không biết an ủi mày sao, thôi cố lên mày
 
Chắc có lẽ tao đã hết thuốc chửa rồi. Mâý tháng này tao.chả dám nói cùng ai ngoài đời vì không muốn ng ta biết nổi buồn của mình , tao sợ ng ta nói tao khốn nạn



Ba tao có bồ nhí rồi li dị mẹ tao năm tao lớp 6 , mẹ tao tay trắng dắt tao ra đường .. những ngày tuổi thơ tao sống trong khổ cực và buồn tủi thân chỉ chơi một mình vs bốn bức tường ,nhiều chuyện rất buồn.. nhà ngoại tao nói ba tao không ra gì ...sống khốn nạn..., Lễ tết hè gì tụi anh em họ đều đc ba mẹ dắt đi chơi , còn tao tết nhất vẫn ngồi ở căn nhà trọ 1 mình năm này tháng nọ , sau này do mẹ tao làm việc nặng bị bệnh khớp mãn tính đi sức khoẻ rất yếu mém mất trong bệnh viện mấy lần đến tận giờ đi đứng vẫn rất khó lại càng làm tao hận thêm .. dần dần hình thành tao là 1 thằng tiêu cực ,tao căm thù ông già tao tận xương tủy , đi đâu thì đi nhất quyết ko bao giờ tao nhìn mặt ổng , tao còn từng suy nghĩ phải trả thù bằng được.
Và đó là động lực thúc đẩy tao sống bương lên bằng mọi giá , sau này có nhiều tiền lo cho mẹ và tao sẽ quay về tìm ông già tao và thuê ng tạt axit con bồ ổng để trả thù .


