Hay cãi vã, thích kiện tụng

Tính Giao

Thích phó đà
Những vụ cãi nhau nảy ra ngay từ cách tổ chức làng xã. Xã hội hương thôn chia thành các giai cấp lệ thuộc vào nhau. Muốn thực hiện các điều kiện cần thiết để bước vào một trong những giai cấp đặc quyền, người ta phải cúng Thành Hoàng và mời mọi người ăn uống. Điều đó thật tàn hại: người ta đi vay với lãi cao, cầm cố nhà và ruộng, bắt vợ con chịu thiếu thốn.

Khi thuộc giai cấp đặc quyền thì vấn đề là phải biết bảo vệ đặc quyền của mình. Người ta sẽ đi đến tận Tòa án tỉnh, thậm chí Tòa thượng thẩm, chỉ vì miếng thịt chia không đều, hoặc một sự việc cực kỳ phù phiếm. Người ta tiêu đến đồng tiền cuối cùng để giữ thể diện hoặc làm đối thủ mất mặt. Lịch sử một số làng cũng là lịch sử kiện cáo. Có những làng mà tất cả ruộng đều thuộc sở hữu của những làng lân cận. Đấy chính là những làng đã qua những vụ kiện nổi tiếng.


Nguyễn Văn Huyên
Vấn đề nông dân Việt Nam ở Bắc Kỳ, 1939
 
Chỉ vì miếng thịt chia chưa đều mà sẵn sàng hất cả mâm xuống cho đói cả lũ. Đó là lý do ở xứ ta tới tận giờ vẫn hay giàu tình cảm "hỏi thăm" lương.
Mà á à ông Nguyễn Văn Huyên này dám gọi bắc kỳ kìa :what:.
 
Chỉ vì miếng thịt chia chưa đều mà sẵn sàng hất cả mâm xuống cho đói cả lũ. Đó là lý do ở xứ ta tới tận giờ vẫn hay giàu tình cảm "hỏi thăm" lương.
Mà á à ông Nguyễn Văn Huyên này dám gọi bắc kỳ kìa :what:.

Thời đó gọi như vậy hết mà, chỉ có thời nay người ta mới hạn chế gọi thôi :D
 
1. Đi lễ đền, lễ chùa ngày rằm, đầu tháng, đầu năm để cầu xin tiền tài, bổng lộc, danh vọng, sức mạnh sau thời gian dài bị bài, đã quay lại và bùng nổ mạnh mẽ trong nhiều thập kỉ qua tại Việt nam.
Theo một thống kê, nước ta có khoảng 8000 lễ hội trong năm. Lại thêm một kỉ lục đứng đầu thế giới. Với trung bình hơn 20 lễ hội/ ngày, chỉ chơi đã không đủ thời gian, đừng nói đến làm việc. Có nên tự hào với văn hoá lễ hội phong phú vô tận của người Việt không?
Tuỳ cách nghĩ của mỗi người.

Đồng thời với bùng nổ lễ hội, ngày càng xuất hiện nhiều người có năng lực đặc biệt - có thể gặp gỡ, giao tiếp với người cõi âm.
Tin hay không, tuỳ người.
Khi lòng tin không có chỗ để gửi gắm, khi khoa học còn chưa lý giải được các hiện tượng tâm linh, nét đẹp và ý nghĩa của văn hoá lễ hội sẽ bị lạm dụng, bóp méo, trục lợi, thần quyền sẽ lên ngôi, mê tín dị đoan sẽ trở lại, không kiểm soát được sẽ là tệ nạn.

Câu hỏi dành cho tất cả các nhà khoa học khắp thế giới vẫn chưa có câu trả lời cuối cùng: con người ta sẽ như thế nào, có giao tiếp được không, linh hồn có còn bay lượn không sau khi chết?

Vậy có phải người Việt giỏi giang hơn, văn minh hơn phần còn lại của nhân loại hay không?
Chắc chắn không.
Người Việt có đang bị khủng hoảng niềm tin hay không?
Có.
Tóm lại: cái hay nhất của người Việt có lẽ là, càng khủng hoảng, càng ảo tưởng, càng bùng nổ lễ hội đền, chùa.

