Topic cho những thằng nào muốn share câu chuyện vượt qua khó khăn cuộc đời.

That is ambition, man!
Nó là tham vọng đó, bro. Ngoài những cái nhu cầu căn bản ra thì những thứ khác là tham vọng. Còn như nào là "căn bản" lại là câu chuyện khác.
Cuộc đời giống như những con sóng xô bờ, không ngừng đập vào bức tường bảo an mà chúng ta tự dựng lên.

But the wave of life does not function in that way, it is always beating upon and breaking down the walls of security which we have built around ourselves.
The very nature of the problem-solving mind is its inability to see itself as the problem-creating mind, and so it never comes to the end of problems.

Tậng bro bài Tình nhạt phai (一起走過的日子)và bài Đại Hải (biển lớn - 大海)




大海`


What is beauty ? Cái đẹp là gì?
There the outward beauty , the outward magnificence , the majesty and the strength of the mountains , wipes away all your problems — if only for a second . You have forgotten yourself. When there is totally absence of yourself beauty is.

如果大海能够 If the sea can
rúguǒ dàhǎi nénggòu
带走我的哀愁 Take away my sorrow
dài zǒu wǒ de āichóu
就象带走每条河流 Like taking away every river
jiù xiàng dài zǒu měi tiáo héliú
所有受过的伤 All the injuries
suǒyǒu shòuguò de shāng
所有流过的泪 All the tears shed
suǒyǒu liúguò de lèi
我的爱 my love
wǒ de ài
请全部带走 Please take all away
qǐng quánbù dài zǒu
 
T năm nay 3x

Bố mẹ nông dân, 2 ông bà cầm súng chiến đấu từ giải phóng miền nam ra tới biên giới phía bắc, sau thoát ly về quê làm ruộng, bố thì bệnh tim, mẹ bán hàng ăn sáng ở chợ quê, nuôi 4 chị em ăn học.
Hồi nhỏ cả 4 chị em đều chung 1 cảnh là đi bán hàng rong phụ mẹ để có tiền ăn học. 15 năm trời bố mẹ t k có cái quần áo mới, còn nhớ cái quần bố t vá 5,7 miếng, mặc đi đạp xích lô mà thủng lỗ lỗ. Mẹ thì cả ngày xin vải thừa chỗ này, nhặt nhạnh chỗ kia để may áo cho mấy chị em.

Nhớ năm 1997, hồi đó t khoảng lớp 1, bố ốm nặng, mẹ đi vay tiền mua thuốc bị hàng xóm chửi là ngu, không có tiền còn cố cho con đi học, nghỉ học đi mà cứu bố. Mẹ t khóc từ nhà đó về tới nhà, bán hết đồ đạc lợn gà giống, đủ mua cho bố 2 thang thuốc bắc, tết năm đó nhà t không ăn tết, vì chỉ có gạo và rau.
T vẫn còn nhớ những năm cấp 1, sương gió mà 4h sáng t đã đẩy xe hàng cho mẹ, sau đó vội về lấy bánh mỳ mang lên ga tàu bán. Chị em t tự động viên nhau học hành, chẳng có con đường nào khác ngoài học cả. Gia cảnh có lẽ đỡ hơn từ khi chị 2 t đạt học bổng toàn phần du học Liên Xô, và về nước được biên chế ở 1 cơ quan thuộc Bộ. Anh 3 sau này làm ở 1 công ty lớn về thẩm mỹ, chị 4 trở thành bác sĩ. Còn t thì cày cuốc tự học, cũng lấy được bằng CPA, được vào làm ở 1 công ty lớn về tài chính kiểm toán nhưng sau đó t đã từ chối, quyết định ra làm ở 1 bank, bây giờ đã là cấp quản lý với mức lương 2xxx$.
Cho tới bây giờ, cả mấy anh chị em t đều đã có nhà cửa, xe hơi, tiền tỷ, ... thứ duy nhất còn tiếc nuối, là bố mẹ đã quá già, mấy năm nay t cố gắng cho ông bà đi du lịch, ... 2 năm nay dịch nên ít đi đc.
Suy chi cùng, đời chẳng bao giờ dồn chúng mày đến cuối đường đâu, sẽ luôn có con đường ở phía trước.
 
T năm nay 3x

Bố mẹ nông dân, 2 ông bà cầm súng chiến đấu từ giải phóng miền nam ra tới biên giới phía bắc, sau thoát ly về quê làm ruộng, bố thì bệnh tim, mẹ bán hàng ăn sáng ở chợ quê, nuôi 4 chị em ăn học.
Hồi nhỏ cả 4 chị em đều chung 1 cảnh là đi bán hàng rong phụ mẹ để có tiền ăn học. 15 năm trời bố mẹ t k có cái quần áo mới, còn nhớ cái quần bố t vá 5,7 miếng, mặc đi đạp xích lô mà thủng lỗ lỗ. Mẹ thì cả ngày xin vải thừa chỗ này, nhặt nhạnh chỗ kia để may áo cho mấy chị em.

