Một cách hối lộ cổ nhân

Tính GiaoTính Giao is verified member.

Thần điêu đại bịp
Kỷ niệm cổ nhân, nói cho đúng sự thực không vì cổ nhân đâu, chỉ vì cái xã hội của người kỷ niệm vậy. Nước mình từ xưa, cõi tư tưởng vẫn bị thần quyền cai trị. Đối với những đấng anh hùng hào kiệt qua đời, mình cho là sống khôn chết thiêng nếu không cúng vái, các đấng ấy sẽ làm cho hại cho tàn, vật chết người chết. Vì thế phải cúng vái để trước là tránh, và sau là cầu phúc. Đấy là một cách đem hối lộ mà đút cho cổ nhân. Kỳ niệm bằng cách ấy nên hiện nay ở nước ta, các nơi thờ anh hùng hào kiệt phần nhiều đã thành nơi tụ họp của một bọn tin thần sợ quỷ...

Ngô Tất Tố
Đông Pháp, 1931
 
dm. thời nài cũng đang cai trị bằng thần quyền khác đéo xưa
 
Tao thì thích văn trau chuốt ngôn từ nên tao không thích ông này. Tao thích Thạch Lam, Tô Hoài, Nam Cao
 
t thích văn Võ Tòng Đả mèo
Thằng đó tao còn bỏ ra ko nhớ là bao nhiêu tiền hình như là 200k vì lâu lắm rồi, chắc từ 2015 mua 2 cuốn sách của nó. Phải nói là trình viết đạt mức thượng thừa. Nhưng đếu hiểu vì sao từ 2018 nó viết tệ vl, tao unfolow luôn
 
Thằng đó tao còn bỏ ra ko nhớ là bao nhiêu tiền hình như là 200k vì lâu lắm rồi, chắc từ 2015 mua 2 cuốn sách của nó. Phải nói là trình viết đạt mức thượng thừa. Nhưng đếu hiểu vì sao từ 2018 nó viết tệ vl, tao unfolow luôn

Nó viết văn hài lại chả hết ý sớm. Muốn viết lâu bền phải văn chính sự kia, chứ kiểu hài đọc vui thì một thời gian là nhạt.

Văn vn ngày trước tao thích đọc nhóm Nhân văn-Giai phẩm. Văn sau này chưa đọc được cái nào có tầm vóc chút
 
Thằng đó tao còn bỏ ra ko nhớ là bao nhiêu tiền hình như là 200k vì lâu lắm rồi, chắc từ 2015 mua 2 cuốn sách của nó. Phải nói là trình viết đạt mức thượng thừa. Nhưng đếu hiểu vì sao từ 2018 nó viết tệ vl, tao unfolow luôn
CHỒNG BA

“Chồng ba” là phim được điện ảnh Lào làm lại dựa theo phim “Vợ ba” của Việt Nam. Vì Lào theo chế độ mẫu hệ: trọng nữ khinh nam, nên phải đổi tên phim thành “Chồng ba” cho nó phù hợp với văn hóa.

Chuyện phim bắt đầu bằng khung cảnh đám cưới của người chủ gia đình là bà Mông Mảy Nhưng Hơi Chảy (khoảng năm chục tuổi) với người chồng thứ ba là cậu Chim Khỏe Nhưng Hơi Ghẻ (mười bốn tuổi).

Lần đầu lên thuyền hoa về nhà vợ, lại chưa biết mặt mũi vợ ra sao, nên Chim Ghẻ không tránh khỏi hoang mang, lo âu: điều ấy thể hiện rất rõ qua cảnh Chim Ghẻ ngồi dạng háng trên thuyền hoa, bồi hồi khều khều bàn tay xuống nước vớt những cánh bèo – là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận bèo bọt, bấp bênh của người đàn ông trong xã hội phong kiến Lào. Giá đoạn ấy mà đạo diễn cho lồng vào mấy câu hát trong bài Duyên phận, kiểu như “Phận làm con trai, chưa một lần yêu ai” hoặc là “Bước qua dòng sông, hỏi từng con sóng, đời người con trai không muốn yêu ai được không” thì cảm xúc sẽ còn được đẩy lên cao hơn. Tuy nhiên, cũng không trách đạo diễn được, vì ca khúc Duyên phận chưa có phiên bản tiếng Lào.