2. Giáo sư Nguyễn Nguyên Bảy - một chuyên gia về phong thuỷ - chia sẻ trên Esquire VN ngày 07.01.2014: Bí ẩn của phong thủy hay sự thành công là dịch chuyển, vận động đúng lúc, nắm được chữ "Thời' để hành động ngay.

“Bản chất của hạnh phúc – thành công nằm ở hiện tại và nằm ở sự vận động.
Người Mỹ, người Anh nói: thứ 7 này, lúc 18 giờ, qua nhà tao party ngoài vườn, đến được hay không?
Người Việt nói: lúc nào rảnh tôi sẽ ghé chơi.
Lúc nào là lúc nào?
Một lời nói vô nghĩa!
Chúng ta chậm phát triển, năng lực con người bị hạn chế vì thói quen lười vận động, thiếu tính cụ thể và thiếu động lực để tự thúc đẩy bản thân phải làm gì đó.
Nghĩ quẩn và mơ - phỏng tác dụng gì.
Đứng dậy lao vào đời sống, làm gì đó khùng điên, tận hưởng kiến thức, các mối quan hệ, một miền đất hay thói quen mới…sẽ nảy sinh ra những ý tưởng thực tiễn vĩ đại nhất.
Tức là phải để “khí” lưu chuyển."

Điều này rất đáng suy nghĩ.

3. Chọn điểm đến lễ đầu năm, lễ ngày rằm như một chuyến du lịch, mang tính tượng trưng. Đừng đi chỉ để cầu xin bổng lộc, tiền tài, danh vọng, sức mạnh.
Đến nơi mình thích, cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng, không tranh cướp, giành giật...có nghĩa là "khí" đã lưu chuyển.

4. Mỗi trải nghiệm, mỗi chuyến đi, đều thật tuyệt vời.
Đôi khi đơn giản chỉ là làm quen với:
- Cách đi tàu điện ngầm;
- Tìm hiểu về một ngôi đền chưa đến;
- Ngắm dàn giáo cao vút bằng tre liên kết dây buộc;
- Ăn một tô hoành thánh mì giá rẻ trên con phố nhỏ đông đúc;
- Xếp hàng chờ đèn tín hiệu qua đường;
- Ăn một bữa hải sản trên bờ vịnh. Vừa ăn vừa ngắm một anh chàng bản xứ thả câu;
- Lang thang trong công viên chụp hình
- Rẽ vào cửa hiệu Tommy Hilfiger mua một món đồ chợt thấy ngoài dự định...

Còn đi được - xa gần không quan trọng - nên đi.
Sẽ nghiệm ra “bản chất của hạnh phúc - thành công nằm ở hiện tại và sự vận động".

5. Đầu năm đi lễ, ở đâu cũng được miễn là có tín. Đừng hối lộ thần linh, đừng tham lam tranh cướp, đừng nhăm nhăm cầu xin tiền tài, bổng lộc, danh vọng hay sức mạnh cho riêng mình.

Nếu có thành kính cầu xin, hãy nghĩ đến sức khoẻ. Có sức khoẻ, sẽ có tất cả.

Là người, không ai thích nghèo.

Chuyện dân gian kể, xưa có chàng mồ côi cha mẹ. Không chịu học hành, làm lụng. Hằng ngày, nằm ngửa dưới gốc sung. Há miệng thật to, chờ cho sung rụng. Đợi mãi chẳng có quả sung nào rụng trúng miệng. Sung rụng, toàn rơi chệch mồm. Chợt có người đi qua đường. Lười gọi lại. Nhờ nhặt sung bỏ hộ vào mồm. Gặp phải tay kia cũng lười. Lấy ngón chân cặp quả sung, bỏ vào mồm lười. Lười bực, gắt: Ôi chao, người đéo đâu lười thế!
Chuyện hay không?
Rất hay!
Thoát nghèo do đi lễ hội đền, chùa cầu xin thì cả nước VN anh hùng này thoát nghèo mấy chục năm rồi. Hãy chọn việc làm phù hợp với khả năng. Đừng đầu hàng hoàn cảnh. Lao động, chiến đấu chống lại cái gọi là số phận. Giàu có còn phụ thuộc thời thế, phúc đức và may mắn. Chắc chắn sẽ sống ổn.

