tao thấy thằng e mày thật chán đời quá, cuộc đời mày từ nhỏ tới lớn, tao dám chắc mày chưa va chạm nhiều và chưa được đi nhiều nơi, gặp nhiều mảnh đời bất hạnh hơn mày.
mày hãy nghĩ thế này nhé.
" xã hội ngoài kia còn có nhiều người khuyết tật bẩm sinh, chân tay, mắt mũi, cơ thể không lành lặn, trí não phát triển ko được bình thường, bản thân họ và gia đình họ rất nghèo, không nơi nương tựa, nhưng họ vẫn cố gắng từng ngày, luôn suy nghĩ lạc quan và tích cực để vui sống ".
Vậy, trong khi mày được sinh ra với cơ thể lành lặn, trí não phát triển bình thường, có nhà cửa, có nơi chốn dung thân. Tại sao mày lại luôn có những suy nghĩ thiển cận và nhụt ý chí tới vậy.
Hãy nhìn lại bản thân mình và những mảnh đời bất hạnh ở cái xã hội này, xem mày đã được may mắn như thế nào nhé.
Đừng vì 1 chút khó khăn, 1 chút trở ngại trong cuộc sống mà dễ dàng buông xuôi, càng vấp ngã, bản thân càng phải mạnh mẽ đứng dậy và bước tiếp. Mỗi lần vấp ngã là 1 lần khôn lên, bài học để mình trưởng thành hơn.
Chúc thằng em sớm vượt qua khó khăn.