Không ai hết lòng với ai

Tính Giao

Thích phó đà
Tôi xem trong xứ ta tính người đổi nhiều lắm, tục tốt ít ưa, tục quấy hay thích. Tục tốt là thương yêu nhau, thấy ai mạnh thì vui, thấy ai khổ thì thương. Còn quấy là ganh hiền ghét nhỏ, gièm phải dua quấy(1), thấy ai giỏi hơn, giàu hơn sang hơn thì không ưa, thấy ai dở hơn, nghèo hơn, hèn hơn mình thì khinh bạc chê bai; những điều quấy như vậy xem ra tiệm(2) đủ gần hết. Coi ra cho kỹ thì ai lo phận nấy, ai chẳng cần ai, sang với nghèo, đãi nhau không hậu tình. Tệ nạn mỗi ngày mỗi thêm, làm sao cho khỏi bị người các nước khác khinh khi. Cũng bởi vì mình ở với nhau còn không phải không tốt thay, hà huống gì với nước khác, bảo người vì mình sang đặng?

Lương Dũ Thúc
Nông Cổ Mín Đàm, 1901

(1) Hùa theo điều xấu.
(2) Tạm.
 
Cái này không phải mỗi nước ta. Tây từ ngàn năm trước nó cũng để "ghen tị" là một trong 7 tội cơ bản của con người.

Mà thí nghiệm cho thấy đến cả con vật nó còn có tính ghen tị nữa kia =))

 
Cái này không phải mỗi nước ta. Tây từ ngàn năm trước nó cũng để "ghen tị" là một trong 7 tội cơ bản của con người.

Mà thí nghiệm cho thấy đến cả con vật nó còn có tính ghen tị nữa kia =))



Thì cứ coi như là 1 tính xấu nên sửa vậy, ai cố sửa được thì tốt thôi :)
 
Tất nhiên rồi. Tao ngày xưa đôi lúc cũng ghen tị, nhưng thời gian nghiệm lại thì

1) So sánh nào cũng khập khiễng. Có đứa nó hơn mình giàu, nhưng mình khoẻ mạnh ít đau ốm hơn thì ai hơn ai? Có đến cả ngàn cái để so sánh nên tóm lại là so thì chả biết đến đâu mà dừng

2) Hầu như cái gì cũng phải có đánh đổi. Nó sinh ra giàu thì mãi mãi ở trong cái bóng bố mẹ nó. Nó giỏi mà giàu thì phải làm việc bục mặt ra. Mình ko đánh đổi như người ta được thì thua là công con mẹ nó bằng rồi :))

3) Mình càng ghen tị --> càng không làm gì nên hồn --> lại càng thua --> càng ghen tị. Cái vòng luẩn quẩn này thiệt vào thân mình thôi, nên giờ thấy đứa nào giỏi thì mừng cho nó mà còn có cơ hội học hỏi từ nó
 
Tất nhiên rồi. Tao ngày xưa đôi lúc cũng ghen tị, nhưng thời gian nghiệm lại thì

1) So sánh nào cũng khập khiễng. Có đứa nó hơn mình giàu, nhưng mình khoẻ mạnh ít đau ốm hơn thì ai hơn ai? Có đến cả ngàn cái để so sánh nên tóm lại là so thì chả biết đến đâu mà dừng

2) Hầu như cái gì cũng phải có đánh đổi. Nó sinh ra giàu thì mãi mãi ở trong cái bóng bố mẹ nó. Nó giỏi mà giàu thì phải làm việc bục mặt ra. Mình ko đánh đổi như người ta được thì thua là công con mẹ nó bằng rồi :))

3) Mình càng ghen tị --> càng không làm gì nên hồn --> lại càng thua --> càng ghen tị. Cái vòng luẩn quẩn này thiệt vào thân mình thôi, nên giờ thấy đứa nào giỏi thì mừng cho nó mà còn có cơ hội học hỏi từ nó

Không ai giàu 3 họ là thế đấy, thời thằng ông nội giỏi thì cũng có thể đời thằng bố nó sẽ giỏi, nhưng mà đời thằng con mà vẫn giỏi thì tao thấy ít nhà duy trì được như thế lắm...

Mà bọn nghèo thì cái động lực sống, phấn đấu của nó lại mạnh hơn bọn giàu nên sau này có khi lại dễ thành đạt hơn.
 
Cái này không phải mỗi nước ta. Tây từ ngàn năm trước nó cũng để "ghen tị" là một trong 7 tội cơ bản của con người.

