Chia sẻ về việc sống 1 mình

Thời đại học t có ở cùng người khác khi gđ phải chuyển chỗ khác sống, nhưng sau 2-3 năm ở chung t nhận ra là không thể sống với người k phải gia đình mình. Sau thì mấy đứa nó cũng dọn dần ra, t một mình trong gần 4 năm, thỉnh thoảng thằng em đi chơi về muộn tạt qua như khách trọ, đến rồi đi. Cuộc sống cứ theo chu trình từ nhà ra chợ đến chỗ làm rồi lại về nhà.
Ở một mình có một cái thú nhất là tự do, muốn làm gì thì làm, và vài thứ nhỏ nhặt phải tự mình tìm cách mà làm. Thú vui tiêu khiển ngoài mạng, thì có thể tìm đến sách, vẽ vời, cây cối. Nhưng mà có một thời gian t sợ yên tĩnh, về đến nhà phải mở clip quái gì cũng được miễn là có tiếng người. Cuối tuần thì đi lên phố đi bộ, cũng vẫn một mình nhưng nó vẫn hơn là ở trong bốn bức tường.
Đợt này lại có ng ở chung, cũng k khoái lắm dù nó là em mình, những thói quen sinh hoạt của nó thỉnh thoảng làm t phát điên lên. Nên dù có đôi lúc thấy cô đơn thì t vẫn thích một mình.
Ở một mình cũng từng nuôi một con mèo sau nghĩ tội nó vì mình đi cả ngày, lại lóc cóc vác về quê cho ở cùng con mèo. Nên muốn nuôi con vật mà muốn thân thiết như chó mèo thì nên nuôi 2 con, nhiều quá k có người dọn mà ít quá thì chúng nó cũng cô đơn
 
Sửa lần cuối:
1 mình có cái buồn và mất công của sống 1 mình
Nhưng cũng nhiều sự riêng tư và tùy hứng

Tao sống 1 mình từ hồi du học, sau lập nghiệp, rồi nhập tịch thì càng 1 mình hơn.
Xưa ở 1 mình nhưng là thuê phòng trong nhà người khác mà ở. Giờ thì có nhà mình. Ban ngày thì còn có người 1 tí (vì 1 phần căn nha của t thì t dùng làm vp cty), tối thì lại 100% 1 mình tiếp :))
Thế thì tinh thần của m mạnh mẽ vl đấy. Hồi t ở 1 mình chỉ sướng cái vụ ngủ nude thoải mái thôi, à còn vụ đi quẩy 4h sáng về + bê chăn gối lên bệ cửa sổ ngắm tuyết đíu ai chửi. Còn lại thì cô đơn lắm.
M không kiếm lấy bé ny về ở cùng cho ấm cửa ấm nhà, chứ bọn bận rộn + ở 1 mình thì hơi buồn thật.
 
Mình bầm dập vài lần vì làm ăn, giờ đỡ ngu hơn.
Có những lúc ra ngoài cười cười, nói nói. Nhưng ở nhà chỉ có cơm trắng với nước tương 2-3 ngày liên tục.

Ở với gia đình dĩ nhiên là rất tốt, tuy nhiên mỗi nhà mỗi cảnh, có những anh em phải ra đời bươn chãi một mình.
Khi bác sống một mình, không có trợ lực từ gd, đúng nghĩa là trò chơi sinh tồn bắt đầu. Sẽ học được rất nhiều điều, từ việc kế hoạch thời gian trong ngày, cho đến chi tiêu làm sao. Chăm sóc sức khoẻ cơ thể/sức khoẻ tinh thần:
Một câu thoại trong The Godfather mà mình rất thích
”Đàn bà con nít thì có thể bất cẩn, đàn ông thì tuyệt đối không”
Khi một mình, mà bất cẩn, thì sấp mặt là có thật.

