Quất mạnh vào
Thích phó đà
Nhầm triệu đại tí mà thế cũng chửi. Dippe m nhanh cáu vl.Địt mẹ thằng mù lịch sử phân tích lịch sử!
Tao đọc tam quốc và xem rồi. Nhưng xem thêm thì thấy quân thục đéo giỏi như La Quán Trung vẽ ra
Nhầm triệu đại tí mà thế cũng chửi. Dippe m nhanh cáu vl.Địt mẹ thằng mù lịch sử phân tích lịch sử!
Thứ 6 là thằng Bị cũng chỉ là thằng giả nhân giả nghĩa, càng về cuối sự nghiệp càng bộc lộ bản chất thật. Trả giá bằng thằng Lưu Thiện phế vcđThứ 1 truyện chỉ tập trung miêu tả tướng nhà Thục nên có thể bị buff cao hơn so với thực tế hoặc các nhà khác không được miêu tả đúng thực lực
Thứ 2 địa thế đất thục không tốt bằng nên thủ thì được chứ phát triển để tiến công thì có ít ưu thế hơn đất nguỵ
Thứ 3 chiến tranh đưa về thế chân vạc ban đầu có thể có lợi cho đất thục nhưng dài hơi thì thành bất lợi, lứa quân sư, mãnh tướng già chết thì ít nhân tài
Thứ 4 thua ở các trận then chốt
Thứ 5 do đối thủ xuất sắc hơn...
Mày nói ko sai. Nếu nói về tài hô phong hoán vũ, xoay chuyển Càn khôn. A Đẩu Lưu Thiện hắn ko hề có cái tài đó .Thứ 6 là thằng Bị cũng chỉ là thằng giả nhân giả nghĩa, càng về cuối sự nghiệp càng bộc lộ bản chất thật. Trả giá bằng thằng Lưu Thiện phế vcđ

Thắng thua phân định ở cuối game.Phải chăng khí số nhà hán đã tận , lưu bị không cãi nổi mệnh trời
Chính danh Hán thất chỉ là 1 tiền đề nhỏ thôi... quan trọng là tài năng của Lưu Bị... nể nhất là tài nhìn người, dùng người và thu phục nhân tâm... Cứ cho là dòng dõi Hán thất nhưng thực chất chỉ là thằng đan chiếu ... vậy mà lấy lòng dc bao nhiêu anh hùng... bao nhiêu thằng dám bán mạng vì hắn... đủ thấy Lưu Bị có khả năng quy phục lòng người bằng "nhân nghĩa" ... ngoài ra còn cách đối đãi với thần dân ở mỗi vùng đất chiếm đóng đc... dân chúng ai cũng dc sống an lạc, thái bình...Tao đã nói rồi mà, chính danh hay không thì để sau hẵng tính. Lưu Biểu cũng chính danh mà bị Viên Thiệu hốt cốt đó thôi.
Lưu Bị lúc đó trên răng dưới dái, trước khi được confirm là hoàng tộc thì cũng rù quếnh dc một đội quân rồi. Phải giỏi lắm người ta mới nghe. Chứ thường thường, mấy đứa mạt rệp mà nó tự xưng hoàng thất người ta chả đấm cho bỏ mẹ.
Chủ yếu tao rep thằng trên là vì nó chê Lưu Bị quá.