tao cứ sống tiêu cực như vậy suốt , năm t lớp 12 bên nội điện cho mẹ t báo ba tao mất vì sơ gan , lúc đó tạo hả dạ lắm , đéo có một chút gì là buồn , tao còn nói với mẹ tao là quả báo của ổng đó mẹ , mẹ tao nghe vậy liền chửi tao , cấm tao nói như vậy rồi kêu tao về mang tang cho ông già , hết tình còn nghĩa... , nhưng tao ko về chúng mày à , tao bướng và tao tỏ ra không quan tâm , mẹ tao cũng vì sự việc này mà khóc rất nhiều , nhưng tao quyết ko nhìn ổng vì đã bỏ rơi tao lúc nhỏ .
Thời gian trôi đi tao có vợ con , vợ t làm bên ngân hàng , tao làm chủ đc 1 xưởng gỗ nhỏ , so vs tuổi 28 thì tao cũng gọi là ổn , tao lo đc cho vợ và mẹ tao , t cho mẹ tao đi du lịch nhiều để quên đi bệnh khớp , tao bù đắp cho mẹ tao rất nhiều thứ nhưng ở chung nhà mà 2 mẹ con rất ít nói chuyện , mẹ tao từng nói vs vợ tao là tao đáng thương hơn đáng trách và nói tính tình tiêu cực của tao là do lỗi của mẹ tao ko lo cho tao đầy đủ lúc nhỏ rồi mấy dì tiêm vào đầu nó ba nó là ác quỷ , vợ tao cũng biết chuyện kể cho t nghe , rất hay khuyên tao lên mộ thắp nhang cho ông già nhưng tao vẫn say no , tao nói không cần ai dạy đời tao về đạo nghĩa , một ng cha vứt bỏ tao thì tao cũng ko cần nữa cho dù đã chết đi nữa.. sau này vợ tao cũng ko bàn đến nữa .
Rồi cuối năm 2019 bà nội tao bị đột quỵ nằm thở oxi , lúc đó mẹ tao chân đag trở yếu nên tao sợ mẹ t buồn rồi yếu nên t đồng ý thay mẹ về thăm bà nội , tao bước chân về lại căn nhà nơi tao lớn lên , 18 năm rồi chưa đặt chân về , mọi thứ đã thay đổi hết nhìn rất lạ , nhà xây mới hết , nhà nội r chia thành 3 căn , nhà chú t vs nội xây lại còn nhà đằng sau của ba tao là còn nguyên để làm nhà kho , nội tao thì ko nói đc nên tao về thăm nói chuyện hỏi han vs mấy ông chú , thấy tao về nên cả nhà vừa bất ngờ vừa lật đật dọn bàn chén ra , ông chú thứ 3 mới chạy đi mua con gà quay và thùng tiger về ép tao ngồi lại chơi chút , tao tính ngồi lại chút rồi đi việc , lúc ông chú đi , tao đứng ngay phòng nội đell hiểu sao tao cứ từng bước ..bước đi đến nhà sau của ông già tao mà lòng tao bồi hồi , tao ko biết diễn tả sao nhưng nó hoài niệm gê gớm , những hình ảnh lúc nhỏ bắt đầu hiện về , tao mở cửa rồi vào nhà , nhà vẫn như cũ mọi thứ sắp xếp y nguyên , mấy con ốc con vít đồ nghề điện của ba tao còn nguyên hết , cái đồng hồ cái tủ tao dán hình siêu nhân còn đủ cả , đồ chơi lúc nhỏ của tao cũng xếp gọn lại ngay góc ..tao trèo lên gác , những ký ức những món đồ tao đã quên hẳng đi gần 20 năm nó hiện ra trước mắt . Hình ảnh về gia đình tao hiện về , ko buồn cũng ko vui chỉ bồi hồi tao cũng đell biết diễn tả cảm giác đó ra sao nữa , bỏ qua
Tao ra ngồi uống vs ông chú 3 và chú thứ 5 ..hôm đó tao uống hơn nửa thùng và từ hôm đó đến tận bây giờ tháng 5/2020 tao ko đêm nào ngủ yên , tối tao nằm kế vợ con nhưng nhắm mắt nhưng ko thể ngủ đc , tao không hiểu đc bản thân tao là ai tao muốn cái gì nữa..
Mấy chú tao kể chuyện xưa sau khi li dị 1 thời gian ( do có bia nên tao chịu lắng nghe , bt ko bao giờ tao bàn về chuyện ông già tao ) , là ông già tao vs ông chú lên trường tiểu học tìm tao thăm nhưng không đc ( tao chuyển trường về q3 ) ,
rồi kể ông già tao ko phải bỏ rơi hẳn tao mà ổng vẫn đi tìm tao suốt , vẫn để dành tiền mua sữa Vinamilk và tiền rồi mang ra nhà dì tao gửi cho t , đi đâu gặp mấy dì dượng bên ngoại cũng hỏi han tao học hành sao , nó lớn lắm chưa , nó có bồ chưa , rồi hỏi dì tao là thằng bin nó có giận gì anh không sao ko về chơi , dì tao cũng nói thẳng tao ko muốn gặp và rất ghét ổng , là từ đó ổng chỉ ra gửi sữa và tiền cho t chứ ko hỏi địa chỉ nhà nữa
, rồi mấy năm sau ổng nhậu yếu nhưng vẫn có làm điện sửa quạt sửa máy móc nhẹ tại nhà , có tiền rồi bỏ vào ống heo cất đó kêu vs mấy ông chú mốt tao về cho tao tiền đi học tiền xài , ổng buồn nhiều năm vì tao ko về cứ thế rồi nhậu đến sơ gan xuất huyết đi viện ko cứu đc .
Kể lúc nhậu thì lúc nào ổng cũng nhắc tao , khoe tao học giỏi cao tráo đẹp trai trắng trẻo lắm rồi nói vs mấy chú là khi đợi khi nào nó lớn nó về chơi rồi 2 cha con đi nhậu nói chuyện , rồi cứ thế mà đợi tao về mấy năm liền ...
Rồi cái nhà ổng ở ổng nói có chết cũng ko ai đc đụng vào ổng nói là nhà của thằng Bin , mốt nó về cưới vợ xây nhà ở đây , cấm ko đc ai đụng , rồi đủ chuyện nhiều mà đơn phần là lo cho tao đi tìm địa chỉ tao ở khắp nơi , sau này gan yếu sắp đi ko chạy xe đc vẫn cứ bắt ông chú tao cuối tuần chở đi qua nhà dì tao hỏi thăm xem tao ôn thi đại học ra sao , ba tao về cuối yếu tính ra gặp tao để nói chuyện và nhìn mặt tao mà lúc đó tao đag 12 sắp thi đại học nên ổng đợi tao qua đợt rồi liên lạc , mà cuối cùng ổng đi trước khi tao thi...
Chú 5 nói lúc sống ba tao lỳ lắm , mạnh mẽ và nóng tính giống tao , anh em chưa bao giờ thấy ổng yếu đuối , mà Lúc hấp hối ổng nói mấy ông chú tao nhớ lo cho tao dùm ổng mà mắt ổng rưng rưng khóc , mà yếu khóc ko đc mà miệng thì ọc máu nhiều hơn nước mắt...
Rồi ông nội tao đi thể dục về thấy tao là lao đến ôm tao làm tao ngại, mặc dù lúc đó tao cũng còn rất bình tĩnh , bảo là tao giống y thằng cha , ông nội tao kể lúc sinh viên nhà nghèo lắm , ba tao học giỏi nhất nhà , học kỹ sư điện mà đi học sáng đạp xe 20km mà ăn toàn bánh mì không , nhường trứng gà cho mấy đứa em ăn sáng , lấy mẹ tao đẻ đc tao là đi ẳm tao đi khoe khắp xóm , rồi chăm sóc tắm rửa làm hết cho tao , đi vay tiền mua sữa rồi dạy tao tập đi , tao bệnh trái rạ ổng lo sốt vó về nửa đêm bắt nội tao đi hái lá về cho tao tắm :))
Rồi rất nhiều chuyện.... Tao bực tao mới chạy thẳng về hỏi mẹ tao chuyện lúc nhỏ có đúng ko , mẹ tao nói đúng hết , tao điên lên tao nói sao dell ai kể cho tao hết vậy , mẹ tao chưa kịp trả lời thì tao đã tự trả lời đc câu hỏi , hoá ra trước giờ tao ko lắng nghe mọi thứ ai nói đến ông già là tao phát cọc nên ai cũng ko dám nhắc đến sợ tao tổn thương tao tự kỷ tao điên , tao chỉ lo câm phẫn mà quên mẹ đi hết mọi thứ giá trị xung quanh, từ gia đình từ anh em bạn bè ...
Rồi suốt mùa covid 2 tháng này rảnh rỗi tao như Conan tao mò về hết từng người chú người dì bên nội ngoại những ông bạn nhậu của ba tao tao hỏi về tuổi thơ về quá khứ liên tục vừa nói vừa cười mà lòng tao quặn tao đau lòng kinh khủng .. cuối cùng tao mới nhận ra mình mới chính là kẻ bỏ rơi ba mình , kẻ khốn nạn và ko có tình cảm là tao chứ ko phải ổng
Hôm nay tao chở con tao đi trên đg ,tự nhiên trời mưa tối lạnh , tao lạnh run tao nhớ lại lúc nhỏ ổng chở tao đi học thêm về y như vậy , rúc sau cái áo mưa , tay ổng cũng run cầm cập y như tao , tự nhiên nước mắt rơi chúng mày à , tao đã chạy xe mà khóc như thằng con nít làm sai bị đòn vậy, con tao hỏi sao tao khóc tao cũng chỉ im lặng , nó nhìn tao mắt long lanh tao nhìn nó mà tao nhớ lại cảnh tao và ông già tao kinh khủng , tao nằm viết những dòng này mà tao ước gì ông trời cho tao 1 điều ước , tao sẽ ước tao vs ông già tao đc gặp nhau và nói chuyện 1 lần để 2 cha con đc giải toả khuất mắt..nhưng tao mãi mãi ko còn cơ hội đó nữa.. tao đúng là 1 thằng đáng chết tiêu cực đúng ko chúng mày ?