Nghĩ vừa thì tốt, nghĩ nhiều quá thì lại là nghệ thuật tạo ra rắc rối vốn không tồn tại đó bác
Mình phát hiện, con người ta không khổ vì Ngoại Cảnh
Con người cảm thấy mình khổ cùng cực là vì Cách Thức Vận Hành Tư Duy của họ trước Ngoại Cảnh.
Nếu bác hứng thú với Philosophy, có thể trải nghiệm thử Đạo Đức Kinh, Nam Hoa Kinh, Stoicism....
Những quyên này giúp bác rèn một cái đầu Lạnh trong mọi tình huống, ngay cả khi cảm xúc bác quá mạnh, thần hồn nát thần tính.
Vì lý trí sáng và mạnh thì não dễ đưa ra quyết định khôn ngoan hơn
Còn để cảm xúc ngự trị thì bác biết rồi đó, cứ nhìn sang phái nữ bác sẽ hiểu

Chúc bác Quách Tĩnh trong mọi tình huống
Hi bác. Cảm ơn lời khuyên của bác nhé. Bác cũng đọc sách của cụ Duy Cần à? Có đợt em cũng đọc sách của cụ Cần và nghiên cứu tâm lý học cho đỡ nghĩ nhiều, xong mỗi lần vướng vào chuyện tình cảm hay gì đó rắc rối là lại overthinking. Em xa nhà từ hồi 16 tuổi nên coi như cũng trưởng thành hơn bạn bè 1 chút, mỗi tội tâm lý yếu là cái duy nhất em khó khắc phục.
Em nghĩ không chỉ đàn ông không được bất cẩn mà con người nói chung không được để mình bất cẩn nhiều lần. Dù sao thứ duy nhất bản thân dựa vào được cũng chỉ có mình mà thôi :3
 
Mình cũng sống một mình như bác. Năm nay cũng ngót 30 rồi. Cũng 2 nghề 1 cảnh sát 2 xe ôm. Nghề cảnh sát thì mình cũng tiếp xúc với đủ loại người cũng như ngành nghề nhưng đa phần là đàn ông. Hầu như là tuân theo kỷ luật, pháp luật. Nghề xe ôm thì tiếp xúc đủ thành phần đa số là các em sinh viên còn non trẻ. Cũng nói chuyện này nọ cho mọi người vui cũng huề theo nói xấu cảnh sát các thứ. Cũng có vài người bạn. Nhưng tính mình thì chẳng chơi với ai được lâu cả. Vì mình đúng kiểu lười giao lưu, gặp gỡ vì cảm thấy đôi lúc thật phiền phức chẳng có tác dụng gì. Dạo này dính thêm tật nghiện rượu bia với béo phì nữa đâm ra cảm giác đụt đi đéo tả được. Mất phương hướng quá.
Bác thử nuôi con gì cho đỡ cô đơn cũng được đấy.
View attachment 329668
M nuôi mèo khéo thế. Nhìn bụ bẫm ghê. Chắc t cũng vác mèo về nuôi để mỗi lần chán nản, nhìn nó còn có động lực đi tiếp
 
Toàn suy tư và buồn, giá như gặp được người mình thích, làm được việc mình muốn làm
 
Thế thì tinh thần của m mạnh mẽ vl đấy. Hồi t ở 1 mình chỉ sướng cái vụ ngủ nude thoải mái thôi, à còn vụ đi quẩy 4h sáng về + bê chăn gối lên bệ cửa sổ ngắm tuyết đíu ai chửi. Còn lại thì cô đơn lắm.
M không kiếm lấy bé ny về ở cùng cho ấm cửa ấm nhà, chứ bọn bận rộn + ở 1 mình thì hơi buồn thật.
Từ xưa t thì tính không thích ồn ào lắm. Thích ngồi ở ban công uống rượu nặng & ngắm trời đêm hơn là bar club giẫy đập. Hồi đi học cũng từng party vài lần nhưng t phải ráng gồng cho hợp hoàn cảnh chứ méo thấy vui gì mấy.

Còn vụ ny thì duyên chưa tới m. T ở ngoài thì gái vừa gặp sơ qua sẽ thích nhưng tiếp xúc lâu thường lệch nhịp nhiều thứ. T giờ tây không giống, ta cũng không giống, nên ny ở VN kiếm cũng khó, mà tại chỗ cũng khó =))
 
Từ xưa t thì tính không thích ồn ào lắm. Thích ngồi ở ban công uống rượu nặng & ngắm trời đêm hơn là bar club giẫy đập. Hồi đi học cũng từng party vài lần nhưng t phải ráng gồng cho hợp hoàn cảnh chứ méo thấy vui gì mấy.

