Điều quang trọng nhất trong cuộc đời mà chả mấy thằng nào để ý đến. Sai lầm làm cả cuộc đời phải đau khổ mệt mỏi

Cái tao nói là trường hợp đã hiểu mình muốn gì nhưng lại chưa dám làm thôi.

Còn bitcoin hay những phi vụ đầu tư nói chung thì tao khuyên là nên tìm hiểu kĩ rồi hãy bỏ tiền (mua bao nhiêu? bán bao nhiêu? lúc nào?) lúc đó có mất cũng đỡ tiếc. Đầu tư ngu nhất là nghe theo truyền thông, ngu nhì là nghe theo thằng khác mà bản thân không hiểu tí nào. Tiền của mình thì chỉ có mình tự hiểu tự ra quyết định, còn chả có ai rảnh hơi đâu đi vắt óc làm giàu cho mình

Công thức đầu tư tóm gọn của tao:
lợi nhuận = rủi ro * hiểu biết. (1)
=> Rủi ro = lợi nhuận * 1/hiểu biết (2)

Theo phương trình (1) thì lợi nhuận sẽ tỉ lệ thuận với rủi ro nếu mọi thứ khác giữ nguyên
Theo phương trình (2) thì rủi ro sẽ tỉ lệ nghịch với hiểu biết nếu mọi thứ khác giữ nguyên.

Còn đứa nào muốn tìm hiểu đọc thêm về tiền ảo thì tao khuyên đọc sách hoặc theo dõi các bài nói chuyện của Andreas Antonopoulos.

Twitter

 
Với
Cái tao nói là trường hợp đã hiểu mình muốn gì nhưng lại chưa dám làm thôi.

Còn bitcoin hay những phi vụ đầu tư nói chung thì tao khuyên là nên tìm hiểu kĩ rồi hãy bỏ tiền (mua bao nhiêu? bán bao nhiêu? lúc nào?) lúc đó có mất cũng đỡ tiếc. Đầu tư ngu nhất là nghe theo truyền thông, ngu nhì là nghe theo thằng khác mà bản thân không hiểu tí nào. Tiền của mình thì chỉ có mình tự hiểu tự ra quyết định, còn chả có ai rảnh hơi đâu đi vắt óc làm giàu cho mình

Công thức đầu tư tóm gọn của tao:
lợi nhuận = rủi ro * hiểu biết. (1)
=> Rủi ro = lợi nhuận * 1/hiểu biết (2)

Theo phương trình (1) thì lợi nhuận sẽ tỉ lệ thuận với rủi ro nếu mọi thứ khác giữ nguyên
Theo phương trình (2) thì rủi ro sẽ tỉ lệ nghịch với hiểu biết nếu mọi thứ khác giữ nguyên.

Còn đứa nào muốn tìm hiểu đọc thêm về tiền ảo thì tao khuyên đọc sách hoặc theo dõi các bài nói chuyện của Andreas Antonopoulos.

Twitter


Với tao tiền ảo là sân chơi của số ít thừa tiền và bản lĩnh, thằng nào nói giỏi chỉ là bốc phét. Dân VN kiếm được tiền ảo rất ít, trừ vài thằng may mắn và đủ liều. Chứ sự thất thường của nó còn hơn cá độ bóng đá. Cá mập muốn lên nó hò hét mua Bọn đầu tư nhỏ thấy tăng lao vào ôm. Khi muốn giảm nó xả, Thằng đầu tư nhỏ lẻ sợ bán tháo. Nên thằng nào bảo giỏi tao éo tin, tao đã từng mua khi nó 3k một coin nhưng cũng vội bán khi đc 5k vì sợ nó giảm sau đó mua lại 9k khi nó tăng và nó lại giảm sấp về 7k và lại bán vội cắt lỗ. tính ra cũng chỉ hòa và ăn ra tý. Chứ ko bản lĩnh ôm từ khi nó 3k lên 50k vì tiền mình đâu dư dả mà để đấy. Nên tao thấy riêng coin thì chọn 1 coin tiềm năng mua để đấy ko động vào là ok. Còn ko đủ tiềm lực dài hạn mà mua bán ngắn hạn chỉ nộp tiền mà thôi
 
Cái câu muốn là được nghe có vẻ phi lý, nhưng nghiệm lại cuộc đời tao thì tao thấy là đúng. Chữ "muốn" ở đây phải hiểu triệt để hơn không phải 1 suy nghĩ vu vơ "tôi muốn giàu" là muốn. Mà chữ "muốn" thực sự nó phải có 1 sự cấp bách, hệ trọng liên quan đến cuộc sống của mày.