Mà thí nghiệm cho thấy đến cả con vật nó còn có tính ghen tị nữa kia =))


Thì cứ coi như là 1 tính xấu nên sửa vậy, ai cố sửa được thì tốt thôi :)
Tất nhiên rồi. Tao ngày xưa đôi lúc cũng ghen tị, nhưng thời gian nghiệm lại thì

1) So sánh nào cũng khập khiễng. Có đứa nó hơn mình giàu, nhưng mình khoẻ mạnh ít đau ốm hơn thì ai hơn ai? Có đến cả ngàn cái để so sánh nên tóm lại là so thì chả biết đến đâu mà dừng

2) Hầu như cái gì cũng phải có đánh đổi. Nó sinh ra giàu thì mãi mãi ở trong cái bóng bố mẹ nó. Nó giỏi mà giàu thì phải làm việc bục mặt ra. Mình ko đánh đổi như người ta được thì thua là công con mẹ nó bằng rồi :))

3) Mình càng ghen tị --> càng không làm gì nên hồn --> lại càng thua --> càng ghen tị. Cái vòng luẩn quẩn này thiệt vào thân mình thôi, nên giờ thấy đứa nào giỏi thì mừng cho nó mà còn có cơ hội học hỏi từ nó

ĐẠO TRỊ DÂN

Năm xưa thuở núi rừng; mưu chí lớn bình thiên hạ. Có người thuộc hạ hỏi tiên đế sau này nếu dựng được nghiệp thì trị dân thế nào? Tiên đế mới sai người đó vào rừng bắt sống một con khỉ. Bảo người ấy nhốt trong lồng, lúc đầu cho ăn hoa trái đầy đủ, càng ngày cho càng ít đi đến lúc mỗi ngày con khỉ chỉ ăn được một quả chuối, con khỉ vẫn vui vẻ vô tư.
Sau đó tiên đế sai ngươi ấy đem cái lồng khỉ vào rừng. Mỗi ngày cho ăn vẫn chỉ một quả chuối.

Được 7 ngày thì con khỉ trong lồng nhăn răng ra mà chết. Người đó về tâu với tiên đế chuyện khỉ chết, tiên đế cười hà hà bảo:
– Ta nghĩ nó sống được đến 5 ngày thôi, ai ngờ lâu thế!

Người kia mới hỏi tại sao khỉ mang vào rừng cho ăn vẫn thế mà chết. Tiên đế bảo:
– Tại vì khi trước nó ăn như thế, nó nghĩ rằng cả loài khỉ cũng chỉ ăn thế. Khi bị đưa vào rừng nó thấy ko phải vậy, các con khỉ khác tự do kiếm ăn, ăn uống tha hồ thoải mái, nó ko được ăn thế, nó buồn rầu, tức tối rồi ko làm gì thoát được cảnh đó sinh bệnh mà chết. Ấy là lẽ tự nhiên, con người cũng vậy mà thôi, nếu họ khổ mà ko có gì so sánh thì tất họ nghĩ đó là lẽ đương nhiên của đất trời, số mệnh, họ hài lòng sống. Nhưng nếu họ có gì để so sánh thì tất lòng dạ sẽ sinh nghi, mầm họa từ đó sẽ mà ra. Đạo trị dân chỉ đơn giản có vậy…“
 
Tôi xem trong xứ ta tính người đổi nhiều lắm, tục tốt ít ưa, tục quấy hay thích. Tục tốt là thương yêu nhau, thấy ai mạnh thì vui, thấy ai khổ thì thương. Còn quấy là ganh hiền ghét nhỏ, gièm phải dua quấy(1), thấy ai giỏi hơn, giàu hơn sang hơn thì không ưa, thấy ai dở hơn, nghèo hơn, hèn hơn mình thì khinh bạc chê bai; những điều quấy như vậy xem ra tiệm(2) đủ gần hết. Coi ra cho kỹ thì ai lo phận nấy, ai chẳng cần ai, sang với nghèo, đãi nhau không hậu tình. Tệ nạn mỗi ngày mỗi thêm, làm sao cho khỏi bị người các nước khác khinh khi. Cũng bởi vì mình ở với nhau còn không phải không tốt thay, hà huống gì với nước khác, bảo người vì mình sang đặng?

Lương Dũ Thúc
Nông Cổ Mín Đàm, 1901

(1) Hùa theo điều xấu.
(2) Tạm.

ngồi trên đống cát tml nào cũng bậc hiền nhân quân tử
đứng trên đống vàng mới lộ kẻ tiểu nhân thủ đoạn
 

Có thể bạn quan tâm

Top