Tao biết ở đấy có nhiêù thằng trẻ trâu mới lớn và những thằng đã có vợ con và cả những chú bác đã trãi nữa đời người , tao chỉ muốn nói 1 điều dù đây là 4rum về tình dục về gái gú nhưng hãy nên nhớ chơi phải có điểm dừng là chính mình vì sau lưng tụi mày là gia đinh là cha mẹ là vợ con , gia đình là mãi mãi và ko bao giờ bỏ rơi nhau , hãy lấy tao làm tấm gương của 1 gia đình đổ vỡ .. cả đời này tao sẽ dằn vặt như ba tao vậy..

Đến khi có con mới hiểu hết lòng cha mẹ. Mày làm tao nhớ tới bố tao. Tao cũng có cái tôi quá cao, đôi khi hơi cực đoan, đến khi nhận ra thì cũng muộn rồi. Bây giờ chỉ mong thời gian quay lại...
 
Chắc có lẽ tao đã hết thuốc chửa rồi. Mâý tháng này tao.chả dám nói cùng ai ngoài đời vì không muốn ng ta biết nổi buồn của mình , tao sợ ng ta nói tao khốn nạn



Ba tao có bồ nhí rồi li dị mẹ tao năm tao lớp 6 , mẹ tao tay trắng dắt tao ra đường .. những ngày tuổi thơ tao sống trong khổ cực và buồn tủi thân chỉ chơi một mình vs bốn bức tường ,nhiều chuyện rất buồn.. nhà ngoại tao nói ba tao không ra gì ...sống khốn nạn..., Lễ tết hè gì tụi anh em họ đều đc ba mẹ dắt đi chơi , còn tao tết nhất vẫn ngồi ở căn nhà trọ 1 mình năm này tháng nọ , sau này do mẹ tao làm việc nặng bị bệnh khớp mãn tính đi sức khoẻ rất yếu mém mất trong bệnh viện mấy lần đến tận giờ đi đứng vẫn rất khó lại càng làm tao hận thêm .. dần dần hình thành tao là 1 thằng tiêu cực ,tao căm thù ông già tao tận xương tủy , đi đâu thì đi nhất quyết ko bao giờ tao nhìn mặt ổng , tao còn từng suy nghĩ phải trả thù bằng được.
Và đó là động lực thúc đẩy tao sống bương lên bằng mọi giá , sau này có nhiều tiền lo cho mẹ và tao sẽ quay về tìm ông già tao và thuê ng tạt axit con bồ ổng để trả thù .