- Ví dụ trước kia tao là 1 thằng viên chức lương 2tr4, đương nhiên lúc đó tao muốn giàu, nhưng nghĩ ông bà già để lại cho tầm 5-7 tỏi là đủ rồi. Chữ muốn lúc đó nó chưa đủ mãnh liệt. Nhưng khi tao lấy vợ, nghĩ đến cảnh vợ mỗi tháng đút 500k vào con lợn vào dành tiền sữa cho con thì tao ko chịu được. Lúc đó tao thực sự muốn mình ko phải ngửa tay xin tiền bố mẹ nữa, phải tự mình làm giàu. Cuối cùng thì trong một đêm nứng cặc tao đã quyết định ra kinh doanh. Sau khi kiếm được 1 khoản nhất định, tự lập được thì tao lại chững lại vì giảm ham muốn.

Khi mày ở trong 1 hoàn cảnh khiến mày bực bội khó chịu, nó sẽ thúc đẩy mày có nhu cầu vượt qua tình cảnh đó, nên lão Jobs mới nói là hãy luôn khát khao. Khi khát khao thì mày sẽ vận dụng 200% trí thông minh của mày, 200% sự can đảm của mày để tìm ra lối thoát.
Tao nghĩ nếu cứ phải dồn vào chân tường mới nghĩ vậy thì óc sáng tạo kém lắm, tao nhớ hồi tao nợ bóng hơn 1 tỷ tao nghĩ dủ trò rồi éo ăn thua. Bố tao bán căn hộ đc phân lo cho là xong luôn
 
Tao đi tibet và đọc cuốn này rùi. Đại loại đọc xong tao thấy cũng bình thường, chắc tao ko hạp thể loại này
Mày đi nhiều nhỉ tao chưa đi Tibet nhưng rất muốn đi thì covid
 
Tao nghĩ đọc để lấy kiến thức, đọc vì thích. Chứ đọc để làm thầy bói thì thui. Còn điều quan trọng nhất cuộc sống thì mỗi người mỗi khác không ai giống nhau cả. Quan trọng là mày phải làm, nghĩ là làm chứ đừng đắn đo thời gian nhanh lắm. Như @sucmanh viết là chuẩn đấy.
Còn nếu mày giờ còn trẻ chưa xác định theo hướng nào, thì dành thời đi đây đó, đi bụi một mình đến các vùng( nông thôn, vùng núi), nhớ vào hẳn khu dân. Đi cho mày thấy cuộc sống nhiều tầng hơn, học được nhiều thứ... Trong quá trình đi “ngao du” thì có thể mày biết điều gì mày cần và triển khai thui. Mà đừng như tao đi nhiều quá bọn nó gọi là đĩ chân
Tao rât thích người xê dich như mày. Tao đang có kế hoạch đi Mexico và Arhentina mày có thông tin ném tao nhé
 
Đồng ý 100% với mày. Mỗi người một hoàn cảnh, một tố chất khác nhau, chả ai giống ai. Nên thành công hay không là may hơn khôn, chả có cái gì gọi là "cách quyết định" đúng cả.

Các quyết định "làm/ko làm" đều mang tính 50/50. Tuy nhiên trong tâm lý học thì chúng ta hay "tiếc" các cơ hội bỏ lỡ bởi vì các lý do:

1. Các cơ hội đấy sau này thành công, chúng ta nhìn lại chúng ta tiếc. Giống như cổ phiếu A bay giờ lên cao, chúng ta tiếc ko mua lúc trước. Trong khi chúng ta không nhớ tới những quyết đinh không mua cổ phiếu B là đúng vì bay giờ B giá thấp.

2. Giữa "không làm" và "làm" thì "làm" (dù thất bại) bao giờ cũng không đọng lại dấu ấn gì nhiều sau này vì chúng ta đã biết được kết quả nên sẽ không băn khoăn. Nhưng "không làm" thì sẽ mãi làm mình băn khoăn, mặc dù xác suất thành công của "làm" và "ko làm" tại thời điểm đó là 50/50.

