Topic cho những thằng nào muốn share câu chuyện vượt qua khó khăn cuộc đời.

duncan2591

Cái lồn nhăn nheo
- Tao năm nay 3 tuổi. Trong xàm thi thoảng tao cũng có nghe một vài thằng mặt Lồn chia sẻ câu chuyện cuộc đời bi thương, tuổi trẻ chông gai đầy nước mắt, không lối thoát, không định hướng.
- Tao năm nay 3 chục, cuộc đời tuổi trẻ của tao vất vả vãi Lồn. 18 tuổi Ông bà già tao làm ăn thua lỗ, nợ nần tùm lum 3 lần phải bán nhà trả nợ, địt mẹ tự nhiên tuổi trẻ của tao đang từ sung sướng thành ra vất vả, lận đận hết chuyện này đến chuyện khác. Nhiều lần phải bỏ dở ước mơ để làm những công việc mang tính chất ăn sổi để giải quyết nhiều vấn đề trước mắt trong cuộc sống (nhưng cũng đéo khá khẩm được)
- Năm nay, khi cuộc đời bước sang một chẳng đường mới, khó khăn trong cuộc sống cũng nhẹ dần, tao quyết định đi thực hiện lại ước mơ dang dở từ bé đi học lập trình để theo nghề IT, tao tin đéo phải là muộn.
Tuổi trẻ của tao thì đéo thể diễn tả được nỗi thống khổ khi còn ít tuổi, học hành công việc chưa ổn định mà cứ phải lo toan mưu sinh cho bản thân, cho gia đình, trả nợ cho ông bà già. Kèm theo đó là những mối tình phải dang dở vì vất vả, vì khó khăn .
Tao lập topic để có thêm nhiều anh em có thể chia sẻ câu chuyện cuả mình của bản thân, chia sẻ thêm góc nhìn cuộc sống , chia sẻ số phận mỗi người để tiếp sức thêm cho những người khác , những ai đang gặp phải khó khăn trong cuộc đời thêm phần niềm tin, thêm phần động lực để vượt qua khổ ải như tao và những người như tao....

Năm nay, gánh nặng của tao cũng đỡ đi rất nhiều... Tao đi học Lập trình, làm lại cuộc đời, xây lại ước mơ .. haha. trong xàm này có tml nào làm nghề IT thì hỗ trợ định hướng cho tao, 7 tháng nữa tao học xong thằng nào có việc, có team , có dự án cho tao tham gia cày cuốc để training thêm kinh nghiệm, kiếm thêm ít tiền với. ah tao học Java nhé mấy tml
 
Tao 12 năm học sinh ngoan trò giỏi.
Đi du học nước ngoài.
Làm công ty nước ngoài lương ổn định.
Tới khi cưới vợ, tối thì nó cưỡi lên người, sáng thì nó chửi sấp mặt, không ngày nào thấy ánh mặt trời thật sự.
Tao gia nhập xàm và ngộ ra chân lý.
"Sợ vợ mình chứ đéo sợ vợ người ta"
Thế là giờ tao ngồi ở ngã tư cầm lon, vinh quang.
 
Tao là con út trong gia đình 5 anh chị em. Ông già tao thì mất hồi tao học cấp 2.

Anh cả tao hiện tại là người thành đạt, làm giám đốc 1 công ty ở HCM.
Chị 2 tao thì lấy chồng giàu, 2 vợ chồng có 1 chuổi nhà hàng rất to ở đà nẳng.
Anh 3 tao thì đi du học và ở lại làm tại Anh Quốc.
Anh 4 thì mới ra trường, làm kỹ sư cntt.
Còn tao thì học xong 12, vào hcm làm công nhân.