Theo như sử sách ghi lại Ngô đông gấp đôi Thục, còn Ngụy gấp 4...Nói 1 cách đơn giản thì kinh tế và nhân khẩu của Nguỵ thời đó gấp vài lần so với Thục, chỉ cần ko có ai ngu thì đều có thể thắng, ko sớm thì muộn
Yếu hơn hẳn, binh ít, tướng mỏng, lương thảo cũng chả có bao nhiêu... cho dù ko mất 3 quận Kinh Châu vào tay Tôn Quyền thì cũng đéo phạt Ngụy nổi...Đơn giản là Thục Hán yếu nhất, nhưng tác giả tiểu thuyết bơm vá thổi phồng lên nên đời sau cứ tưởng là mạnh, chứ thực tế thì gọi là sống leo lắt bên cạnh Ngô và Nguỵ thôi
Theo di truyền học thì đến lúc này các gen trội đã ko được thể hiện nữa. Các gien lặn đã dần được thể hiện rõ hơn. Đến thằng con Lưu Bị là coi như hết hẳn. Thằng bố Fn-1 còn được tí tiThứ 6 là thằng Bị cũng chỉ là thằng giả nhân giả nghĩa, càng về cuối sự nghiệp càng bộc lộ bản chất thật. Trả giá bằng thằng Lưu Thiện phế vcđ
T thật hơi nghi ngờ tài nghệ của Triệu Vân lắm. Đời đéo nào văn võ song toàn mà cứ loanh quanh đứng cắp gươm cho Lưu Bị.Thắng thua phân định ở cuối game.
Mà cuối game thì nhà Hán đâu có mạnh, ngũ hổ tướng thì chết Mã Siêu, Quan Vũ, Trương Phi.
Lớp tướng võ và quan văn mới chưa ai đủ trình để thay thế trụ cột trước kia (k có ai nổi bật, thiếu nhân tài trầm trọng).
Để tăng độ khó cho game, thì Lưu bị Chọn chinh phạt sai đối tượng. Bướng k nghe Triệu Vân.
---
Nói đến đây thì t thấy cũng tội Triệu Vân, văn võ song toàn nhưng lại k tìm đc đến "đại nghĩa" mình truy cầu
1 điểm nữa là xét trên bản đồ. Đất Thục hiểm trở, dễ thủ khó công. Nên để bình định được Thục e cũng khó nếu thực lực ko áp đảo hẳn.Chính danh Hán thất chỉ là 1 tiền đề nhỏ thôi... quan trọng là tài năng của Lưu Bị... nể nhất là tài nhìn người, dùng người và thu phục nhân tâm... Cứ cho là dòng dõi Hán thất nhưng thực chất chỉ là thằng đan chiếu ... vậy mà lấy lòng dc bao nhiêu anh hùng... bao nhiêu thằng dám bán mạng vì hắn... đủ thấy Lưu Bị có khả năng quy phục lòng người bằng "nhân nghĩa" ... ngoài ra còn cách đối đãi với thần dân ở mỗi vùng đất chiếm đóng đc... dân chúng ai cũng dc sống an lạc, thái bình...
Chính vì vậy, Tào Tháo lúc ngồi uống rượu luận anh hùng ko sợ bọn Viên thuật, Viên Thiệu, Công Tôn Toản, Lã Bố, mã Đằng.... mặc dù đám này binh khỏe , lương nhiều... mà chỉ sợ mỗi cái "nhân nghĩa" của Lưu Bị...
Từ thằng đan chiếu, trên răng dưới dái , khởi binh có vài nghìn lính mà sau đó chia 3 thiên hạ đc thì quá tài năng... nếu bộ 3 Tào Tháo- Tôn Quyền - Lưu Bị ko chết thì thế chân vạc ko bao h bị phá vỡ... mặc dù Tôn - Tào mạnh hơn Lưu nhiều.
Điển vi hứa Chử chỉ là tướng kiểu hộ vệ k phải đại tướng. Họ Hạ hầu hay họ tào đều chỉ là do quan hệ máu mủ, Trung thành mà được trọng dụng. Cũng k phải bậc đại tướng.Về phe Thục tao nghiêng về giả thuyết tướng lĩnh của Thục ko hề giỏi
Lưu Bị bỏ đi, làm chủ soái ko tính. Dưới quyền có ai.
Gia Cát Lượng thực chất giỏi việc nội chính, phát triển kinh tế, đối nội, khai thác tiềm lực nhân dân cho chiến tranh. Chứ cầm binh thì kém: Đơn cử như giao Kinh Châu cho Vân Trường, dùng rồi chém Mã Tốc, đì Văn Trường 1 tướng giỏi và mưu mô thì đéo dụng, 6 lần phạt Nguỵ còn ko xong cho thấy sự kém cỏi....