3. Xác suất của thành công là X% nếu "làm", và là 0% nếu "không làm". Tức là khi trẻ chúng ta nên chấp nhận rủi ro (take risk), ko cần suy nghĩ nhiều. Giống như lão trích dẫn, thả thính thì cứ thả, hên xui biết đâu dính. Không thả thì đương nhiên sẽ chả dính con nào. Nhưng đấy đều là các quyết định mang tính rủi ro thấp (low risk).

Các tml càng trải đời, càng có kinh nghiệm thì chúng mày sẽ đưa ra các quyết định khác nhau. Khác nhau thôi chứ khong phải là đúng hơn nhé. Trẻ thì các quyết định mang tính rủi ro cao (nhưng bù lại sẽ ăn đậm hơn, high risk/high reward), già hơn thì các quyết định sẽ rủi ro ít hơn, nhưng ăn ko đậm (low risk/low reward). Tưởng tượng như các quỹ tài chính đầu tư. Quỹ càng to (~80 tỷ đô) thì chúng nó không lên được giá nhiều, nhưng rất ổn đinh. Các quỹ nhỏ hơn thì một là lên nhiều, hai là tõi.

Nói tóm lại, tao thấy clip này, thay vì nói "ở vn, các bạn không biết cách quyết định" vì nó là sai bản chất, nên đổi là "ở vn, nếu còn trẻ thì nên làm các quyết định high risk với high reward (các cụ vẫn bảo là liều mới được nhiều ý), vì khi trẻ nếu quyết đinh có là sai lầm thì vẫn có thời gian để sửa lại được, nhưng nếu thành công thì quá tuyệt vời. Trẻ mà không chấp nhận rủi ro thì là sai lầm, vì lúc đó thời gian đang cùng phe với của các bạn". Ở nước mình, vì lịch sử, văn hoá, kinh tế, các cơ hội không có được nhiều, nen cũng dễ hiểu văn hoá của mình là tránh rủi ro, và đó cũng là một phần kìm hãm tiềm năng phát triển của giới trẻ.
Mày làm cho tao 1 cái video thấy mày nói hay đấy
 
Mày đi nhiều nhỉ tao chưa đi Tibet nhưng rất muốn đi thì covid
Mày đi nhiều nhỉ tao chưa đi Tibet nhưng rất muốn đi thì covid
Hết covid làm chuyến đến Tây tạng, bảo đảm mày sẽ mê mệt vì nó. Đây là nơi tào thích nhất định đi lại lần 2 với quả Mông cổ nhưng covid méo đi được. Ak mà mày đọc cuốn Phương đông lướt ngoài ơi cửa sổ chưa hay phết đấy
 
Tao rât thích người xê dich như mày. Tao đang có kế hoạch đi Mexico và Arhentina mày có thông tin ném tao nhé
Tao thích Ảgentina lắm ( méo biết tại sao nữa) nhưng đi nhiều xiềng quá lên chỉ ngó thui. Trước tao có đọc cái ký sự đi Nam Mỹ viết rất kỹ để tao tìm lại cho.
 
Tao nghĩ đọc để lấy kiến thức, đọc vì thích. Chứ đọc để làm thầy bói thì thui. Còn điều quan trọng nhất cuộc sống thì mỗi người mỗi khác không ai giống nhau cả. Quan trọng là mày phải làm, nghĩ là làm chứ đừng đắn đo thời gian nhanh lắm. Như @sucmanh viết là chuẩn đấy.
Còn nếu mày giờ còn trẻ chưa xác định theo hướng nào, thì dành thời đi đây đó, đi bụi một mình đến các vùng( nông thôn, vùng núi), nhớ vào hẳn khu dân. Đi cho mày thấy cuộc sống nhiều tầng hơn, học được nhiều thứ... Trong quá trình đi “ngao du” thì có thể mày biết điều gì mày cần và triển khai thui. Mà đừng như tao đi nhiều quá bọn nó gọi là đĩ chân
Mày bận ah
 
hay d
Ok, tao định viết 1 bài dài luôn nhưng đọc đi đọc lại ko ưng ý nên tao viết thêm từng cái 1 để bình luận.