6. Chữ “thà". “Thà nghèo và bình yên còn hơn là giàu mà bon chen", chỉ là cách diễn đạt của một quan chức.
Việc bảo đảm môi trường sống bình yên, an toàn là trách nhiệm thuộc về chính quyền, là đòi hỏi chính đáng của người dân.
Cả thế giới, chả ở đâu hô "thà nghèo", nhưng người dân vẫn an toàn, bình yên.
Dân nghèo gặp suốt, tìm đâu ra quan nghèo thời đại kim tiền này. Sâu từng bầy, toàn quan. Thử tìm một quan nghèo đi. Khó hơn mò kim dưới đáy biển.
Trong khi mục tiêu ghi trong khẩu hiệu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh" vẫn còn nguyên giá trị?

Dịch bệnh tàn phá, Dân nghèo lắm rồi, khó thở, khó sống lắm rồi.

7. MXH.
Tôi không ham lao vào các cuộc tranh cãi vô bổ trên MXH. Mấy nay, MXH tranh cãi chửi nhau ầm ĩ.

Đầu tiên là xe Vinfast.
Không đi xe Vinfast, không biết thực hư, tôi không tham gia.
Kệ mẹ chúng mày cãi chửi nhau.

Vụ sau, Đoàn Ngọc Hải, nhận làm bồi bàn 30’ trong một quán ăn cho người nghèo ở Huế. Được 60 triệu. Hải ủng hộ làm nhà cho người nghèo Mèo Vạc.
Đa phần khen.
Chửi cũng có.
Không cãi chửi nhau, không phải người Việt.

ĐNH lái xe trên đường.
Gặp mấy chị nhớn tuổi rồi, cong đít đạp xe trên đường thiên lý.
Thấy phụ nữ vất vả, tội nghiệp.
Hải bảo, tôi mà để vợ như này, ra đường cúi mặt lầm lũi chả dám nhìn ai.
Rồi khuyên.
Các bạn trẻ, đừng để vợ như này. Để vợ khổ nhục lắm.
Nhưng đừng phạm tội để có tiền...

Đại khái thế.

Các em tôi, các bạn lại lao vào cãi, chửi nhau.

Sau 72 tiếng, MXH sẽ quên Vinfast, ĐNH, như từng quên mọi thứ trên đời. Lại chờ vụ khác để tiếp tục tranh cãi, chửi nhau.

Suy cho cùng, cuộc sống này quá nhàm chán, chả có gì hay ho hấp dẫn.
Dịch bệnh bùng phát.
Tết nghỉ dài, rỗi rãi.
Đền Chùa đóng cửa hoạt động online.
Ăn uống nhiều, khỏe quá.
Năng lượng không biết đổ đi đâu.

Còn mỗi trò cãi, chửi nhau có sức hút.

ĐNH không phải là người biết ăn nói trước truyền thông, cả khi còn làm PCT quận 1 đến khi cởi áo về làm Dân.

ĐNH nói thế đúng hay sai?

Đàn ông dù là ai, làm bất cứ nghề gì, cao sang hay thấp hèn, thằng nào để cho người phụ nữ của mình cực khổ, lam lũ là những thằng bất tài, thất bại, vô dụng.
Vứt mẹ đi.
Thế thôi!
Chả nhẽ khuyên bọn trẻ, để có tiền bất chấp đạo lý, luật pháp?

Chửi cứt!