Tao làm công nhân được tầm 2 năm thì tao chuyển qua lái Grab, rồi làm toàn mấy việc lông bông. Cuối năm 2018 tao về nhà làm rẩy.
Nhà tao ở Tây Nguyên có cái rẩy, diện tích bằng 1/5 hecta, đủ để tao sống ở đó. Có điều đéo ngờ là trước khi tao về, mẹ tao nợ người ta 400 triệu. Khi tao về làm rẩy, mẹ tao bảo con ráng làm trả nợ 400 triệu. Xong mẹ tao bỏ đi biệt xứ.
Hình như mẹ tao sống với mấy anh chị tao hoặc đi làm ở đâu đó. Mổi tháng mẹ tao gửi về cho tao 400k gọi là tiền ăn.
Khi đi mẹ tao để lại cho tao cái oppo a7 để lên mạng. Tao vào lịch sử web thấy có trang xam, rồi rảnh rổi tao tạo nick, thế là tao biết xam từ đây. Tao chơi xam từ 2018.
Rẩy nhà tao trồng được 500 gốc cà phê. Mổi năm tao làm thì thu được 1 tấn cafe. Tính ra là 30 triệu. Nhưng mà làm được tới mùa thu hoạch thì chủ nợ tới thu đi cả, không chừa cho tao hạt cafe nào. Họ bảo món nợ 400 triệu sẽ thu khi nào tao hết thì thôi. Không tính lãi.
Vậy là nguồn sống duy nhất của tao hằng ngày 400k hàng tháng mẹ tao gửi về.
400k, tao nạp 90k tiền 4g cho cái sim 4g mobi, còn hàng tháng 300k.
Mổi ngày tao chỉ ăn tiêu đúng 10k, thực đơn hàng ngày chả có gì ngoài rau tao tự trồng quanh nhà. Hôm nào đói quá, tao mua đôi quả trứng gà, trứng vịt.
Ngày tết thì mẹ tao về, bảo là về thắp nhang cho bố tao. Mẹ tao về tầm 28, 29 tết, về 1 hôm rồi đi. Khi về thì mẹ tao mua cho đôi cân thịt lợn.
Ngày tết anh chị em tao cũng không gặp mặt, đoàn viên gì. Điện thoại tao cũng không lưu số họ. Hình như thành công trong cuộc sống khiến họ cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận có đứa em út bất hạnh này. Ừ thì tao cũng không trách họ.
Tao dự định sau khi trả hết 400 triệu cho mẹ tao, xem như tao trả xong ân tình cha mẹ. Lúc đó tao chắc cũng gần già, tao sẽ đi đến 1 nơi nào đó mà tao không biết, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
 
Tao năm nay 3x. Năm tao học xong đại học, ra trường đi vào VNPT làm. Tao từng có thời điểm những năm đầu 2010, tao làm ra tiền cũng tiêu hoang, làm bao nhiêu,tiêu bấy nhiêu, phá hết. Lúc nghề tao nó hết thời tao nghỉ, thất nghiệp gần 1 năm, làm đủ loại nghề vặt, nhiều hôm ăn mỳ tôm, uống nước. Thậm chí dell đủ tiền mua mỳ tôm, lấy gạo ra nấu cơm, mua chịu ít thịt mỡ, rồi rang cơm ăn dần mấy hôm.
Cuối năm 2013 tao vào nghề hiện tại, nghiệm ra những tháng ngày khốn khó giúp tao biết tiết kiệm, biết giữ được những đồng xu mồ hôi nước mắt. Tao k giàu có gì những thấy cuộc sống cũng k vất vả như nhiều anh em khác. Tao hài lòng với những gì mình đang có...
 
Tao là con út trong gia đình 5 anh chị em. Ông già tao thì mất hồi tao học cấp 2.

Anh cả tao hiện tại là người thành đạt, làm giám đốc 1 công ty ở HCM.
Chị 2 tao thì lấy chồng giàu, 2 vợ chồng có 1 chuổi nhà hàng rất to ở đà nẳng.
Anh 3 tao thì đi du học và ở lại làm tại Anh Quốc.
Anh 4 thì mới ra trường, làm kỹ sư cntt.
Còn tao thì học xong 12, vào hcm làm công nhân.