Cái đầu tiên nó hơn meta chút là phải đưa ra quyết định tốt về việc đưa ra quyết định (quyết định về những quyết định).

Giới hạn số lượng quyết định lớn phải đưa ra trong 1 ngày.

Tâm lý học nó có 1 hiện tượng là "decision fatigue" (tao tạm dịch là mệt mỏi về đưa quyết định). Đại ý của nó là mỗi khi mày phải đưa ra quyết định thì não sẽ phải hoạt động nhiều, và số năng lượng để đưa ra quyết định trong 1 ngày bao giờ cũng giới hạn. Mày chỉ có thể đưa ra quyết định tốt nếu như vẫn còn đủ xăng chạy rô đa để đưa ra quyết định tốt.

Vì vậy nếu thằng nào trong vị trí phải họp hành nhiều nên cân nhắc lại chuyện sắp xếp họp hành. Những cuộc họp quan trọng nhất tao luôn rải ra thành nhiều ngày (thậm chí là nhiều tuần). Khi họp thì luôn đặt thời gian vào buổi sáng, tầm 10 giờ là đẹp. Lúc đó đầu mày chưa phải suy nghĩ nhiều chuyện khác, tâm thế cũng đã tỉnh táo nhưng chưa mệt mỏi, sẵn sàng cho suy nghĩ ra được những quyết định có chất lượng cao.

Jeff Bezos có nói 1 câu đại ý như sau: "mỗi ngày tao chỉ cần đưa ra 3 quyết định đúng đắn là coi như ngày đó làm đủ rồi".

Một số tips nữa là để đầu óc có thể thư thái năng lượng tập trung cho quyết định lớn, hãy bỏ qua những quyết định nhỏ không cần thiết. Đó là một phần lí do chúng mày thấy bọn CEO thường ăn mặc rất giản dị và 100 ngày như mặc một bộ đồ. Đơn giản là quyết định "mặc bộ đồ nào hôm này" nó cũng là 1 thứ quyết định để não hoạt động, và là thứ quyết định rất tầm thường (inconsequential) nên nếu chúng mày bỏ đi được thì cứ bỏ. Tóm lại là tập những thói sống và sinh hoạt đơn giản, lặp lại thì sẽ bớt phải đưa ra những quyết định tầm thường (hôm nay mặc gì, hôm nay ăn gì...) và tập trung năng lượng cho các quyết định lớn.

Bài tiếng Anh viết đầy đủ hơn về vấn đề decision fatigue: Do You Suffer From Decision Fatigue? - The New York Times (nytimes.com)
Hay đấy mày nghĩ nên ra bao nhiêu quyết đinh là phù hợp hic
 
Khả năng ra quyết định chỉ là 1 phần nhỏ của cái gọi là Trí Tuệ Cảm Xúc, tất cả các quyết định của con người từ mua bán, việc làm,.. đều do cảm xúc chi phối. Đấy là chưa kể con người phi lý trí hơn chúng ta nghĩ. M biết ít chứ chưa biết đủ.
 
Tao nghĩ đọc để lấy kiến thức, đọc vì thích. Chứ đọc để làm thầy bói thì thui. Còn điều quan trọng nhất cuộc sống thì mỗi người mỗi khác không ai giống nhau cả. Quan trọng là mày phải làm, nghĩ là làm chứ đừng đắn đo thời gian nhanh lắm. Như @sucmanh viết là chuẩn đấy.
Còn nếu mày giờ còn trẻ chưa xác định theo hướng nào, thì dành thời đi đây đó, đi bụi một mình đến các vùng( nông thôn, vùng núi), nhớ vào hẳn khu dân. Đi cho mày thấy cuộc sống nhiều tầng hơn, học được nhiều thứ... Trong quá trình đi “ngao du” thì có thể mày biết điều gì mày cần và triển khai thui. Mà đừng như tao đi nhiều quá bọn nó gọi là đĩ chân
Hóng tin của mày mà ko thấy trả lời
 
Khả năng ra quyết định chỉ là 1 phần nhỏ của cái gọi là Trí Tuệ Cảm Xúc, tất cả các quyết định của con người từ mua bán, việc làm,.. đều do cảm xúc chi phối. Đấy là chưa kể con người phi lý trí hơn chúng ta nghĩ. M biết ít chứ chưa biết đủ.
Công nhận, hầu hết thanh niên từ già đến trẻ đều ra quyết định bằng cảm xúc chứ k phải bằng logic => dẫn đến hỏng việc.
 