tao cứ sống tiêu cực như vậy suốt , năm t lớp 12 bên nội điện cho mẹ t báo ba tao mất vì sơ gan , lúc đó tạo hả dạ lắm , đéo có một chút gì là buồn , tao còn nói với mẹ tao là quả báo của ổng đó mẹ , mẹ tao nghe vậy liền chửi tao , cấm tao nói như vậy rồi kêu tao về mang tang cho ông già , hết tình còn nghĩa... , nhưng tao ko về chúng mày à , tao bướng và tao tỏ ra không quan tâm , mẹ tao cũng vì sự việc này mà khóc rất nhiều , nhưng tao quyết ko nhìn ổng vì đã bỏ rơi tao lúc nhỏ .
Thời gian trôi đi tao có vợ con , vợ t làm bên ngân hàng , tao làm chủ đc 1 xưởng gỗ nhỏ , so vs tuổi 28 thì tao cũng gọi là ổn , tao lo đc cho vợ và mẹ tao , t cho mẹ tao đi du lịch nhiều để quên đi bệnh khớp , tao bù đắp cho mẹ tao rất nhiều thứ nhưng ở chung nhà mà 2 mẹ con rất ít nói chuyện , mẹ tao từng nói vs vợ tao là tao đáng thương hơn đáng trách và nói tính tình tiêu cực của tao là do lỗi của mẹ tao ko lo cho tao đầy đủ lúc nhỏ rồi mấy dì tiêm vào đầu nó ba nó là ác quỷ , vợ tao cũng biết chuyện kể cho t nghe , rất hay khuyên tao lên mộ thắp nhang cho ông già nhưng tao vẫn say no , tao nói không cần ai dạy đời tao về đạo nghĩa , một ng cha vứt bỏ tao thì tao cũng ko cần nữa cho dù đã chết đi nữa.. sau này vợ tao cũng ko bàn đến nữa .
Rồi cuối năm 2019 bà nội tao bị đột quỵ nằm thở oxi , lúc đó mẹ tao chân đag trở yếu nên tao sợ mẹ t buồn rồi yếu nên t đồng ý thay mẹ về thăm bà nội , tao bước chân về lại căn nhà nơi tao lớn lên , 18 năm rồi chưa đặt chân về , mọi thứ đã thay đổi hết nhìn rất lạ , nhà xây mới hết , nhà nội r chia thành 3 căn , nhà chú t vs nội xây lại còn nhà đằng sau của ba tao là còn nguyên để làm nhà kho , nội tao thì ko nói đc nên tao về thăm nói chuyện hỏi han vs mấy ông chú , thấy tao về nên cả nhà vừa bất ngờ vừa lật đật dọn bàn chén ra , ông chú thứ 3 mới chạy đi mua con gà quay và thùng tiger về ép tao ngồi lại chơi chút , tao tính ngồi lại chút rồi đi việc , lúc ông chú đi , tao đứng ngay phòng nội đell hiểu sao tao cứ từng bước ..bước đi đến nhà sau của ông già tao mà lòng tao bồi hồi , tao ko biết diễn tả sao nhưng nó hoài niệm gê gớm , những hình ảnh lúc nhỏ bắt đầu hiện về , tao mở cửa rồi vào nhà , nhà vẫn như cũ mọi thứ sắp xếp y nguyên , mấy con ốc con vít đồ nghề điện của ba tao còn nguyên hết , cái đồng hồ cái tủ tao dán hình siêu nhân còn đủ cả , đồ chơi lúc nhỏ của tao cũng xếp gọn lại ngay góc ..tao trèo lên gác , những ký ức những món đồ tao đã quên hẳng đi gần 20 năm nó hiện ra trước mắt . Hình ảnh về gia đình tao hiện về , ko buồn cũng ko vui chỉ bồi hồi tao cũng đell biết diễn tả cảm giác đó ra sao nữa , bỏ qua
Tao ra ngồi uống vs ông chú 3 và chú thứ 5 ..hôm đó tao uống hơn nửa thùng và từ hôm đó đến tận bây giờ tháng 5/2020 tao ko đêm nào ngủ yên , tối tao nằm kế vợ con nhưng nhắm mắt nhưng ko thể ngủ đc , tao không hiểu đc bản thân tao là ai tao muốn cái gì nữa..
Mấy chú tao kể chuyện xưa sau khi li dị 1 thời gian ( do có bia nên tao chịu lắng nghe , bt ko bao giờ tao bàn về chuyện ông già tao ) , là ông già tao vs ông chú lên trường tiểu học tìm tao thăm nhưng không đc ( tao chuyển trường về q3 ) ,
rồi kể ông già tao ko phải bỏ rơi hẳn tao mà ổng vẫn đi tìm tao suốt , vẫn để dành tiền mua sữa Vinamilk và tiền rồi mang ra nhà dì tao gửi cho t , đi đâu gặp mấy dì dượng bên ngoại cũng hỏi han tao học hành sao , nó lớn lắm chưa , nó có bồ chưa , rồi hỏi dì tao là thằng bin nó có giận gì anh không sao ko về chơi , dì tao cũng nói thẳng tao ko muốn gặp và rất ghét ổng , là từ đó ổng chỉ ra gửi sữa và tiền cho t chứ ko hỏi địa chỉ nhà nữa