Tao làm công nhân được tầm 2 năm thì tao chuyển qua lái Grab, rồi làm toàn mấy việc lông bông. Cuối năm 2018 tao về nhà làm rẩy.
Nhà tao ở Tây Nguyên có cái rẩy, diện tích bằng 1/5 hecta, đủ để tao sống ở đó. Có điều đéo ngờ là trước khi tao về, mẹ tao nợ người ta 400 triệu. Khi tao về làm rẩy, mẹ tao bảo con ráng làm trả nợ 400 triệu. Xong mẹ tao bỏ đi biệt xứ.
Hình như mẹ tao sống với mấy anh chị tao hoặc đi làm ở đâu đó. Mổi tháng mẹ tao gửi về cho tao 400k gọi là tiền ăn.
Khi đi mẹ tao để lại cho tao cái oppo a7 để lên mạng. Tao vào lịch sử web thấy có trang xam, rồi rảnh rổi tao tạo nick, thế là tao biết xam từ đây. Tao chơi xam từ 2018.
Rẩy nhà tao trồng được 500 gốc cà phê. Mổi năm tao làm thì thu được 1 tấn cafe. Tính ra là 30 triệu. Nhưng mà làm được tới mùa thu hoạch thì chủ nợ tới thu đi cả, không chừa cho tao hạt cafe nào. Họ bảo món nợ 400 triệu sẽ thu khi nào tao hết thì thôi. Không tính lãi.
Vậy là nguồn sống duy nhất của tao hằng ngày 400k hàng tháng mẹ tao gửi về.
400k, tao nạp 90k tiền 4g cho cái sim 4g mobi, còn hàng tháng 300k.
Mổi ngày tao chỉ ăn tiêu đúng 10k, thực đơn hàng ngày chả có gì ngoài rau tao tự trồng quanh nhà. Hôm nào đói quá, tao mua đôi quả trứng gà, trứng vịt.
Ngày tết thì mẹ tao về, bảo là về thắp nhang cho bố tao. Mẹ tao về tầm 28, 29 tết, về 1 hôm rồi đi. Khi về thì mẹ tao mua cho đôi cân thịt lợn.
Ngày tết anh chị em tao cũng không gặp mặt, đoàn viên gì. Điện thoại tao cũng không lưu số họ. Hình như thành công trong cuộc sống khiến họ cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận có đứa em út bất hạnh này. Ừ thì tao cũng không trách họ.
Tao dự định sau khi trả hết 400 triệu cho mẹ tao, xem như tao trả xong ân tình cha mẹ. Lúc đó tao chắc cũng gần già, tao sẽ đi đến 1 nơi nào đó mà tao không biết, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
gia đình mày sống với nhau như người dưng nước lã ấy nhỉ, anh chị giàu có để mẹ nợ ngta 400tr, rồi mẹ mày cũng đéo quan tâm mày sống chết ra sao gán cho mày cái nợ 400tr, mày sống như thế cũng được à
 
gia đình mày sống với nhau như người dưng nước lã ấy nhỉ, anh chị giàu có để mẹ nợ ngta 400tr, rồi mẹ mày cũng đéo quan tâm mày sống chết ra sao gán cho mày cái nợ 400tr, mày sống như thế cũng được à
tml kia là clone của Plukos a tao. Nó chém thượng vàng hạ cám chứ cc sự thật ấy
nick chính chủ @plukos
 
Tao là con út trong gia đình 5 anh chị em. Ông già tao thì mất hồi tao học cấp 2.

Anh cả tao hiện tại là người thành đạt, làm giám đốc 1 công ty ở HCM.
Chị 2 tao thì lấy chồng giàu, 2 vợ chồng có 1 chuổi nhà hàng rất to ở đà nẳng.
Anh 3 tao thì đi du học và ở lại làm tại Anh Quốc.
Anh 4 thì mới ra trường, làm kỹ sư cntt.
Còn tao thì học xong 12, vào hcm làm công nhân.

