Câu chuyện lòng người, bạn hay bè

Dhogna

Hội viên cảm tử Hội Tam Hoàng
- Hôm qua t đi thăm ô anh bị ung thư dạ dày, vừa mổ xong về nhà dc gần tháng, thấy t ô mừng lắm, hoá ra từ khi ô điều trị đến giờ cỡ hơn 3 tháng, mà bố mẹ ô bảo t là thằng thăm ô đầu tiên, một thằng ko thân thiết, cũng chẳng phải ruột thịt họ hàng vậy mà lại xuất hiện ở đây, trong khi đám bạn thân chơi đến mười mấy năm thì đang vui vẻ rủ nhau đi nhậu tin nhắn nhóm chat nổ liên tục nhưng ko một lời nhắc đến, có thời gian ăn chơi nhưng éo có thời gian thăm, hỏi, động viên, éo hiểu bạn hay là bè. Công ty thì hỏi dc đúng 1 lần khi ô xin nghỉ bệnh, tổ chức đi thăm khó lắm ah.
- Nghĩ đến cảnh nếu mình cũng bệnh mấy tháng mà ko có ai thăm hỏi như vậy thì chán nản cỡ nào, lúc đầu đóng phong bì 200, thấy tội quá về bank cho 2tr2 cạn luôn tk, xong ô bank lại, hôm nay đi rút rồi đưa hết bố mẹ ô ah.
- Ko biết có phải do t nhạy cảm hay là do bệnh ko đến mức phải đi thăm, con người đối với nhau có thể vô cảm đến vậy ah.
 
Ung thư mà ko ai đi thăm cũng chán muốn đi luôn nhỉ, đời mà, có cho nhau cái gì đâu, tìm bạn mà chơi thôi
 
Ung thư mà ko ai đi thăm cũng chán muốn đi luôn nhỉ, đời mà, có cho nhau cái gì đâu, tìm bạn mà chơi thôi
Thì cũng nghĩ mình tốt với người khác là lựa chọn của mình chứ họ đâu có trách nhiệm phải tốt lại nhưng đến cỡ bỏ mặc thế này thì hơi quá.
 
Hoạn nạn mới biết lòng nhau mà,nhiều thằng bình thường lắm bạn đến khi hoạn nạn đéo thấy ai
 
- Hôm qua t đi thăm ô anh bị ung thư dạ dày, vừa mổ xong về nhà dc gần tháng, thấy t ô mừng lắm, hoá ra từ khi ô điều trị đến giờ cỡ hơn 3 tháng, mà bố mẹ ô bảo t là thằng thăm ô đầu tiên, một thằng ko thân thiết, cũng chẳng phải ruột thịt họ hàng vậy mà lại xuất hiện ở đây, trong khi đám bạn thân chơi đến mười mấy năm thì đang vui vẻ rủ nhau đi nhậu tin nhắn nhóm chat nổ liên tục nhưng ko một lời nhắc đến, có thời gian ăn chơi nhưng éo có thời gian thăm, hỏi, động viên, éo hiểu bạn hay là bè. Công ty thì hỏi dc đúng 1 lần khi ô xin nghỉ bệnh, tổ chức đi thăm khó lắm ah.
- Nghĩ đến cảnh nếu mình cũng bệnh mấy tháng mà ko có ai thăm hỏi như vậy thì chán nản cỡ nào, lúc đầu đóng phong bì 200, thấy tội quá về bank cho 2tr2 cạn luôn tk, xong ô bank lại, hôm nay đi rút rồi đưa hết bố mẹ ô ah.
- Ko biết có phải do t nhạy cảm hay là do bệnh ko đến mức phải đi thăm, con người đối với nhau có thể vô cảm đến vậy ah.
Đời nó bạc vậy mà, nên phòng thủ cho tốt. Đến lúc ngã đéo còn bè nào đến giúp đâu
 
M ko phải nhạy cảm mà là giàu lòng trắc ẩn. Thấy thương hại và có ân tình thôi.
T cũng kinh qua những cảm xúc đấy rồi. Thật khó chấp nhận nhưng đó là cuộc sống, nó sẽ lấy đi dần dần những thứ m yêu quý nhất.
Tập làm quen với điều đó đi.
 
đời nó thế đấy, chỉ có người thân bên cạnh thôi, người yêu mày nhất chính là bản thân mày
 
Đến cái mức đéo ai hỏi thì cũng nên tìm hiểu xem bạn bè mối quan hệ của anh mày là cái giống chó hay chỉ anh mày là cái giống chó chứ. Tao thật.
 
Lúc ốm đau bệnh tật thì vẫn chỉ có mình t thôi nên là đôi khi cũng k cần bạn bè hỏi thăm gì cả, hỏi thăm rồi lại thành ra ngại ngùng, áy náy. Mà cũng có ai biết t ốm đéo đâu mà thăm vơis hỏi. T sống mình quen rồi nên chuyện thăm hỏi lúc ốm đau nó nhạt lắm
 
Đời nó bạc vậy mà, nên phòng thủ cho tốt. Đến lúc ngã đéo còn bè nào đến giúp đâu
Bệnh hiểm nghèo có phải phòng là tránh dc.
Lúc ốm đau bệnh tật thì vẫn chỉ có mình t thôi nên là đôi khi cũng k cần bạn bè hỏi thăm gì cả, hỏi thăm rồi lại thành ra ngại ngùng, áy náy. Mà cũng có ai biết t ốm đéo đâu mà thăm vơis hỏi. T sống mình quen rồi nên chuyện thăm hỏi lúc ốm đau nó nhạt lắm
Có ai đó thì vẫn tốt hơn, chứ nếu ốm đến mức ko lết đi dc thì ko cần ai sao dc, ở 1 mình thì cũng có gì đáng ngại, chỉ lo đau yếu thôi.
 