Nhớ năm 1997, hồi đó t khoảng lớp 1, bố ốm nặng, mẹ đi vay tiền mua thuốc bị hàng xóm chửi là ngu, không có tiền còn cố cho con đi học, nghỉ học đi mà cứu bố. Mẹ t khóc từ nhà đó về tới nhà, bán hết đồ đạc lợn gà giống, đủ mua cho bố 2 thang thuốc bắc, tết năm đó nhà t không ăn tết, vì chỉ có gạo và rau.
T vẫn còn nhớ những năm cấp 1, sương gió mà 4h sáng t đã đẩy xe hàng cho mẹ, sau đó vội về lấy bánh mỳ mang lên ga tàu bán. Chị em t tự động viên nhau học hành, chẳng có con đường nào khác ngoài học cả. Gia cảnh có lẽ đỡ hơn từ khi chị 2 t đạt học bổng toàn phần du học Liên Xô, và về nước...
Cho tới bây giờ, cả mấy anh chị em t đều đã có nhà cửa, xe hơi, tiền tỷ, ... thứ duy nhất còn tiếc nuối, là bố mẹ đã quá già, mấy năm nay t cố gắng cho ông bà đi du lịch, ... 2 năm nay dịch nên ít đi đc.
Suy chi cùng, đời chẳng bao giờ dồn chúng mày đến cuối đường đâu, sẽ luôn có con đường ở phía trước.

Tốt quá r bro.
One more thing:
“Poverty becomes a marvellously beautiful thing when the mind
is free of society. One must become poor inwardly for then there is
no seeking, no asking, no desire, no - nothing! It is only this inward
poverty that can see the truth of a life in which there is no conflict at all”
 
Tốt quá r bro.
One more thing:
“Poverty becomes a marvellously beautiful thing when the mind
is free of society. One must become poor inwardly for then there is
no seeking, no asking, no desire, no - nothing! It is only this inward
poverty that can see the truth of a life in which there is no conflict at all”
:)) thì bởi vậy, nghèo đói là trường đại học tốt nhất, hãy tận dụng sức mạnh từ sự nghèo đói.
 
T năm nay 3x

Bố mẹ nông dân, 2 ông bà cầm súng chiến đấu từ giải phóng miền nam ra tới biên giới phía bắc, sau thoát ly về quê làm ruộng, bố thì bệnh tim, mẹ bán hàng ăn sáng ở chợ quê, nuôi 4 chị em ăn học.
Hồi nhỏ cả 4 chị em đều chung 1 cảnh là đi bán hàng rong phụ mẹ để có tiền ăn học. 15 năm trời bố mẹ t k có cái quần áo mới, còn nhớ cái quần bố t vá 5,7 miếng, mặc đi đạp xích lô mà thủng lỗ lỗ. Mẹ thì cả ngày xin vải thừa chỗ này, nhặt nhạnh chỗ kia để may áo cho mấy chị em.

Nhớ năm 1997, hồi đó t khoảng lớp 1, bố ốm nặng, mẹ đi vay tiền mua thuốc bị hàng xóm chửi là ngu, không có tiền còn cố cho con đi học, nghỉ học đi mà cứu bố. Mẹ t khóc từ nhà đó về tới nhà, bán hết đồ đạc lợn gà giống, đủ mua cho bố 2 thang thuốc bắc, tết năm đó nhà t không ăn tết, vì chỉ có gạo và rau.
T vẫn còn nhớ những năm cấp 1, sương gió mà 4h sáng t đã đẩy xe hàng cho mẹ, sau đó vội về lấy bánh mỳ mang lên ga tàu bán. Chị em t tự động viên nhau học hành, chẳng có con đường nào khác ngoài học cả. Gia cảnh có lẽ đỡ hơn từ khi chị 2 t đạt học bổng toàn phần du học Liên Xô, và về nước được biên chế ở 1 cơ quan thuộc Bộ. Anh 3 sau này làm ở 1 công ty lớn về thẩm mỹ, chị 4 trở thành bác sĩ. Còn t thì cày cuốc tự học, cũng lấy được bằng CPA, được vào làm ở 1 công ty lớn về tài chính kiểm toán nhưng sau đó t đã từ chối, quyết định ra làm ở 1 bank, bây giờ đã là cấp quản lý với mức lương 2xxx$.
Cho tới bây giờ, cả mấy anh chị em t đều đã có nhà cửa, xe hơi, tiền tỷ, ... thứ duy nhất còn tiếc nuối, là bố mẹ đã quá già, mấy năm nay t cố gắng cho ông bà đi du lịch, ... 2 năm nay dịch nên ít đi đc.
Suy chi cùng, đời chẳng bao giờ dồn chúng mày đến cuối đường đâu, sẽ luôn có con đường ở phía trước.
em thắc mắc 1997 thì làm j còn liên xô bác
 
em thắc mắc 1997 thì làm j còn liên xô bác
Do thói quen dùng từ thôi e. Năm đó du học ở Nga, Giai đoạn 2004 chị gái anh đang học lên thạc sĩ cũng là giai đoạn có sinh viên cùng trường, ng Việt bị giết bên đó là a Tuấn. Nhớ mãi
 
Top