Tao làm công nhân được tầm 2 năm thì tao chuyển qua lái Grab, rồi làm toàn mấy việc lông bông. Cuối năm 2018 tao về nhà làm rẩy.
Nhà tao ở Tây Nguyên có cái rẩy, diện tích bằng 1/5 hecta, đủ để tao sống ở đó. Có điều đéo ngờ là trước khi tao về, mẹ tao nợ người ta 400 triệu. Khi tao về làm rẩy, mẹ tao bảo con ráng làm trả nợ 400 triệu. Xong mẹ tao bỏ đi biệt xứ.
Hình như mẹ tao sống với mấy anh chị tao hoặc đi làm ở đâu đó. Mổi tháng mẹ tao gửi về cho tao 400k gọi là tiền ăn.
Khi đi mẹ tao để lại cho tao cái oppo a7 để lên mạng. Tao vào lịch sử web thấy có trang xam, rồi rảnh rổi tao tạo nick, thế là tao biết xam từ đây. Tao chơi xam từ 2018.
Rẩy nhà tao trồng được 500 gốc cà phê. Mổi năm tao làm thì thu được 1 tấn cafe. Tính ra là 30 triệu. Nhưng mà làm được tới mùa thu hoạch thì chủ nợ tới thu đi cả, không chừa cho tao hạt cafe nào. Họ bảo món nợ 400 triệu sẽ thu khi nào tao hết thì thôi. Không tính lãi.
Vậy là nguồn sống duy nhất của tao hằng ngày 400k hàng tháng mẹ tao gửi về.
400k, tao nạp 90k tiền 4g cho cái sim 4g mobi, còn hàng tháng 300k.
Mổi ngày tao chỉ ăn tiêu đúng 10k, thực đơn hàng ngày chả có gì ngoài rau tao tự trồng quanh nhà. Hôm nào đói quá, tao mua đôi quả trứng gà, trứng vịt.
Ngày tết thì mẹ tao về, bảo là về thắp nhang cho bố tao. Mẹ tao về tầm 28, 29 tết, về 1 hôm rồi đi. Khi về thì mẹ tao mua cho đôi cân thịt lợn.
Ngày tết anh chị em tao cũng không gặp mặt, đoàn viên gì. Điện thoại tao cũng không lưu số họ. Hình như thành công trong cuộc sống khiến họ cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận có đứa em út bất hạnh này. Ừ thì tao cũng không trách họ.
Tao dự định sau khi trả hết 400 triệu cho mẹ tao, xem như tao trả xong ân tình cha mẹ. Lúc đó tao chắc cũng gần già, tao sẽ đi đến 1 nơi nào đó mà tao không biết, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
hôm nọ t đi đào trộm khoai thấy 1 thanh niên cũng đang lúi húi gồng cơ đít thít cơ mông nhổ củ cải, k biết có phải m ko, do thời điểm có hơi phức tạp nên t k tiện chào hỏi. t thì vẫn tự hào tuy có trộm cắp vặt vảnh nhưng k bao giờ làm hại đến ai ,tuyệt đối k bắt gà trộm chó làm việc bất lương, , t mồ côi từ bé trc giờ vẫn sống = việc làm thuê chăn trâu cắt cỏ cho dân làng kiếm củ khoai củ sắn qua ngày, nhờ sự đùm bọc của bà con dân làng giúp đỡ mỗi ng giúp 1 ít t cũng có 1 túp lều dựng ở gần bãi tha ma, ban ngày t đi làm thuê tối thắm đèn sang nhà ông giáo làng xin cái chữ, mới vừa đây tỉnh ủy có chương trình hỗ trợ thanh niên nghèo vượt khó , t dc xã đề cử làm thanh niên tiêu biểu , chủ tịch tỉnh nghe dc trường hợp của t đã xúc động nhận t làm con nuôi hứa sẽ lo cho t ăn học đang hoàng, nhưng nghĩ cho cùng tấm thân này cũng do 1 tay bà con xóm làng nuôi lớn quả thực t ko nỡ rời xa, chỉ có thể say no, nghĩ cho cùng t chịu khổ quen r, nhỡ sau này làm con lãnh đạo tỉnh t lại đổ đốn ăn chơi trác táng hút sách ma túy thì sao, có chí thì ở đâu cũng có thể vươn lên dc ko nhất định là phải lên tỉnh, t vẫn yêu xóm liều của t lắm, nghèo mà có tình, quả thực k nỡ rời xa
 