, rồi mấy năm sau ổng nhậu yếu nhưng vẫn có làm điện sửa quạt sửa máy móc nhẹ tại nhà , có tiền rồi bỏ vào ống heo cất đó kêu vs mấy ông chú mốt tao về cho tao tiền đi học tiền xài , ổng buồn nhiều năm vì tao ko về cứ thế rồi nhậu đến sơ gan xuất huyết đi viện ko cứu đc .
Kể lúc nhậu thì lúc nào ổng cũng nhắc tao , khoe tao học giỏi cao tráo đẹp trai trắng trẻo lắm rồi nói vs mấy chú là khi đợi khi nào nó lớn nó về chơi rồi 2 cha con đi nhậu nói chuyện , rồi cứ thế mà đợi tao về mấy năm liền ...
Rồi cái nhà ổng ở ổng nói có chết cũng ko ai đc đụng vào ổng nói là nhà của thằng Bin , mốt nó về cưới vợ xây nhà ở đây , cấm ko đc ai đụng , rồi đủ chuyện nhiều mà đơn phần là lo cho tao đi tìm địa chỉ tao ở khắp nơi , sau này gan yếu sắp đi ko chạy xe đc vẫn cứ bắt ông chú tao cuối tuần chở đi qua nhà dì tao hỏi thăm xem tao ôn thi đại học ra sao , ba tao về cuối yếu tính ra gặp tao để nói chuyện và nhìn mặt tao mà lúc đó tao đag 12 sắp thi đại học nên ổng đợi tao qua đợt rồi liên lạc , mà cuối cùng ổng đi trước khi tao thi...
Chú 5 nói lúc sống ba tao lỳ lắm , mạnh mẽ và nóng tính giống tao , anh em chưa bao giờ thấy ổng yếu đuối , mà Lúc hấp hối ổng nói mấy ông chú tao nhớ lo cho tao dùm ổng mà mắt ổng rưng rưng khóc , mà yếu khóc ko đc mà miệng thì ọc máu nhiều hơn nước mắt...
Rồi ông nội tao đi thể dục về thấy tao là lao đến ôm tao làm tao ngại, mặc dù lúc đó tao cũng còn rất bình tĩnh , bảo là tao giống y thằng cha , ông nội tao kể lúc sinh viên nhà nghèo lắm , ba tao học giỏi nhất nhà , học kỹ sư điện mà đi học sáng đạp xe 20km mà ăn toàn bánh mì không , nhường trứng gà cho mấy đứa em ăn sáng , lấy mẹ tao đẻ đc tao là đi ẳm tao đi khoe khắp xóm , rồi chăm sóc tắm rửa làm hết cho tao , đi vay tiền mua sữa rồi dạy tao tập đi , tao bệnh trái rạ ổng lo sốt vó về nửa đêm bắt nội tao đi hái lá về cho tao tắm :))
Rồi rất nhiều chuyện.... Tao bực tao mới chạy thẳng về hỏi mẹ tao chuyện lúc nhỏ có đúng ko , mẹ tao nói đúng hết , tao điên lên tao nói sao dell ai kể cho tao hết vậy , mẹ tao chưa kịp trả lời thì tao đã tự trả lời đc câu hỏi , hoá ra trước giờ tao ko lắng nghe mọi thứ ai nói đến ông già là tao phát cọc nên ai cũng ko dám nhắc đến sợ tao tổn thương tao tự kỷ tao điên , tao chỉ lo câm phẫn mà quên mẹ đi hết mọi thứ giá trị xung quanh, từ gia đình từ anh em bạn bè ...
Rồi suốt mùa covid 2 tháng này rảnh rỗi tao như Conan tao mò về hết từng người chú người dì bên nội ngoại những ông bạn nhậu của ba tao tao hỏi về tuổi thơ về quá khứ liên tục vừa nói vừa cười mà lòng tao quặn tao đau lòng kinh khủng .. cuối cùng tao mới nhận ra mình mới chính là kẻ bỏ rơi ba mình , kẻ khốn nạn và ko có tình cảm là tao chứ ko phải ổng
Hôm nay tao chở con tao đi trên đg ,tự nhiên trời mưa tối lạnh , tao lạnh run tao nhớ lại lúc nhỏ ổng chở tao đi học thêm về y như vậy , rúc sau cái áo mưa , tay ổng cũng run cầm cập y như tao , tự nhiên nước mắt rơi chúng mày à , tao đã chạy xe mà khóc như thằng con nít làm sai bị đòn vậy, con tao hỏi sao tao khóc tao cũng chỉ im lặng , nó nhìn tao mắt long lanh tao nhìn nó mà tao nhớ lại cảnh tao và ông già tao kinh khủng , tao nằm viết những dòng này mà tao ước gì ông trời cho tao 1 điều ước , tao sẽ ước tao vs ông già tao đc gặp nhau và nói chuyện 1 lần để 2 cha con đc giải toả khuất mắt..nhưng tao mãi mãi ko còn cơ hội đó nữa.. tao đúng là 1 thằng đáng chết tiêu cực đúng ko chúng mày ?

