Ak! Tao cho thêm bài này để cho chắc ko mày lại bảo sao trong tranh toàn chử tàu, rồi nói tao lụm ảnh tàu đưa vào chém
TỆ SÙNG BÁI CHỮ HÁN LÀ SAO??
----
Nhơn có đọc một bài báo viết với đề bài là "Tệ sùng bái chữ Hán: Không đọc được, không hiểu được thì viết làm gì?!" [nguồn
Tệ sùng bái chữ Hán: Không đọc được, không hiểu được thì viết làm gì?!]. Theo đó tác gia đã đưa ra ý kiến cá nhơn là "Đến nay vẫn còn rơi rớt sự sùng kính thái quá chữ Hán, thậm chí là sợ hãi... tiếp nối mấy bác “hay chữ lỏng” mang chữ Hán ra dọa, hù nhau như ở làng xưa!" còn ai muốn hiểu thêm thời cứ đọc bài viết có dẫn theo.
Nhưng tui không đề cặp đến việc phản bác ý kiến tác gia đúng hay sai, nhưng chỉ nói đến vài việc Sùng chữ Hán của chúng ta thôi.
Vậy định sao gọi là "sùng bái chữ Hán" bởi vì các học giả cho rằng chữ Hán chỉ dùng cho học trò khi xưa học mà thi khoa cử, đời nay người Việt dùng mẫu tự la tin nên viết lên cũng không ai hiểu việc này có thể đúng với hiện trạng nước ta khi chữ Hán không còn được phổ cập, mà theo đó các học trò học Ngôn ngữ Trung cũng chỉ học tiếng giản thể mà thôi, còn phần các chữ ở Việt Nam được trang trí trên các đình, chùa, miếu mạo,.. điều dùng chữ Phồn thể.
Đứng ở góc nhìn về chủ nghĩa dân tộc, việc có lòng tự tôn dân tộc muốn thoát Hán quả cũng là một lời giải thích, hoặc những chữ Hán đã lỗi thời khi dùng vào các công trình,... nhưng chúng ta cần phải chú ý đến các điểm chánh sau:
- về phần xưa
Trong lịch sử nước ta là nước Nho học nên các tài liệu ghi chép về văn hóa, lịch sử, địa lý,... đều dùng bằng chữ Hán hoặc Nôm, do đó muốn khai thác được các tài liệu này cần phải có một số lượng kiến thức về chữ Hán, tới đây có người sẽ nói là "đã có các nhà chuyên môn lo về dịch thuật, mình chỉ cần coi sách đã dịch rồi thôi" nói vậy mình có khác gì vẹt không, nếu nói về phần đọc sách như kiểu "cưỡi ngựa coi bông" hay "coi cho có" thì việc dịch thuật trúng trật mặc lòng, nhưng những sách được dịch thuật mà không "đúng" thì sao sẽ làm cho giới học thuật, những người nghiên cứu không biết chữ Hán dễ truyền lại những thông tin rất sai khi phân tích về những nghiên cứu xưa, việc những sách dịch thuật ở Việt Nam hiện đang gặp rất nhiều lỗi về Hán văn này như: dịch bỏ đi các thuật ngữ chuyên dụng trong sách ví dụ như chữ Vương, Đế, Công có ý chỉ người quân chủ một nước nhưng mức độ khác nhau rồi được dịch lại thành Vua, ông thiên tử cũng vua, ông chư hầu cũng vua vậy là dẫn lạc đường cho người đọc rồi, bên cạnh đó việc dịch thuật không quan tâm đến việc sử dụng chữ đương thời như các tên người ở vùng Nam Kỳ như Trương Tấn Bửu mà dịch thành Trương Tiến Bảo, Nguyễn văn Nhơn dịch thành Nguyễn văn Nhân thời những người mới nghiên cứu sẽ tưởng 1 thành 2 chớ chẳng chơi,... đó là cái tệ hại của việc dùng chữ Hán với một tinh thần dân tộc mà phó thác cho các tay dịch thuật.
- về phần nay
Chưa kể hiện nay những chữ Hán đa phần dùng trong các công trình mang hơi hướng lịch sử, văn hóa đó cũng thể hiện sự Tông xẹt Tông, còn như công trình xưa với đầu đao, lợp ngói,... mà chơi loại chữ Quốc ngữ chế kiểu vuông vuông vô coi rất dị hợm, đọc cũng chưa chắc ra được chữ chi vậy, về đường thẩm mỹ đã xấu, về đường học thuật lại lạc lỏng còn về kiến trúc là sự pha tạp xà bần.
--> Chữ Quốc ngữ có thể là phương tiện truyền tải khá dễ dàng, nhưng khi biến nó vào thành một dạng trang trí trong các công trình hiện tại xây theo kiểu truyền thống vẫn thấy nó kỳ kỳ về bố cục cũng như hình thức và nhứt là cách tạo hình phải cho vuông vuông kiểu như chữ Hán hay dạng thơ pháp này nọ.
Vậy thực ra việc dùng chữ Hán có bị coi là Sùng chữ Hán không, theo đó mình phải coi nhận lại vấn đề là việc dùng chữ Hán theo một mục đích nào như Nghiên cứu chuyên sâu, kiến trúc,... chúng ta có thể bỏ chữ Hán vì nó đã "lỗi thời" theo một số ý kiến, nhưng nếu bỏ chữ Hán đồng thời chúng ta có thể sẽ vứt đi văn hóa và lịch sử dân tộc cũng như phó thác vào tay những dịch giả chưa chắc đã am tường chuyên sâu về vấn đề họ đang dịch, chưa kể quan điểm thẩm mỹ khi phối chữ Quốc ngữ với các công Trình truyền thống hoặc xây theo dạng Truyền thống tạo nên một phong cách hơi tạp chưa kể đế sự hòa hiệp thẩm mỹ nữa.
Việc dùng chữ Hán cũng không đụng địa tới ai "tui thích thì tui dùng", còn như ai muốn dùng chữ "Quốc ngữ" là cũng do họ thích thôi, xét rộng ra đời nay dùng chữ này hay chữ nọ cũng do sở thích và gu thẩm mỹ riêng, chớ chi mà cứ bài xích quá thấy cũng tội chữ Hán lắm, bới đi chùa hiếm ai dừng lại đọc mấy câu đối hay cái tiểu sử bên ngoài đâu. Chưa kể phong trào bỏ chữ Hán nhiều lên là ngành học thuật về văn hóa và lịch sử của Việt Nam cũng bị ảnh hưởng nhiều lắm,........
------
#Đại_Nam_Hội_Quán