Quan binh nhà Thục kể cả Ngũ hổ tướng gì gì đó nếu xét với Hứa Chử, Điển Vi hay loạt tướng lĩnh họ Hạ Hầu về mưu mô dũng mãnh đều ko hơn.
Nhà Nguỵ rất nhiều quân sư giỏi, bày nhiều kế hay và thành công nhưng ko được tô vẽ và nhắc đến, tướng lĩnh trung thành, điển hình sau vụ Xích Bích các tướng chủ chốt đều ko bỏ soái, binh lính thời gian ngắn sau lại quy tụ về Nguỵ.
Như t đã nói. Chỉ cần 1 Quách Gia thì sẽ đủ cân hết đất Thục
Phân tích có lý lắm. Rất thuyết phụcĐiển vi hứa Chử chỉ là tướng kiểu hộ vệ k phải đại tướng. Họ Hạ hầu hay họ tào đều chỉ là do quan hệ máu mủ, Trung thành mà được trọng dụng. Cũng k phải bậc đại tướng.
Nhưng Ngụy quả thật lắm nhân tài. Ngụy có 9/13 châu. Đất rộng người đông, nhân tài như sao đêm hè
Về võ quan, Như Trương liêu trong trận phòng thủ Nhu Tu cầm vài nghìn quân chọi 10 vạn quân của Tôn Quyền. Như Từ Hoảng đánh tan quân Quan Vũ ở Phàn Thành. Như Trương Cáp đánh nhau với Trương phi, mã siêu ở Hán Trung, như Quách Hoài trấn giữ Ung Châu mấy muơi năm chống nhau với Thục.
Về mưu thần như Quách Gia, Trình Dục cũng chỉ là một trong hàng chục người có trí tuệ hơn người bên Ngụy. Có thể kể tên Tuân Úc, Tuân Du, Giả Hủ, Chung Do, đổng chiêu, Lưu Diệp, Tưởng Tế.... Đều là những kỳ sĩ một thời
Còn nước Thục, thời đó Ích Châu k thể so với Tứ Xuyên sau này, dân ít, thưa vắng nhân tài. Nếu k có tập đoàn Kinh Châu và những người theo Lưu bị từ đầu vào thì lấy đâu ra người giỏi mà chia ba Thiên Hạ? Ngũ hổ tướng chỉ là lời của La Quan Trung chứ so ra họ sao sánh bằng tướng tài của nước Ngụy. So Bàng thống, Gia Cát lượng, Pháp chính với mưu sĩ Tào Ngụy có gì hơn?Quan trọng nhất là Ngụy có Tào Tháo. So Tháo với Bị, Quyền Tháo đều hơn hẳn. Thậm chí so với mưu thần túc tướng của Tháo, Tháo đều hơn họ.