tml kia là clone của Plukos a tao. Nó chém thượng vàng hạ cám chứ cc sự thật ấy
nick chính chủ @plukos
Nó là concusocute đó, nó như con ký sinh hết clone người này đến người kia, thôi kệ mẹ nó đi đệ :vozvn (3):
317480
Xem hình thử nó có cmt ý chang vậy ko ?
 
Tao 12 năm học sinh ngoan trò giỏi.
Đi du học nước ngoài.
Làm công ty nước ngoài lương ổn định.
Tới khi cưới vợ, tối thì nó cưỡi lên người, sáng thì nó chửi sấp mặt, không ngày nào thấy ánh mặt trời thật sự.
Tao gia nhập xàm và ngộ ra chân lý.
"Sợ vợ mình chứ đéo sợ vợ người ta"
Thế là giờ tao ngồi ở ngã tư cầm lon, vinh quang.
đm mày sướng như chó cảnh nuôi nhà ấy :vozvn (23)::vozvn (23):
 
Tao là con út trong gia đình 5 anh chị em. Ông già tao thì mất hồi tao học cấp 2.

Anh cả tao hiện tại là người thành đạt, làm giám đốc 1 công ty ở HCM.
Chị 2 tao thì lấy chồng giàu, 2 vợ chồng có 1 chuổi nhà hàng rất to ở đà nẳng.
Anh 3 tao thì đi du học và ở lại làm tại Anh Quốc.
Anh 4 thì mới ra trường, làm kỹ sư cntt.
Còn tao thì học xong 12, vào hcm làm công nhân.

Tao làm công nhân được tầm 2 năm thì tao chuyển qua lái Grab, rồi làm toàn mấy việc lông bông. Cuối năm 2018 tao về nhà làm rẩy.
Nhà tao ở Tây Nguyên có cái rẩy, diện tích bằng 1/5 hecta, đủ để tao sống ở đó. Có điều đéo ngờ là trước khi tao về, mẹ tao nợ người ta 400 triệu. Khi tao về làm rẩy, mẹ tao bảo con ráng làm trả nợ 400 triệu. Xong mẹ tao bỏ đi biệt xứ.
Hình như mẹ tao sống với mấy anh chị tao hoặc đi làm ở đâu đó. Mổi tháng mẹ tao gửi về cho tao 400k gọi là tiền ăn.
Khi đi mẹ tao để lại cho tao cái oppo a7 để lên mạng. Tao vào lịch sử web thấy có trang xam, rồi rảnh rổi tao tạo nick, thế là tao biết xam từ đây. Tao chơi xam từ 2018.
Rẩy nhà tao trồng được 500 gốc cà phê. Mổi năm tao làm thì thu được 1 tấn cafe. Tính ra là 30 triệu. Nhưng mà làm được tới mùa thu hoạch thì chủ nợ tới thu đi cả, không chừa cho tao hạt cafe nào. Họ bảo món nợ 400 triệu sẽ thu khi nào tao hết thì thôi. Không tính lãi.
Vậy là nguồn sống duy nhất của tao hằng ngày 400k hàng tháng mẹ tao gửi về.
400k, tao nạp 90k tiền 4g cho cái sim 4g mobi, còn hàng tháng 300k.
Mổi ngày tao chỉ ăn tiêu đúng 10k, thực đơn hàng ngày chả có gì ngoài rau tao tự trồng quanh nhà. Hôm nào đói quá, tao mua đôi quả trứng gà, trứng vịt.
Ngày tết thì mẹ tao về, bảo là về thắp nhang cho bố tao. Mẹ tao về tầm 28, 29 tết, về 1 hôm rồi đi. Khi về thì mẹ tao mua cho đôi cân thịt lợn.
Ngày tết anh chị em tao cũng không gặp mặt, đoàn viên gì. Điện thoại tao cũng không lưu số họ. Hình như thành công trong cuộc sống khiến họ cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận có đứa em út bất hạnh này. Ừ thì tao cũng không trách họ.
Tao dự định sau khi trả hết 400 triệu cho mẹ tao, xem như tao trả xong ân tình cha mẹ. Lúc đó tao chắc cũng gần già, tao sẽ đi đến 1 nơi nào đó mà tao không biết, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
địt mẹ mày, tml concu , đi xin việc mẹ mày đi , mày hoàn cảnh cái con cặc. xuống hà nội bố cho tiền đi học lái xe, rồi lái xe cho bố, rồi bố mày vớt mày lên dần dần,
 