8. Tôi dạy con, phải học, phải chăm chỉ lao động, rèn luyện thể chất, phấn đấu trở thành người giàu.
Con bé hỏi lại, thế nào là người giàu? Bao nhiêu thì đủ?
Tôi bảo. Giàu là thấy đủ.
Muốn làm gì cũng có thể.
Muốn đi đâu thì đi.
Muốn giúp đỡ ai cũng được.
Và luôn cảm thấy đủ.
Không chỉ đơn giản là đủ về tiền bạc, mà cả lòng nhân, biết thương yêu và chia sẻ.

Cần có sự cân bằng, tĩnh tâm mới vượt qua được những thời điểm tưởng chừng như không thể...

P/S. Mai rằm tháng Giêng rồi.
Thằng nào thích cãi nhau, mời dzô (không cãi nhau với phụ nữ).

Đang khó ở.
Thừa năng lượng.
Cân tất...

25.2.’21.
Nguồn fb bùi huy.
Còn đây là cách đám đông thời nay giải tỏa năng lượng dư thừa.
 
Thời đó gọi như vậy hết mà, chỉ có thời nay người ta mới hạn chế gọi thôi :d
Mày sưu tầm mấy bài này chắc đọc từ ông Vương Trí Nhàn sưu tầm lại phải không? Cho tao tựa sách mấy bài mày để trên đây được không :vozvn (23):.
 
Chỉ vì miếng thịt chia chưa đều mà sẵn sàng hất cả mâm xuống cho đói cả lũ. Đó là lý do ở xứ ta tới tận giờ vẫn hay giàu tình cảm "hỏi thăm" lương.
Mà á à ông Nguyễn Văn Huyên này dám gọi bắc kỳ kìa :what:.
Gần đây "bắc kỳ" mới bị hiểu với ý tiêu cực, đến tận triều đại 5 cam thì từ "bắc kỳ" vẫn được xem là vai vế
 
Những vụ cãi nhau nảy ra ngay từ cách tổ chức làng xã. Xã hội hương thôn chia thành các giai cấp lệ thuộc vào nhau. Muốn thực hiện các điều kiện cần thiết để bước vào một trong những giai cấp đặc quyền, người ta phải cúng Thành Hoàng và mời mọi người ăn uống. Điều đó thật tàn hại: người ta đi vay với lãi cao, cầm cố nhà và ruộng, bắt vợ con chịu thiếu thốn.

Khi thuộc giai cấp đặc quyền thì vấn đề là phải biết bảo vệ đặc quyền của mình. Người ta sẽ đi đến tận Tòa án tỉnh, thậm chí Tòa thượng thẩm, chỉ vì miếng thịt chia không đều, hoặc một sự việc cực kỳ phù phiếm. Người ta tiêu đến đồng tiền cuối cùng để giữ thể diện hoặc làm đối thủ mất mặt. Lịch sử một số làng cũng là lịch sử kiện cáo. Có những làng mà tất cả ruộng đều thuộc sở hữu của những làng lân cận. Đấy chính là những làng đã qua những vụ kiện nổi tiếng.


Nguyễn Văn Huyên
Vấn đề nông dân Việt Nam ở Bắc Kỳ, 1939

Dm cãi nhau tranh luận võ mồm nó là quốc thần quốc tuý của dân tộc mà ông này lại chê bai thế ah :)) Xàm này là một cái ví dụ sống điển hình, cái thói ngông, cái sỹ hão nó to quá nên tranh luận một lúc đéo đi đến đâu là lại lôi học vị, chức vị, của cải ra để "giữ thể diện hoặc làm đối thủ mất mặt". Ý là thời nay, nghiệm thấy nhiều thằng có tiền có chức nhưng cái bản chất "nông dân Việt Nam" thì vẫn đéo thoát được.
 
Mày sưu tầm mấy bài này chắc đọc từ ông Vương Trí Nhàn sưu tầm lại phải không? Cho tao tựa sách mấy bài mày để trên đây được không :vozvn (23):.

Mày tìm quyển Người xưa cảnh tỉnh của nhà xuất bản tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh nhé. Giá 90k, đọc hay lắm.
 

Có thể bạn quan tâm

Top