Công nhận, hầu hết thanh niên từ già đến trẻ đều ra quyết định bằng cảm xúc chứ k phải bằng logic => dẫn đến hỏng việc.
Chỉ có đàn bà yêu mới hay quyết định bằng cảm xúc là kinh khủng
nhất
 
Tao ngồi nghe được khoảng 2 phút là tắt mẹ video đi rồi, đọc cả mấy trang comment thì được có vài thằng nói có ý đúng là cái video này đéo có ý nghĩa gì cả, trừ cái việc lão này nói đúng là ra quyết định đúng thì cuộc đời chúng mày sẽ ngon. Nhưng thế đéo là ĐÚNG và làm thế nào để tin/biết quyết định của mày là ĐÚNG? Về vấn đề này thì phải học bọn đánh bạc, đặc biệt là bọn chơi Poker, vì bọn đấy phải ra quyết định rất nhanh trong khi không có nhiều thông tin về việc quyết định đấy có ĐÚNG hay không (nhiều thằng cầm bài ngon vcl nhưng vẫn thua sạch như thường).
Mấy thằng trên kia khuyên đọc sách nhưng sách tên gì còn đéo nhớ, rồi lại toàn khuyên đọc self-help. Tml nào nghiêm túc về vấn đề rèn luyện ra quyết định cho bản thân thì có thể đọc quyển Tư duy đặt cược của nhà vô địch Poker thế giới Annie Duke, rèn luyện cho cách ra quyết định khi chúng mày đéo có đủ thông tin (mà đa số tml khi ra quyết định quan trọng đều thế cả).
 
Tao ngồi nghe được khoảng 2 phút là tắt mẹ video đi rồi, đọc cả mấy trang comment thì được có vài thằng nói có ý đúng là cái video này đéo có ý nghĩa gì cả, trừ cái việc lão này nói đúng là ra quyết định đúng thì cuộc đời chúng mày sẽ ngon. Nhưng thế đéo là ĐÚNG và làm thế nào để tin/biết quyết định của mày là ĐÚNG? Về vấn đề này thì phải học bọn đánh bạc, đặc biệt là bọn chơi Poker, vì bọn đấy phải ra quyết định rất nhanh trong khi không có nhiều thông tin về việc quyết định đấy có ĐÚNG hay không (nhiều thằng cầm bài ngon vcl nhưng vẫn thua sạch như thường).
Mấy thằng trên kia khuyên đọc sách nhưng sách tên gì còn đéo nhớ, rồi lại toàn khuyên đọc self-help. Tml nào nghiêm túc về vấn đề rèn luyện ra quyết định cho bản thân thì có thể đọc quyển Tư duy đặt cược của nhà vô địch Poker thế giới Annie Duke, rèn luyện cho cách ra quyết định khi chúng mày đéo có đủ thông tin (mà đa số tml khi ra quyết định quan trọng đều thế cả).
Mày lấy ví dụ đánh bài ra để thể hiện dẫn chứng của mày chứng tỏ mày ngu vl. Trước khi đi mày nên nghĩ mày nên đi đánh bài hay không mới là suy nghĩ. Trên xàm này nhiều thằng xàm lol như mày. Phán như thánh nhưng chả làm đc cái củ kẹc gì cho đời. Mày ra video đi để táo khen mày cho dù mày có làm như lol đi nữa. Vấn đề ở xàm này rất nhiều thằng nói phét như mày. Nhưng năng lực hành động và khả năng hiện thực hóa đéo có . Nên vào đây chỉ xem phim xóc lọ và nói phét là chủ yếu
 