M ko phải nhạy cảm mà là giàu lòng trắc ẩn. Thấy thương hại và có ân tình thôi.
T cũng kinh qua những cảm xúc đấy rồi. Thật khó chấp nhận nhưng đó là cuộc sống, nó sẽ lấy đi dần dần những thứ m yêu quý nhất.
Tập làm quen với điều đó đi.
Dạng người như t gọi là nhu nhược khó làm đại sự vì trắc ẩn sẽ sớm hoá ngu si.
Đến cái mức đéo ai hỏi thì cũng nên tìm hiểu xem bạn bè mối quan hệ của anh mày là cái giống chó hay chỉ anh mày là cái giống chó chứ. Tao thật.
T cũng nghĩ người thế nào mà lại bị đối xử vậy, cũng ko thân lắm nhưng tiếp xúc thấy giống t,bị lừa cho vay xong bùng, công việc cũng bị chèn ép và vì giống nên mới gặp nhau gần chục lần mới cất công đi thăm chứ ko thì gửi phong bì là dc.
 
đời nó thế đấy, chỉ có người thân bên cạnh thôi, người yêu mày nhất chính là bản thân mày
Đời người chỉ giữ lấy bố mẹ, vợ, con, anh chị em, họ hàng thì cũng bình bình và 1 -2 thằng bạn thôi
Đừng có bán mạng cho thằng sếp, cho mấy thằng thần tượng, thằng thầy, lũ phò ....bởi chúng đéo quan tâm đến mày đâu
Vẫn như phan quân thôi, gia đình quan trọng.
 
Lúc ốm đau bệnh tật thì vẫn chỉ có mình t thôi nên là đôi khi cũng k cần bạn bè hỏi thăm gì cả, hỏi thăm rồi lại thành ra ngại ngùng, áy náy. Mà cũng có ai biết t ốm đéo đâu mà thăm vơis hỏi. T sống mình quen rồi nên chuyện thăm hỏi lúc ốm đau nó nhạt lắm
Giống tính tao
 
Bệnh hiểm nghèo có phải phòng là tránh dc.

Có ai đó thì vẫn tốt hơn, chứ nếu ốm đến mức ko lết đi dc thì ko cần ai sao dc, ở 1 mình thì cũng có gì đáng ngại, chỉ lo đau yếu thôi.
T đã từng ốm tới mức k lết đi đc nhưng vẫn phải cố dậy kiếm cái ăn để có sức đi ra ngoài mua thuốc đấy, chả có ai giúp hết. Mãi rồi cũng quen thôi, thành ra nhiều khi t chả hỏi han ai ốm đau cả vì t thấy bình thường lắm, k lết đc như t còn cố gắng đc thì ls phải hỏi thăm ai. Thân gái một mình nơi đất khách còn làm đc nữa là....
 
Bệnh tật giờ khó nói, chia sẻ được với ai thì chia sẻ thôi, ở đời thiếu gì cảnh như thế đâu. Họan nạn chỉ có bố mẹ ở bên thôi
 
Xin lỗi, chúc ông anh m mau lành bệnh. Nhưng nói đi phải nói lại, ông anh m sống với bạn bè anh em thế nào mà giờ thành ra vậy ??? Kể cả là do lũ đó lũ ko ra gì đi. Ông anh m chơi với toàn lũ ko ra gì ???? Người ta nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã..... t cũng từng vào chợ rẫy vì tai nạn giao thông, mất thần trí hơn 1 tuần. Khi tỉnh lại bố mẹ t nói bạn t đến thăm t đông lắm. Nhiều đứa thấy t như 1 đống giẻ rách còn khóc nữa cơ :feel_good:
 
Tui nghe đâu đó nói thế này: khi bạn nằm xuống đến cái bóng cũng bỏ bạn đi.

Cái chữ ĐỜI chép miệng mà ngẩm nó chua lắm.

Chúc anh bạn mau khỏe lại !
 
T tưởng mỗi t vô cảm
T ko vô cảm mà còn ngc lại ấy chứ mấy chuyện về tình cảm rất dễ lấy nước mắt của t, t chỉ giống mày là ốm đau ko muốn cho ai biết, ngại nhận sự hỏi thăm từ người khác, có vẻ t sống 1 m quen rồi, chứ còn việc thăm hỏi người khác thì t vẫn đi
 
Đã bệnh tật thì đừng nên chia sẻ vs ai cả buồn m mà buồn cả người được chia sẻ
Ý t k phải ng bệnh chia sẻ, mà là bảo thớt nếu biết đến hoàn cảnh nào mà chia sẻ, giúp đỡ dù vật chất hay tinh thần được chút nào thì hay chút đó ấy :)
 

Có thể bạn quan tâm

Top