Còn vụ ny thì duyên chưa tới m. T ở ngoài thì gái vừa gặp sơ qua sẽ thích nhưng tiếp xúc lâu thường lệch nhịp nhiều thứ. T giờ tây không giống, ta cũng không giống, nên ny ở VN kiếm cũng khó, mà tại chỗ cũng khó =))
Thật chứ t cảm giác du học sinh khó kiếm ny hơn hay sao ấy, nhất là bọn ở lâu năm. Hồi t đi du học cũng không quen nổi ai quá 15 ngày :<. Cứ lệch nhịp sống kiểu gì ấy. Mình muốn ở nhà ngồi vườn pha cafe mà đối phương cứ rủ cuối tuần đi quẩy. Chán vl
 
Thật chứ t cảm giác du học sinh khó kiếm ny hơn hay sao ấy, nhất là bọn ở lâu năm. Hồi t đi du học cũng không quen nổi ai quá 15 ngày :<. Cứ lệch nhịp sống kiểu gì ấy. Mình muốn ở nhà ngồi vườn pha cafe mà đối phương cứ rủ cuối tuần đi quẩy. Chán vl
À vậy m cũng thích gu yên tĩnh giống t
Chỗ t thì dhs nữ hơn nửa là khá dễ kiếm ny và cũng thích kiếm ny bên này (kiểu kiếm đc auto có slot nhập cư khỏi cần phấn đấu gì). Trc có vài e diện này cũng thính mồi t các thứ, t lơ lơ vài hôm đã thấy nó bồ ngay thằng local khác (nhiều thằng già chát).
 
Thật chứ t cảm giác du học sinh khó kiếm ny hơn hay sao ấy, nhất là bọn ở lâu năm. Hồi t đi du học cũng không quen nổi ai quá 15 ngày :<. Cứ lệch nhịp sống kiểu gì ấy. Mình muốn ở nhà ngồi vườn pha cafe mà đối phương cứ rủ cuối tuần đi quẩy. Chán vl
Mình địt nhau ko em?
 
À vậy m cũng thích gu yên tĩnh giống t
Chỗ t thì dhs nữ hơn nửa là khá dễ kiếm ny và cũng thích kiếm ny bên này (kiểu kiếm đc auto có slot nhập cư khỏi cần phấn đấu gì). Trc có vài e diện này cũng thính mồi t các thứ, t lơ lơ vài hôm đã thấy nó bồ ngay thằng local khác (nhiều thằng già chát).
Sao mày ko gạ địt tụi nó cho bớt pùn
 
Mày định Sống một mình á , để tao tóm tắt các cung bậc cảm xúc mà mày có thể gặp phải trong quá trình sống một :
buồn,
cô đơn ,
tẻ nhạt & vô vị ,
trầm cảm...

Kiếm thêm mình nữa ở cho vui đi mày .
330728


Xamvn có bác nào sống một mình không ?
Vào chia sẻ xem cảm xúc mỗi ngày như nào, đêm nay tự dưng đang làm dỡ việc, khuya, đột nhiên tâm trạng:
Mình trước nhé, đã sang 30, vừa học vừa làm
Ở ké nhà của gia đình, chưa tự mua được đất đai gì, đang phấn đấu dành dụm tiền mở một cửa hàng nhỏ, rồi tích tiền làm lại nội thất nhà đang ở. Hy vọng 10 năm nữa mua một được miếng đất ngoại ô, cất căn nhà có sân vườn

Con nhà nghèo, giờ vẫn chưa hết, được cái không ốm đau vặt.
Có một lần ốm đau nặng trong quá khứ, nằm bệnh viện gần 1 tháng, chỉ có mẹ chăm sóc.
Lúc đó nhớ lại lời mấy thằng bạn 10-15 năm: “ ko có mày gợi ý, tụi tao sao biết việc này việc kia , nhiều việc cũng nhờ mày mới xong”, nhỏ lớn mình xem ai là bạn, luôn giúp hết lòng. Giờ nghĩ lại, thấy hết hồn...
Ra viện, bs dặn là cơ thể mình tuyệt đối không được nhậu.
Mình cũng báo là phải tập trung cải thiện đời sống
Thế là các bạn không còn liên lạc nữa.....