Ngay sau lễ rước rể là cảnh động phòng của Chim Khỏe Nhưng Hơi Ghẻ và bà Mông Mảy Nhưng Hơi Chảy. Cuộc giao hoan được đạo diễn ẩn dụ bằng hình ảnh một con chim non còn đỏ hỏn đang cố ngóc cái đầu lên ngoáy ngoáy trong cái tổ chim rộng toang hoác. Nhưng vì sức yếu, ngoáy được vài cái là chú chim đã chóng mặt, co giật, rồi ói luôn vào tổ xong gục xuống.

Cùng là phận đàn ông làm rể nhà người, nên chồng cả và chồng hai đối xử với chồng ba rất tử tế chứ không hề có chuyện tranh giành ân sủng như trong mấy phim cung đấu của Trung Quốc. Chồng cả giống như một giáo viên thể dục: tỉ mỉ hướng dẫn cho Chim Ghẻ những chiêu thức “Mò cua trong lỗ”, “Chọc gậy lốp xe”, “Dùi cui ngoáy cháo”… để phục vụ bà Mông Chảy, còn chồng hai lại như một thầy giáo thanh nhạc: tận tình chỉ bảo cách lấy hơi, nhả tiếng theo phong cách Opera thính phòng, sao cho những âm thanh rên rỉ phát ra làm cho bà Mông Chảy phê…

chong-ba.png


Dù đã có vợ, nhưng chỉ khi nhìn trộm thấy cảnh gian dâm của chồng hai và đứa con gái lớn của chồng cả trong vườn hoang sau nhà, Chim Ghẻ mới nhận ra: cuộc làm tình của hai người yêu nhau thật lòng nó khác xa với những lần giao phối mang nặng tính phục dịch, chủ tớ của cậu và bà vợ Mông Mẩy. Và cũng từ khoảnh khắc ấy, Chim Ghẻ lần đầu cảm nhận được thứ ham muốn dục vọng trong người, nhưng không phải với vợ, mà là với người chồng hai, và nụ hôn đồng giới của Chim Ghẻ với người chồng hai chính là giây phút Chim Ghẻ sung sướng nhất bởi cậu được sống đúng với bản chất thật của con người mình.

Tại sao đã làm tình với vợ nhiều lần rồi mà mãi về sau này Chim Ghẻ mới phát hiện ra mình là gay? Là bởi Chim Ghẻ làm tình mà không nghĩ tới cảm xúc của bản thân mình. Vậy tại sao đã làm tình với nhau nhiều lần rồi mà bà Mông Chảy vẫn không phát hiện ra Chim Ghẻ là gay? Là bởi bà Mông Chảy làm tình mà chỉ nghĩ tới cảm xúc của bản thân mình.

Đứa con gái lớn của ông chồng cả rất yêu chồng hai của mẹ, nên khi được gia đình cưới cho một cậu chồng (cũng khoảng 14 tuổi giống Chim Ghẻ) thì cô gái kịch liệt phản ứng và đuổi cậu chồng ấy ra khỏi nhà. Phận đàn ông, dù vẫn còn trinh, nhưng đã qua một đời vợ, lại bị nhà vợ khước từ, quá nhục nhã và sợ miệng đời gièm pha, cậu chồng ấy đã thắt cổ tự tử. Rõ ràng, đàn ông trong cái xã hội ấy chỉ có hai lựa chọn: hoặc là sống như địa ngục, hoặc là chết vì nhục. Cũng may, tinh thần tự nhục ngày nay không mạnh như thời xưa, chứ nếu vì sợ miệng đời gièm pha, chửi bới mà đã thắt cổ tự tử, thì số lượng cán quan chức, cán bộ của chúng ta hiện giờ chắc sẽ giảm đi hơn một nửa.