Ngô Thục giữ nhau được với Ngụy chẳng qua là dựa vào thiên hiểm Trời ban chứ thực lực so sánh bằng

Quá khen. Gió máy tí thôi mPhân tích có lý lắm. Rất thuyết phục
Thật ra con số này k chuẩn lắm. Tao có đọc trong cuốn lịch sử nhân khẩu Trung Quốc (cát kiếm Hùng) thì do thời đó lưu dân nhiều, số dân tính vào hộ khẩu k đủ. Có khi 30-40 nhà mới tính là 1 hộ nên số dân mới ít vậy. Chứ thật ra nước ngụy đông hơn con số 400 vạn người nhiều. Con số thực tế có lẽ rơi vào độ 10-12 triệu. Ngụy đông hơn Thục 10 lần, và đông hơn Ngô 6-7 lầnNhà Thục đã dẹo cuối đời bị hoạn quan Hoàng Hạo tiếm quyền nữa. Nhà Thục khi thành lập thì chưa đánh được gì đã thua quân Ngô, Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi chết, mất Kinh Châu..., nhưng cũng có chí nên Gia Cát Lượng 6 lần Bắc tiến, Khương Duy 9 lần. Nhà Ngô Lục Tốn bốn lần đánh ra nhưng trận nhỏ, ít quân Còn không bằng nhà Thục. Đông Ngô đất rộng quân nhiều hơn Thục lại ngăn sông nên ít bị ảnh hưởng mà cũng không nên cơm cháo gì. Còn nhà Ngụy (sau này là nhà Tấn) thì chủ yếu ngồi gãi, nội trị là chính. Khi ổn thì mới tiến công và cũng là lúc hai nhà đó suy yếu. Còn lúc Tào Tháo còn sống thì sau trận XB không dám đánh lớn vì đánh một thằng thì nó liên thủ thằng còn lại. Gia Cát Lượng bày mưu cho Lưu Bị từ chỗ được vài quận đến chỗ chia ba thiên hạ cũng là giỏi lắm rồi.
Thực lực nhé, cái thời chưa có clones như giờ thì 10 GCL hay mười Ngũ Hổ cũng thua.
View attachment 257930
Cái gọi là Ngũ hổ tướng đều do La Quán Trung bịa ra, còn Triệu Vân chỉ là tướng hộ vệ của Lưu Bị tương tự Hứa Chử hộ vệ tào Tháo, chứ ko phải tướng tiên phong... ngay cả hình tượng Triệu Vân mặc giáp cưỡi ngựa trắng cũng mượn hình ảnh Trần Đáo, 1 tướng hộ vệ khác của Lưu Bị mà thêu dệt nên... các chiến tích của TV đa phần là hư cấu hết... thực sự TV ko có vẹo gì cả... Còn Ngụy Diên là đại tướng tiên phong, lập bao công trạng vs nhà Thục, trình độ chỉ có ngang hoặc hơn đám ngũ hổ tướng...T thật hơi nghi ngờ tài nghệ của Triệu Vân lắm. Đời đéo nào văn võ song toàn mà cứ loanh quanh đứng cắp gươm cho Lưu Bị.
T nghĩ thằng này cũng thuộc hàng cocc, nhất quan hệ nhì tiền tệ nên được Lưu Bị nó cất nhắc thôi. Cả tác phẩm chẳng được mấy cái nổi bật. Chính ra thằng Ngụy Diên lại hay hơn.
Nếu trên bàn cờ thì Ngụy Diên là con Pháo. Còn Triệu Vân cũng chỉ là con Sĩ mà thôi
Uh. Tham khảo để có cái nhìn về thực lực thôi. Không chia ba thì Lưu Bị hay Tôn Quyền không có tý cửa, còn chia ba thì vẫn không có. Nhưng Ngụy mạnh mà vẫn mất nước, đơn giản là Tư Mã Ý nó đục từ trong. Cuối cùng kẻ thắng là nhà Tấn: Người cười cuối cùng là người cười to nhất hay toạ sơn quan hổ đấu là từ đó mà ra vậy. Chúng ta cứ phân cao thấp ba ông này nhưng quên kết cục: chả ông nào thắng, nhà Ngụy mạnh nhất nhưng bị diệt đầu tiên, rồi nhà Thục và cuối cùng nhà Ngô..
Thật ra con số này k chuẩn lắm. Tao có đọc trong cuốn lịch sử nhân khẩu Trung Quốc (cát kiếm Hùng) thì do thời đó lưu dân nhiều, số dân tính vào hộ khẩu k đủ. Có khi 30-40 nhà mới tính là 1 hộ nên số dân mới ít vậy. Chứ thật ra nước ngụy đông hơn con số 400 vạn người nhiều. Con số thực tế có lẽ rơi vào độ 10-12 triệu. Ngụy đông hơn Thục 10 lần, và đông hơn Ngô 6-7 lần