Tao biết ở đấy có nhiêù thằng trẻ trâu mới lớn và những thằng đã có vợ con và cả những chú bác đã trãi nữa đời người , tao chỉ muốn nói 1 điều dù đây là 4rum về tình dục về gái gú nhưng hãy nên nhớ chơi phải có điểm dừng là chính mình vì sau lưng tụi mày là gia đinh là cha mẹ là vợ con , gia đình là mãi mãi và ko bao giờ bỏ rơi nhau , hãy lấy tao làm tấm gương của 1 gia đình đổ vỡ .. cả đời này tao sẽ dằn vặt như ba tao vậy..
một điều vẫn may của đời mày là mày đã nhận ra điều đó
 
Dm đọc bài của m làm t rớt nước mắt, M chỉ cần viết ra được vậy là lòng m thanh thản được nhiều rồi. Chúc m và gia đình hạnh phúc, bỏ cái tính cộc cằn đi kẻo con m nó học theo
 
Xin chia sẻ với mày. Nhưng có 1 điều tao không hiểu, nếu ba mày thực sự muốn tìm mày thì trong bao nhiêu năm trời như thế, dù mẹ con mày có độn thổ thì cũng phải có cách tìm ra được chứ.
 
Chia sẻ với mày. Nhưng ân hận và buồn bực ko giải quyết được vấn đề. Mày hãy làm giúp mày những việc mà ba mày ko thể làm như: chăm sóc báo hiếu ông bà nôi(ko biết bà nội còn không vì đọc đoạn thở oxy), chăm sóc mẹ mày,…. Hay làm những việc ông ấy muốn làm.( Hỏi ông nội các chú mày xem những nguyện vọng của ông ấy).v
 
Chuyện qua rồi
Ra thắp nhang cho ông già đi
Không ai sống mãi với sự hối hận được
Như ba mày ổng đã bị sự hối hận ăn mòn và chết đó
Mày sống tốt là ổng cũng ngậm cười chín suối rồi

Đéo biết mày có chế truyện hay không. Nhưng tao cứ khuyên vậy đó
 
Gia đình mà...ba mày thấy mày hiểu ra chắc ổng vui lắm..
Cố sống tốt chăm con mày và khuyên răng nó, đừng để nó hiểu lầm giống mày là được...
Mà tao thấy gia đình 2 bên họ của mày ai cũng hiểu cho mày, mày hưởng phước đức của ba mày rồi đó, lo chăm con cái sau này đi mày, báo hiếu thì giờ còn mẹ mày nữa, suy nghĩ nhiều quá lại sinh bệnh rồi không lo lắng cho ai được.
 
tao cũng đang đau đầu thằng cháu tao, năm nay nó 30 rồi, hoàn cảnh cũng kiểu như mầy, mà ko bi đát hơn. Cha nó thì nhờ tao nói ra nói vô cho nó, mà tao đang nghĩ cách ngồi nói nó nghe mà nó cứ lảng tránh, chắc tao phải đấm bể mỏ nó nó mới chịu ngồi nói chuyện quá.
 