Trong đám tang cậu chồng xấu số ấy, có một con chim đậu trên nắp quan tài. Mấy đứa mê chuyện cổ tích thì nói đó chính là chim Vàng Anh do cậu chồng hóa thành như trong chuyện Tấm Cám, nhưng tất nhiên không phải vậy, bởi cũng như bài hát Duyên phận, thì chuyện Tấm Cám chưa được dịch sang tiếng Lào. Hãy nhớ lại cảnh con chim non nớt đỏ hỏn ngoáy ngoáy cái đầu trong cái tổ toang hoác: đó chính là hình ảnh biểu trưng cho kiếp sống tù túng, gông cùm, khổ nhục của người đàn ông trong xã hội phong kiến: chỉ khi chết đi rồi, người đàn ông mới thoát được ra khỏi cái tổ ấy mà vỗ cánh bay đi.

Bà Mông Chảy mang thai đứa con của Chim Ghẻ, đương nhiên Chim Ghẻ rất mong đó sẽ là con gái để cuộc đời con sau này được sung sướng, vui vẻ. Nhưng rồi lúc sinh ra, trời lại bắt nó làm kiếp con trai. Cảnh kết của phim, vì biết chắc rằng con trai mình sau này lớn lên cũng sẽ lại phải chịu cuộc đời bế tắc, tủi nhục như mình hiện tại, nên Chim Ghẻ đã bế con vào rừng và dùng lá ngón giải thoát cho con…

Cái kết này bi thảm quá! Nếu là đạo diễn, tôi sẽ chọn một cái kết khác có hậu hơn, bằng cách cho Chim Ghẻ ôm con chạy qua cửa khẩu trốn sang Việt Nam: bởi đó là nơi có đầy rẫy những ông chồng luôn tìm mọi cách để vợ mình đẻ được con trai, chỉ cần đẻ được con trai thôi là có thể tự hào vênh mặt với đời rồi, khỏi cần biết đứa con trai ấy sau này lớn lên sẽ ra sao: hiếu nghĩa, giỏi giang, thành công hay là mất dạy, bất tài và vô dụng…

Tác giả: Tòng đả mèo
 
Nó viết văn hài lại chả hết ý sớm. Muốn viết lâu bền phải văn chính sự kia, chứ kiểu hài đọc vui thì một thời gian là nhạt.

Văn vn ngày trước tao thích đọc nhóm Nhân văn-Giai phẩm. Văn sau này chưa đọc được cái nào có tầm vóc chút
Tao ko hiểu định nghĩa tầm vóc của riêng mày là như thế nào, tao nghĩ mổi người có 1 cách định nghĩa riêng cho những khái niệm trừu tượng kiểu như vĩ đại, tầm vóc...

Tầm vóc trong văn học với tao ko phải là cố dang tay ra ôm nhiều mảng, nói thật nhiều đề tài...mà là cây bút biết mở ra 1 chân trời của riêng mình, một văn phong, một ý thơ, 1 tư tưởng hay là 1 hệ tư tưởng.

Cũng ko nhất thiết phải mở ra chân trời nào, đơn giản thích vì viết, viết vì thích viết, chỉ đơn giản vậy.

Cuối cùng thì thích cái gì, đọc cái đó. Tất cả những thứ như tầm vóc vĩ đại gì gì đó, có thể nó vốn dĩ ko tồn tại, chẳng qua trong 1 hay nhiều khoảnh khắc ta bắt sóng được với tác giả, và nhiều cái "ta" cùng bắt sóng như vậy, rồi tôn sùng, nâng tầm, gắn cho tác giả những cái mác hoa mỹ, mỹ miều.
 