Câu chuyện chia sẻ động lực cho a e à.
Quá hay tiện qua topic này cũng chém gió cùng anh em. Cũng k biết là có phải vượt qua khó khăn không nhưng thôi coi là chia sẻ với anh em là vui rồi.
Nhưng năm 2008 - 2010 thì trường bất động sản bùng nổ. Tại HN người người nhà nhà làm BĐS, mọi người xung quanh trông " giàu" lên nhanh chóng. Cứ mua vào là lãi mọi người như lên đồng vì BĐS.
Giấc mơ không được bao lâu thì thị trường bắt đầu đổ vỡ 2011 ~ 2013. Nhiều gia đình vỡ nợ. Tán gia bại sản. Các dự án ma lùa gà ngày nào đã bay màu vì bán lúa non. Nhà t không ngoại lệ may mà giữ được căn nhà đang ở nhưng vẫn gánh khoản vay ngân hàng ... mỗi tháng mẹ t đóng lãi là 15 triệu 1 tháng. Nhất là thời kỳ đó u ám đến đáng sợ.
T lúc đó cũng chỉ là 1 cậu con trai 20 21 dù cũng đã đi làm thêm nhưng lờ mờ nhận ra sự thay đổi kinh tế ảnh hưởng tới gia đình thế nào.
Mọi người họp lại bàn bạc chi tiêu và khoản lãi ngân hàng thời đó làm nản lòng người có suy nghĩ lạc quan nhất. Thời điểm đó làm ăn cái gì cũng khó người dân rơi vào thế phòng thủ.
Nhớ tết năm 2011 t phải lê la ra đường bán hàng đổ đống quần áo giá rẻ lấy tại chợ Ninh Hiệp. Con trai mới lớn cũng ngại lắm cơ mà nghĩ mỗi tối trừ linh tinh cũng cầm ra 5- 700k cũng đéo tệ. Mất 1 tuần đầu ngại sau t cũng kệ mẹ kiếm được nên dần quên. Nhớ tết đó trừ mọi chi phí ăn chia t cũng cầm về cho gia đình cái tết là 35 triệu. Sao cầm tiền thời đấy nó giá trị đến thế.
Sau này t mở nhà hàng trên phố cổ. Vốn t đi vay và tiết kiệm ngày xưa. Gặp thời thì tiền phát triển lên nhanh chóng. Khá dần lên đánh tan cái cảm giác u ám đang sợ của vỡ bong bóng BĐS tại Hà Nội bấy giờ.
Nhà tao cũng bị bay màu vì đất cát năm đó đấy, đm giờ vẫn còn vài miếng đất đéo ai thèm mua đây
 