Hoàn cảnh của mày tội nghiệp hơn nhiều thằng ở đây. Nhưng rồi thì sự hối hận, day dứt cũng phải có điểm dừng mày ạ. Cố gắng sống tốt với gia đình vợ con. Cuộc sống nhiều hương vị, mày xem thời đó như 1 giai đoạn bình thường trong đời mày, rồi tiếp tục tiếp tục sống tiếp thôi
 
Câu chuyện của m rất giống với t, nhưng chuyện t tệ hơn ở chỗ ô già t đã có gia đình từ trước khi có t. Từ bé đến lớn số lần t gặp ô già chỉ đếm trên đầu ngón tay. M may mắn hơn t là bố m còn lo lắng, suy nghĩ cho m rất nhiều, t thì ô già k chịu nhận và cũng đéo chu cấp gì cho mẹ con t cả. Mẹ t 1 mình nuôi t và ông bà, áp lực kinh tế đã khiến nhà t thiếu vắng sự vui vẻ bình thường của 1 gia đình trong 1 thời gian dài. Ăn nay nghĩ mai. May bh cũng khấm khá hơn chút. Đã có những lúc t hận ô già vl. T tự hứa với bản thân sau này sẽ đ bao h là 1 thằng đàn ông như thế:angry:
 
Chuyện của mày buồn thật, chẳng trách ai cả, chuyện cũng chẳng liên quan nhưng cứ thấy buồn. Cố lên bạn trẻ, mấy tháng dằn vặt thế là đủ rồi, sống tốt, lo cho gia đình tốt là được. Nhớ đừng đi chơi gái như mấy thằng xàm nhé, k may lại huỷ hoại 1 gia đình.
 
Chào anh bạn, câu chuyện của anh buồn quá. Nói và chỉ trích một người đã khuất là ko nên, nhưng thấy anh dày vò dằn vặt bản thân mà chưa thoát ra được nên tôi xin mạn phép có đôi lời nói từ góc nhìn người ngoài cuộc để chia sẻ với câu chuyện của anh. Nếu tôi có mạo phạm điều gì mong anh lượng thứ.

Bản thân anh bị ba bỏ rơi và đuổi 2 mẹ con anh ra khỏi nhà lúc anh đã có nhận thức nhưng quá mong manh ở lứa tuổi 11, anh chỉ có thể đưa vào đầu sự căm phẫn với ba anh mà thôi. Anh đáng trách thì ít mà anh đáng thương, đáng được cảm thông hơn rất nhiều. Ba anh đã phạm phải quá nhiều sai lầm rất lớn thành một chuỗi xuyên suốt cuộc đời của ông ấy vậy.

Sai lầm đầu tiên là ba anh có bồ, nhưng vì bồ mà ngu si và tàn ác đuổi 2 mẹ con anh ra ngoài đường ko một bạc cắc dắt theo (tôi ko biết vì sao ba anh lại đối sử với 2 mẹ con anh tàn nhẫn như vậy vì anh ko kể nguyên do cho sự việc đó). Tôi thực sự bức xúc về sai lầm này của ba anh.

Sai lầm thứ 2 là ba anh ko tìm gặp 2 mẹ con anh sớm nhất có thể để sửa chữa sai lầm.

Sai lầm thứ 3 là ba anh ko kiên quyết tìm gặp 2 mẹ con anh bằng được, gặp được dì anh sẽ có cách tìm đến nơi mẹ con anh ở. Hoặc thuyết phục nhờ dì anh đưa tới nếu đã muốn sửa chữa bằng một trái tim hối lỗi và dằn vặt.

Nhưng theo tôi thấy sai lầm lớn nhất của ba anh là cái lòng tự trọng vẫn để quá cao so với sự hối lỗi về sai lầm của bản thân. Gạt đi lòng tự trọng, ba anh sẽ đối diện với sai lầm vượt qua bản thân để bằng mọi giá tìm gặp mẹ con anh bằng được để phơi bày tâm can.
Với những sai lầm đó ba anh đã tự dằn vặt và sống với nỗi buồn, mặc cảm cả quãng đời còn lại trong cô quạnh. Tình yêu của ba anh dành cho anh bằng các điều anh kể chỉ đủ làm giảm đi sai lầm của ông ấy chứ ko thể xoá hết được.