Tao ko hiểu định nghĩa tầm vóc của riêng mày là như thế nào, tao nghĩ mổi người có 1 cách định nghĩa riêng cho những khái niệm trừu tượng kiểu như vĩ đại, tầm vóc...

Tầm vóc trong văn học với tao ko phải là cố dang tay ra ôm nhiều mảng, nói thật nhiều đề tài...mà là cây bút biết mở ra 1 chân trời của riêng mình, một văn phong, một ý thơ, 1 tư tưởng hay là 1 hệ tư tưởng.

Cũng ko nhất thiết phải mở ra chân trời nào, đơn giản thích vì viết, viết vì thích viết, chỉ đơn giản vậy.

Cuối cùng thì thích cái gì, đọc cái đó. Tất cả những thứ như tầm vóc vĩ đại gì gì đó, có thể nó vốn dĩ ko tồn tại, chẳng qua trong 1 hay nhiều khoảnh khắc ta bắt sóng được với tác giả, và nhiều cái "ta" cùng bắt sóng như vậy, rồi tôn sùng, nâng tầm, gắn cho tác giả những cái mác hoa mỹ, mỹ miều.

Tầm vóc trong ngữ nghĩa này với tao là viết về những vấn đề phức tạp của cuộc sống một cách phóng khoáng, không sợ sệt gì cả.

Tất nhiên nghệ thuật thì chả nên hơn thua, chả ai so tranh Van Gogh với tranh Pollock làm gì cả. Nhưng văn học hiện đại VN tao thấy thiếu sự phóng khoáng từ những người thực sự trải qua cuộc sống tại VN
 
Tầm vóc trong ngữ nghĩa này với tao là viết về những vấn đề phức tạp của cuộc sống một cách phóng khoáng, không sợ sệt gì cả.

Tất nhiên nghệ thuật thì chả nên hơn thua, chả ai so tranh Van Gogh với tranh Pollock làm gì cả. Nhưng văn học hiện đại VN tao thấy thiếu sự phóng khoáng từ những người thực sự trải qua cuộc sống tại VN
Nam cao bạn ạ. Thực sự sâu sắc. Văn thạch lam thực sự tinh tế.
Còn đúng nghĩa của bút pháp phóng khoáng chính là Nguyễn Tuân.
 
Nam cao bạn ạ. Thực sự sâu sắc. Văn thạch lam thực sự tinh tế.
Còn đúng nghĩa của bút pháp phóng khoáng chính là Nguyễn Tuân.

Hiện đại ý tao là từ năm 90 trở đi mày ơi. Thạch Lam, Nam Cao và Nguyễn Tuân tao đều thích cả :vozvn (7):
 
Hiện đại ý tao là từ năm 90 trở đi mày ơi. Thạch Lam, Nam Cao và Nguyễn Tuân tao đều thích cả :vozvn (7):
Từ 90 trở đi làm đéo gì có ai đọc văn học nữa
Chúng tôi chỉ thích đọc self help, làm giào không khó, tôi tài giỏi và bạn cũng rứa, thằng cha giầu thằng cha nghèo, 7 thói quen của con đực đầu đàn, thay đổi tư duy thay đổi cục đờm...vân vân, đắc đíp nhân tâm, quẳng gánh tiền đi và vui sống :haha:
 
Nam cao bạn ạ. Thực sự sâu sắc. Văn thạch lam thực sự tinh tế.
Còn đúng nghĩa của bút pháp phóng khoáng chính là Nguyễn Tuân.
Mày ít tuổi và đọc chưa nhiều. Tuy nhiên với những gì thể hiện trên đây, tao xin lỗi vì đã ignor mày trước đây.
 