Mày lấy ví dụ đánh bài ra để thể hiện dẫn chứng của mày chứng tỏ mày ngu vl. Trước khi đi mày nên nghĩ mày nên đi đánh bài hay không mới là suy nghĩ. Trên xàm này nhiều thằng xàm lol như mày. Phán như thánh nhưng chả làm đc cái củ kẹc gì cho đời. Mày ra video đi để táo khen mày cho dù mày có làm như lol đi nữa. Vấn đề ở xàm này rất nhiều thằng nói phét như mày. Nhưng năng lực hành động và khả năng hiện thực hóa đéo có . Nên vào đây chỉ xem phim xóc lọ và nói phét là chủ yếu
Tao khuyên mày đi đánh bài ở chỗ đéo nào hả thằng ngu? Mày đọc còn đéo hiểu tao nói gì thì tao cũng hiểu tại sao mày nâng bi cái video củ Lồn mà mày đắm đuối theo rồi :)) . Như mày nói, tao vào chỉ xem phim xóc lọ và nói phét, nên cần đéo gì phải làm video hay chứng tỏ khả năng hành động hiện thực hóa để mấy thằng đầu đất như mày nâng bi :)) .
 
Tao bảo mày khuyên lol đâu mà mày đọc ra vậy. Kể cả quyển tư duy đặt cược củ Lồn của mày nữa. Tao éo hiểu mày đang thể hiện điều gì. Nhưng cái dẫn chứng của mày cho quyển sách của mày giúp cho mấy thằng bạc bịp đánh tốt ah. Đã ngọng lại còn hay nói
 
Hóng tin của mày mà ko thấy trả lời
Hum qua tao viết báo cáo lên chưa nhắn lại mày, tao cũng bận việc cơ quan khoán. Hết đi tỉnh rùi lại vào lab. Mà mày định đi Nam Mỹ ak, chắc phải 2022 dịch hết đi lại mới tiện. Thế giờ mày làm lĩnh vực gì
 
Hum qua tao viết báo cáo lên chưa nhắn lại mày, tao cũng bận việc cơ quan khoán. Hết đi tỉnh rùi lại vào lab. Mà mày định đi Nam Mỹ ak, chắc phải 2022 dịch hết đi lại mới tiện. Thế giờ mày làm lĩnh vực gì
Tao làm hạ tầng viễn thông của Vietttel
 
Tao thấy chẳng có đéo j hay cả! Chỉ là mớ lý thuyết suông và mâu thuẫn! Bởi vì để có được quyết định đúng thì mày phải có đủ tri thức hiểu biết và trải nghiệm. Ai chẳng có những quyết định sai lầm trong cuộc đời, dần dần những hiểu biết và trải nghiệm của mỗi người sẽ giúp ta bớt đi những quyết định rủi ro thôi. Như vậy cái tri thức hiểu biết và trải nghiệm mới là cái quan trọng nhất. Còn quyết định chỉ là hệ quả của sự hiểu biết và trải nghiệm thôi.
 
Tao thấy chẳng có đéo j hay cả! Chỉ là mớ lý thuyết suông và mâu thuẫn! Bởi vì để có được quyết định đúng thì mày phải có đủ tri thức hiểu biết và trải nghiệm. Ai chẳng có những quyết định sai lầm trong cuộc đời, dần dần những hiểu biết và trải nghiệm của mỗi người sẽ giúp ta bớt đi những quyết định rủi ro thôi. Như vậy cái tri thức hiểu biết và trải nghiệm mới là cái quan trọng nhất. Còn quyết định chỉ là hệ quả của sự hiểu biết và trải nghiệm thôi.
Nếu nghĩ như mày đợi già mà cho đủ kinh nghiệm sợ lúc đó chym éo dậy nổi ấy quyết định gì. Trẻ éo biết lựa chọn thì tham khảo người có kiến thức có hiểu biết ở lĩnh vực đó, suy nghĩ cẩn trọng, chứ cứ đợi có kinh nghiệm thì lol già éo có mà húp
 
Nếu nghĩ như mày đợi già mà cho đủ kinh nghiệm sợ lúc đó chym éo dậy nổi ấy quyết định gì. Trẻ éo biết lựa chọn thì tham khảo người có kiến thức có hiểu biết ở lĩnh vực đó, suy nghĩ cẩn trọng, chứ cứ đợi có kinh nghiệm thì lol già éo có mà húp
Cái mày nói tham khảo học hỏi người có kiến thức kinh nghiệm, đó là tri thức và sự hiểu biết đấy!
 
Top