Ba anh đã mất, mọi chuyện anh đã được biết, gia đình bên nội ko có vấn đề gì với mẹ con anh. Anh hãy bình tâm nhìn lại mà thôi ko chất vấn tâm can, ko dằn vặt nữa. Anh đáng trách thì ít mà anh đáng thương, đáng được cảm thông hơn rất nhiều, tôi xin nhắc lại điều này. Ko biết anh đã đưa vợ con ra mộ thắp hương cho ba anh chưa? Nếu chưa thì tôi nghĩ anh nên làm và biết đâu anh đứng trước mộ ba anh, anh trải lòng ra sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Tôi nói hơi dài, ko có ý chỉ trích người đã khuất, mong anh sớm bình thản tâm can. Hy vọng anh sẽ là một người bố tốt, tránh được mọi sai lầm từ chuyện quá khứ của 2 bố con anh. Chúc anh và gia đình vạn sự bình an.
 
Chào anh bạn, câu chuyện của anh buồn quá. Nói và chỉ trích một người đã khuất là ko nên, nhưng thấy anh dày vò dằn vặt bản thân mà chưa thoát ra được nên tôi xin mạn phép có đôi lời nói từ góc nhìn người ngoài cuộc để chia sẻ với câu chuyện của anh. Nếu tôi có mạo phạm điều gì mong anh lượng thứ.

Bản thân anh bị ba bỏ rơi và đuổi 2 mẹ con anh ra khỏi nhà lúc anh đã có nhận thức nhưng quá mong manh ở lứa tuổi 11, anh chỉ có thể đưa vào đầu sự căm phẫn với ba anh mà thôi. Anh đáng trách thì ít mà anh đáng thương, đáng được cảm thông hơn rất nhiều. Ba anh đã phạm phải quá nhiều sai lầm rất lớn thành một chuỗi xuyên suốt cuộc đời của ông ấy vậy.

Sai lầm đầu tiên là ba anh có bồ, nhưng vì bồ mà ngu si và tàn ác đuổi 2 mẹ con anh ra ngoài đường ko một bạc cắc dắt theo (tôi ko biết vì sao ba anh lại đối sử với 2 mẹ con anh tàn nhẫn như vậy vì anh ko kể nguyên do cho sự việc đó). Tôi thực sự bức xúc về sai lầm này của ba anh.

Sai lầm thứ 2 là ba anh ko tìm gặp 2 mẹ con anh sớm nhất có thể để sửa chữa sai lầm.

Sai lầm thứ 3 là ba anh ko kiên quyết tìm gặp 2 mẹ con anh bằng được, gặp được dì anh sẽ có cách tìm đến nơi mẹ con anh ở. Hoặc thuyết phục nhờ dì anh đưa tới nếu đã muốn sửa chữa bằng một trái tim hối lỗi và dằn vặt.

Nhưng theo tôi thấy sai lầm lớn nhất của ba anh là cái lòng tự trọng vẫn để quá cao so với sự hối lỗi về sai lầm của bản thân. Gạt đi lòng tự trọng, ba anh sẽ đối diện với sai lầm vượt qua bản thân để bằng mọi giá tìm gặp mẹ con anh bằng được để phơi bày tâm can.
Với những sai lầm đó ba anh đã tự dằn vặt và sống với nỗi buồn, mặc cảm cả quãng đời còn lại trong cô quạnh. Tình yêu của ba anh dành cho anh bằng các điều anh kể chỉ đủ làm giảm đi sai lầm của ông ấy chứ ko thể xoá hết được.

Ba anh đã mất, mọi chuyện anh đã được biết, gia đình bên nội ko có vấn đề gì với mẹ con anh. Anh hãy bình tâm nhìn lại mà thôi ko chất vấn tâm can, ko dằn vặt nữa. Anh đáng trách thì ít mà anh đáng thương, đáng được cảm thông hơn rất nhiều, tôi xin nhắc lại điều này. Ko biết anh đã đưa vợ con ra mộ thắp hương cho ba anh chưa? Nếu chưa thì tôi nghĩ anh nên làm và biết đâu anh đứng trước mộ ba anh, anh trải lòng ra sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Tôi nói hơi dài, ko có ý chỉ trích người đã khuất, mong anh sớm bình thản tâm can. Hy vọng anh sẽ là một người bố tốt, tránh được mọi sai lầm từ chuyện quá khứ của 2 bố con anh. Chúc anh và gia đình vạn sự bình an.
Chuyện thâm cung bí sử nhà bạn ý huynh đệ ta không rõ, bạn ý cũng không kể, và trên hết người đã khuất rồi, không nên nói và phán xét lại đệ ạ. Đứng trên khía cạnh gia đình thì cha mẹ nào cũng thương con vô bờ bến, chỉ là bạn ý nhận ra điều đó muộn quá, nên dằn vặt lâu thế. Ai có tình người, sống 1 thời gian trong tâm lý bị bỏ rơi, mặc cảm...cũng sẽ như bạn ý thôi.
 
Top