Mày ít tuổi và đọc chưa nhiều. Tuy nhiên với những gì thể hiện trên đây, tao xin lỗi vì đã ignor mày trước đây.
Ko phải khoe, cũng chả cần khiêm tốn, tôi đọc gần 100 đầu sách riêng thể loại văn học kinh điển của âu mỹ rồi bạn ạ. Còn thể loại kiếm hiệp, tiên hiệp, đọc gần như 100% của Cổ long và kim dung. Các tác giả như Trương Vũ Sinh cũng đọc hơn 50%.
Tính ra như vậy đủ nhiều chưa bạn.
Còn thể loại sách khoa học, hơn 50 đầu sách về vật lý và khoa học thường thức. Đam mê thể loại vật lý lý thuyết nên đọc trọn bộ hawking rồi.
 
Ko phải khoe, cũng chả cần khiêm tốn, tôi đọc gần 100 đầu sách riêng thể loại văn học kinh điển của âu mỹ rồi bạn ạ. Còn thể loại kiếm hiệp, tiên hiệp, đọc gần như 100% của Cổ long và kim dung. Các tác giả như Trương Vũ Sinh cũng đọc hơn 50%.
Tính ra như vậy đủ nhiều chưa bạn.
Còn thể loại sách khoa học, hơn 50 đầu sách về vật lý và khoa học thường thức. Đam mê thể loại vật lý lý thuyết nên đọc trọn bộ hawking rồi.
Chưa đâu, tao thật. Nhưng rất vui khi thấy mày thể hiện như thế này. Xin chào như lần đầu tiên biết nhau.
 
Tao ko hiểu định nghĩa tầm vóc của riêng mày là như thế nào, tao nghĩ mổi người có 1 cách định nghĩa riêng cho những khái niệm trừu tượng kiểu như vĩ đại, tầm vóc...

Tầm vóc trong văn học với tao ko phải là cố dang tay ra ôm nhiều mảng, nói thật nhiều đề tài...mà là cây bút biết mở ra 1 chân trời của riêng mình, một văn phong, một ý thơ, 1 tư tưởng hay là 1 hệ tư tưởng.

Cũng ko nhất thiết phải mở ra chân trời nào, đơn giản thích vì viết, viết vì thích viết, chỉ đơn giản vậy.

Cuối cùng thì thích cái gì, đọc cái đó. Tất cả những thứ như tầm vóc vĩ đại gì gì đó, có thể nó vốn dĩ ko tồn tại, chẳng qua trong 1 hay nhiều khoảnh khắc ta bắt sóng được với tác giả, và nhiều cái "ta" cùng bắt sóng như vậy, rồi tôn sùng, nâng tầm, gắn cho tác giả những cái mác hoa mỹ, mỹ miều.
Hiện đại ý tao là từ năm 90 trở đi mày ơi. Thạch Lam, Nam Cao và Nguyễn Tuân tao đều thích cả :vozvn (7):
Văn học hiện đại nói chung là đéo còn gì mới. Đám Tự lực Văn đoàn kiểu trau chuốt, chọn lọc cố cho thuần Việt thì cũng chả khác đám trai phông bạt thời nay, cố tỉa tót bộ lông cho đẹp. Còn cái Nhân văn Giai phẩm á, cũng chỉ là một phong trào phản kháng với cái khách quan, đổ lỗ cho chế độ kiểm duyệt bóp chết tự do sáng tạo.

Cái kiểm duyệt lớn nhất chính là tư tưởng tự kiểm duyệt. Chứ chính quyền kiểm duyệt á, thì đéo xuất bản bằng các Nhà xuất bản của chính quyền nữa. Hãy nhìn đám "Mở miệng" làm ấy.

Tao thích văn học hậu hiện đại. Chán ghét những thứ kinh điển rồi.
 
...

Khoá vì lý do gì thế? Mà sao không chọn cái tên hoangbach1 cho nó tiếp nối :))

Tao hồi đấy đăng 1 bài nhắc nhở mọi người là có con phò đổi nghệ danh tăng giá, nhưng tao quên mất luật diễn đàn là không đăng link pr phò. Thế là bài viết của tao từ bài cảnh báo tự nhiên thành bài PR phò :( Bị khóa vĩnh viễn luôn.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top