Khinh miệt cá nhân

Tính Giao

Thích phó đà
Văn chương ta nghèo nàn. Những dây quan hệ quá chặt chẽ nó ràng buộc mọi người trong xã hội. Cá nhân, cái bản sắc của cá nhân, là một điều huyễn tưởng, một điều không nên có. Cá nhân chìm lấp trong đoàn thể như giọt nước trong làn sóng biển.

Một dân tộc khinh miệt cá nhân, không biết đến cá nhân, không thể có được một nền văn chương phong phú.

Các nhà văn ta ít thấy khác nhau, chỉ vì họ tự dối mình, vì họ không đủ cái thành thực để phô diễn tâm linh của mình, vì họ tự giam mình trong vòng khách sáo.

Khách sáo chính là cái vỏ mà đoàn thể phủ trên mình, trên linh hồn cá nhân. Về hình thức, khách sáo là những quần áo mũ giày theo thười thượng. Về tinh thần, khách sáo là những tình ý thông thường - hay nói theo lối người Tây, những tình những ý vẫn chạy rông ngoài đường phố.


Hoài Thanh
Thành thực và tự do trong văn chương,
Tao Đàn, 1939
 
1939 là rất xa trước thời tập thể, bao cấp.

Xưa thì phong kiến, hiện đại thì theo chủ thuyết lấy xã hội, tập thể đặt lên trên hết , bảo sao cái cá nhân ko được bộc lộ
 
Xã hội châu Á là xã hội không tôn trọng cá nhân.
Mấy câu hỏi: mấy tuổi, có người yêu chưa, lương bao nhiêu .... cũng là 1 ví dụ minh hoạ
 
Văn chương ta nghèo nàn. Những dây quan hệ quá chặt chẽ nó ràng buộc mọi người trong xã hội. Cá nhân, cái bản sắc của cá nhân, là một điều huyễn tưởng, một điều không nên có. Cá nhân chìm lấp trong đoàn thể như giọt nước trong làn sóng biển.

Một dân tộc khinh miệt cá nhân, không biết đến cá nhân, không thể có được một nền văn chương phong phú.

Các nhà văn ta ít thấy khác nhau, chỉ vì họ tự dối mình, vì họ không đủ cái thành thực để phô diễn tâm linh của mình, vì họ tự giam mình trong vòng khách sáo.

Khách sáo chính là cái vỏ mà đoàn thể phủ trên mình, trên linh hồn cá nhân. Về hình thức, khách sáo là những quần áo mũ giày theo thười thượng. Về tinh thần, khách sáo là những tình ý thông thường - hay nói theo lối người Tây, những tình những ý vẫn chạy rông ngoài đường phố.


Hoài Thanh
Thành thực và tự do trong văn chương,
Tao Đàn, 1939
Ồ trên xam có người nhắc tới Hoài Thanh, hơi giật mình vì tưởng vào nhầm diễn đàn !
 
Hay. Tao đôi khi cũng gặp cảnh ngộ tương tự khi viết. Tôi thường xuyên quên mất khẩu vị chính mình mà cứ lo nghĩ xem mọi người cảm thấy văn của tao ra sao.
Tao cần phải tinh chỉnh lại cái bản chất của khẩu vị chính mình để làm sao có một bản sắc cụ thể rõ nét nhất từ đấy xây dựng nên một phong cách thỏa mãn chính khẩu vị của mình
 
Nhưng mà nói chung văn tao lủng củng. Văn nói còn tệ hơn. Chán thật đấy. Thế mà cứ thích thể hiện.
 

Có thể bạn quan tâm

Top