haizz, tao mới vào đời mà bị dập mãi không ngóc đầu lên được buồn vl
 
- Tao năm nay 3 tuổi. Trong xàm thi thoảng tao cũng có nghe một vài thằng mặt lồn chia sẻ câu chuyện cuộc đời bi thương, tuổi trẻ chông gai đầy nước mắt, không lối thoát, không định hướng.
- Tao năm nay 3 chục, cuộc đời tuổi trẻ của tao vất vả vãi lồn. 18 tuổi Ông bà già tao làm ăn thua lỗ, nợ nần tùm lum 3 lần phải bán nhà trả nợ, địt mẹ tự nhiên tuổi trẻ của tao đang từ sung sướng thành ra vất vả, lận đận hết chuyện này đến chuyện khác. Nhiều lần phải bỏ dở ước mơ để làm những công việc mang tính chất ăn sổi để giải quyết nhiều vấn đề trước mắt trong cuộc sống (nhưng cũng đéo khá khẩm được)
- Năm nay, khi cuộc đời bước sang một chẳng đường mới, khó khăn trong cuộc sống cũng nhẹ dần, tao quyết định đi thực hiện lại ước mơ dang dở từ bé đi học lập trình để theo nghề IT, tao tin đéo phải là muộn.
Tuổi trẻ của tao thì đéo thể diễn tả được nỗi thống khổ khi còn ít tuổi, học hành công việc chưa ổn định mà cứ phải lo toan mưu sinh cho bản thân, cho gia đình, trả nợ cho ông bà già. Kèm theo đó là những mối tình phải dang dở vì vất vả, vì khó khăn .
Tao lập topic để có thêm nhiều anh em có thể chia sẻ câu chuyện cuả mình của bản thân, chia sẻ thêm góc nhìn cuộc sống , chia sẻ số phận mỗi người để tiếp sức thêm cho những người khác , những ai đang gặp phải khó khăn trong cuộc đời thêm phần niềm tin, thêm phần động lực để vượt qua khổ ải như tao và những người như tao....

Năm nay, gánh nặng của tao cũng đỡ đi rất nhiều... Tao đi học Lập trình, làm lại cuộc đời, xây lại ước mơ .. haha. trong xàm này có tml nào làm nghề IT thì hỗ trợ định hướng cho tao, 7 tháng nữa tao học xong thằng nào có việc, có team , có dự án cho tao tham gia cày cuốc để training thêm kinh nghiệm, kiếm thêm ít tiền với. ah tao học Java nhé mấy tml
Có chí ắt có cơm, chúc mày trăm nẻo sáng chang.

Còn tao thì vứt bỏ mọi thứ bóng loáng để khoát lên người bộ green ngày kiếm đôi ký gạo mà thấy nhẹ tơn, tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống âu cũng là khởi nghiệp .
 
Học IT là học cả đời bởi ngành nghề nó thay đổi khá nhanh.

Thằng nào theo IT (hoặc khoa học kĩ thuật, kinh doanh tài chính nói chung) tao khuyên nên học tiếng Anh thật giỏi bởi tất cả những kiến thức hay ho và mới mẻ nhất đều viết bằng tiếng Anh. Không biết tiếng là tự hạn chế thế giới quan hiểu biết của mình cho mấy thằng thông dịch tài liệu.
 
Học IT là học cả đời bởi ngành nghề nó thay đổi khá nhanh.

Thằng nào theo IT (hoặc khoa học kĩ thuật, kinh doanh tài chính nói chung) tao khuyên nên học tiếng Anh thật giỏi bởi tất cả những kiến thức hay ho và mới mẻ nhất đều viết bằng tiếng Anh. Không biết tiếng là tự hạn chế thế giới quan hiểu biết của mình cho mấy thằng thông dịch tài liệu.
uhm thanks mày, tao đang cày tiếng anh và học Java , hiện tại thì vẫn đang cố nhét chữ vào đầu thôi, để một thời gian ngắn nữa có vấn đề gì cần tham khảo thêm ý kiến mọi người t sẽ inbox hỏi m sau.
 
