Thời này tao cũng có xem đâu lâu quá WC đầu tiên tao biết rõ về các cầu thủ là USA 1994 thằng Escobar của Colombia bị bắn chết đấy
Thời này còn bé quá, nếu nhớ thì ít nhất cũng phải thế hệ 7x đổ về trc... tao bắt đầu xem WC từ 1998 thôi... hồi ấy còn nhỏ nhưng vẫn nhớ như in
Ngày đó tao nhớ xem ti vi đen trắng, không nhớ ti vi gì mà to đùng màn hình bé xíu. Mỗi lần tập trung xem thì 1 thằng leo xoay ăn ten và 1 thằng đứng kế ti vi điều khiển thằng xoay mồm hét tay khua khoắng ầm ĩ cả lên
Ký ức Quơ Cắp 94
World Cup USA 94 là năm tôi 12 tuổi. Khi ấy, nhà tôi là một trong 3 nhà đầu tiên có tivi trong làng, nên mọi người đến nhà tôi xem World Cup rất đông. Tôi nhớ đêm đó, trong lúc mọi người đang cổ vũ náo nhiệt trong nhà, thì tôi buồn đái quá nên chạy ra vườn giải quyết. Vườn nhà tôi thì sát ngay vườn nhà cô Tuyết, chỉ cách mỗi cái giậu tre. Lúc đái, tôi thấy cái giậu tre cứ rung rung. Tôi lạ quá, ngó sang, thì thấy cô Tuyết đang bám vào giậu tre, chổng mông lên, phía sau cô là bóng một người đàn ông. Lúc đầu, tôi tưởng là chú Khánh – chồng cô Tuyết, nhưng không thể, bởi chú Khánh đang ngồi xem bóng đá trong nhà tôi cơ mà. Nhìn kỹ lại, hóa ra là bác Hùng. Bác Hùng đang áp sát mông cô Tuyết, hình như bác đang khó chịu cái gì đó thì phải, bởi tôi thấy bác không đứng yên mà cứ ngọ nguậy, uốn éo như con sâu đo.
Tôi thò cổ sang hỏi: “Bác Hùng làm gì đó?”. Bác Hùng giật mình, đưa ngón tay lên mồm “Suỵt!” phát rồi nói thều thào: “Bác ngồi xem bóng đá mỏi lưng quá nên ra tập thể dục tí”. Tôi cũng không nói gì, chỉ chào cô, chào bác rồi đi vào. Và tôi cũng chả nghi ngờ gì cả, chỉ thấy hơi lạ thôi, bởi cởi trần tập thể dục thì tôi gặp nhiều rồi, chứ cởi truồng tập thể dục như bác Hùng thì mới là lần đầu tiên tôi thấy. World Cup năm đó, với tôi, là World Cup kỳ lạ nhất!
Đến World Cup France 98 thì làng tôi nhiều tivi lắm rồi, nhưng nhóm mấy đứa chúng tôi hay tụ tập xem ở nhà thằng Tuấn, vì mẹ thằng Tuấn bị điếc, chúng tôi có hò hét thế nào bà ấy cũng mặc kệ, thêm nữa, bố thằng Tuấn lại bị liệt, nằm bất động trên giường, chúng tôi có quậy phá gì cũng không sợ bố nó đuổi đánh.
Đêm hôm ấy, không hiểu bằng cách nào mà một thằng trong nhóm móc trộm được của bố nó cuộn băng “sex”. Cả lũ run rẩy, liếm môi khô rát, quan sát xung quanh cẩn thận, rồi mới đút cuộn băng vào xem. Thấy tiếng rên của nữ diễn viên trong phim hơi to, tôi lấy điều khiển cho nhỏ lại hết cỡ, vậy mà vẫn nghe thấy tiếng “ư… ư…” bên tai. Tôi ngờ ngợ, quay lại: hóa ra không phải tiếng rên của diễn viên nữ, mà là tiếng rên của bố thằng Tuấn: bố nó nằm liệt giường, không nói được, có nhu cầu gì thì chỉ rên lên “ư… ư…” để vợ con nghe thấy mà chạy tới. Thằng Tuấn biết bố gọi liền đến bên giường bố, hỏi: “Bố muốn ỉa hả?”. Bố nó lắc đầu, nó lại hỏi: “Bố muốn ăn hả?”, bố nó vẫn lắc đầu. Tôi quay ra hỏi: “Bác muốn xem sex hả?”, bố nó gật đầu. Vậy là tôi với thằng Tuấn hì hục dựng bố nó ngồi dậy cho bố nó xem cùng.
Thằng Tuấn kể là trước có đưa bố nó đi khám, bác sĩ bảo bệnh bố nó nặng lắm rồi, các cơ đã chết, khó phục hồi, xác định là nằm im trên giường suốt đời thôi. Thế mà thật kì diệu: chỉ sau khoảng một tháng World Cup xem sex cùng chúng tôi thì bố nó đã có thể tự chống tay ngồi dậy được. Thậm chí có lần muốn xem quá mà vợ con lại không ở nhà để nhờ, bố nó đã bò được ra khỏi giường, lết tới được chỗ cái đầu video, tìm được cuộn băng tự cho vào mà mở. Với tôi, World Cup France 98 là kỳ World Cup truyền cảm hứng nhất: bởi nó cho tôi niềm tin về nghị lực và khả năng phi thường của con người!