Câu chuyện chia sẻ động lực cho a e à.
Quá hay tiện qua topic này cũng chém gió cùng anh em. Cũng k biết là có phải vượt qua khó khăn không nhưng thôi coi là chia sẻ với anh em là vui rồi.
Nhưng năm 2008 - 2010 thì trường bất động sản bùng nổ. Tại HN người người nhà nhà làm BĐS, mọi người xung quanh trông " giàu" lên nhanh chóng. Cứ mua vào là lãi mọi người như lên đồng vì BĐS.
Giấc mơ không được bao lâu thì thị trường bắt đầu đổ vỡ 2011 ~ 2013. Nhiều gia đình vỡ nợ. Tán gia bại sản. Các dự án ma lùa gà ngày nào đã bay màu vì bán lúa non. Nhà t không ngoại lệ may mà giữ được căn nhà đang ở nhưng vẫn gánh khoản vay ngân hàng ... mỗi tháng mẹ t đóng lãi là 15 triệu 1 tháng. Nhất là thời kỳ đó u ám đến đáng sợ.
T lúc đó cũng chỉ là 1 cậu con trai 20 21 dù cũng đã đi làm thêm nhưng lờ mờ nhận ra sự thay đổi kinh tế ảnh hưởng tới gia đình thế nào.
Mọi người họp lại bàn bạc chi tiêu và khoản lãi ngân hàng thời đó làm nản lòng người có suy nghĩ lạc quan nhất. Thời điểm đó làm ăn cái gì cũng khó người dân rơi vào thế phòng thủ.
Nhớ tết năm 2011 t phải lê la ra đường bán hàng đổ đống quần áo giá rẻ lấy tại chợ Ninh Hiệp. Con trai mới lớn cũng ngại lắm cơ mà nghĩ mỗi tối trừ linh tinh cũng cầm ra 5- 700k cũng đéo tệ. Mất 1 tuần đầu ngại sau t cũng kệ mẹ kiếm được nên dần quên. Nhớ tết đó trừ mọi chi phí ăn chia t cũng cầm về cho gia đình cái tết là 35 triệu. Sao cầm tiền thời đấy nó giá trị đến thế.
Sau này t mở nhà hàng trên phố cổ. Vốn t đi vay và tiết kiệm ngày xưa. Gặp thời thì tiền phát triển lên nhanh chóng. Khá dần lên đánh tan cái cảm giác u ám đang sợ của vỡ bong bóng BĐS tại Hà Nội bấy giờ.

Mày mở nhà hàng gì đấy, đồ ăn ngon anh em xam đi ăn ủng hộ :vozvn (7):
 
Tao hết cấp 3 đi học xây dựng, ngỡ cuộc đời như vậy, chẳng ngờ vì phút không suy nghĩ lại tự học lập trình. Tiến nhanh quá bị ghét, gặp đủ loại, ai cũng muốn dẫm đạp lên tao mà đi, nhưng cuộc đời thật buồn cười, tao lần lượt vượt qua tất cả, và họ đã cho tao cơ hội rèn luyện trình độ. Mới đây đã mười mầy năm rồi, tao chuyên C/C++, cũng từng code vài ngôn ngữ khác. Học lập trình để đi làm thuê dễ thôi, giờ tụi nhỏ chủ yếu dùng framwork, mày hết tuổi Train Pro rồi
 
Sửa lần cuối:
Tao hết cấp 3 đi học xây dựng, ngỡ cuộc đời như vậy, chẳng ngờ vì phút không suy nghĩ lại tự học lập trình. Tiến nhanh quá bị ghét, gặp đủ loại, ai cũng muốn dẫm đạp lên tao mà đi, nhưng cuộc đời thật buồn cười, tao lần lượt vượt qua tất cả, và họ đã cho tao cơ hội rèn luyện trình độ. Mới đây đã mười mầy năm rồi, tao chuyên C/C++, cũng từng code vài ngôn ngữ khác, với tao ngôn ngữ nào không quan trọng, đọc qua là code được

Bỏ học đi xây dựng từ sớm mà tự học được C/C++ là quá giỏi. Like mày phát.

Đúng là nghề code đến mức độ nào đó thì ngôn ngữ không còn quan trọng lắm nữa, đọc qua là hiểu code nhanh thôi. Nôm na giống trong truyện Kim Dung, khi võ công đã thượng thừa thì chiêu thức không còn quan trọng nữa, còn phần nội công thì lúc nào cũng quan trọng :vozvn (4):
 

Có thể bạn quan tâm

Top