Tự mò đường buôn bán nhỏ cũng được 4-5 năm, có đồng vô đồng ra, cũng có lúc mất rất nhiều vì ngu, tham. Đổi lại được kinh nghiệm, cũng còn là may mắn.
Công việc thì có 2 Job
Job buôn bán thì gặp toàn nam giới, đàn ông. Nhờ job này mà đi gặp nhiều tầng lớp trong cuộc sống, mở mắt và học được rất nhiều điều từ các bạn, các anh đi trước.
Job chuyên ngành thì gặp toàn đàn bà, từ gái trẻ 16 đến U40. Job này cũng làm mở mắt rất nhiều điều, các chị/các em có điểm chung là não trạng họ rất thích tám/nc phiếm/tâm sự, câu chuyện toàn xoay quanh:
- Em muốn bồ em tặng abcxyz, làm sao để nó ngầm biết mà ko cần nói vậy anh?
- Sao thằng bồ em chưa mua được xe hơi, nhà đất ?
- Sao chồng chị nó cứ đi suốt k về vậy em ?
- Sao chồng nhỏ bạn chị ngon lành quá, sếp lớn, nhìn thành đạt mà mê
Vân vân và mây mây, đa số là “I Want - I Feel”, chứ hiếm khi “I think”
Nên mình nhận ra giống loài này không tư duy bằng logic, phần lớn cư xử theo cảm xúc thời điểm.

Rồi mình nhìn lại những người nam giới/đàn ông rất bình thường cũng đang mưu sinh mà mình đã gặp.
Rồi mình nhìn vào bảng tỷ lệ tự tử của thế giới, cứ thấy 5 người tự tử đã hết 4 người là đàn ông.
Mình tự nhiên thấy thương đàn ông VN.
Có lẽ đây là lý do mình khoái Xamvn. Các anh em vào đây không phải gồng !

Còn các chị em, hầu như mình chỉ tiếp xúc với họ vì công việc, chứ mình không muốn tương tác , vì đã quen với việc họ sẽ nói về những chủ đề gì. Mà cái giống này quái ở chỗ, mình k muốn tương tác, thì họ lại càng cố tương tác. Rất khó chịu.

May mắn gần đây là mình gặp được 2 người bạn, hiểu mình thích riêng tư, có tiệc thân mật hay gọi mình tham gia dù biết mình ko nhậu được và cũng ko đủ khả năng góp tiền trong những cuộc vui của họ ( 2 người này so với mình thì giàu vcl). Mình cũng không hiểu vì sao họ lại quan hệ với người còn đang nghèo và loay hoay như mình.
 
Sửa lần cuối:
Sao mày ko gạ địt tụi nó cho bớt pùn

tại tao đâu pùn rầu gì =))
mà tao cũng không biết trình gạ địt của tao cao hơn, hay trình úp sọt của mấy ẻm cao hơn, nên thôi =))
 
À vậy m cũng thích gu yên tĩnh giống t
Chỗ t thì dhs nữ hơn nửa là khá dễ kiếm ny và cũng thích kiếm ny bên này (kiểu kiếm đc auto có slot nhập cư khỏi cần phấn đấu gì). Trc có vài e diện này cũng thính mồi t các thứ, t lơ lơ vài hôm đã thấy nó bồ ngay thằng local khác (nhiều thằng già chát).
Gái dhs dễ kiếm mối nhưng muốn nghiêm túc yêu lâu dài thì hơi khó. T không nói đến bọn mồi trai chỉ để nhập tịch nhé. Hồi t bên Đức ít dhs VN lắm, thành ra t hẹn hò Tây Tàu đủ cả mà không thấy hợp tính cách. Chắc tâm hồn t chỉ ưa được người VN haha
 
Nói ra thì đau lòng chúng mày ạ tao bị tai nạn thoát vị đĩa đệm từ năm 15 tuổi ngày càng nặng mà giờ tao 25 rồi. May nhà tao cũng có tí của ông bà để lại đéo biết 50 năm nữa sống kiểu gì chúng mày ơi
 
Gái dhs dễ kiếm mối nhưng muốn nghiêm túc yêu lâu dài thì hơi khó. T không nói đến bọn mồi trai chỉ để nhập tịch nhé. Hồi t bên Đức ít dhs VN lắm, thành ra t hẹn hò Tây Tàu đủ cả mà không thấy hợp tính cách. Chắc tâm hồn t chỉ ưa được người VN haha
đừng ưng thằng nào trên xam là đc =))
 
Nói ra thì đau lòng chúng mày ạ tao bị tai nạn thoát vị đĩa đệm từ năm 15 tuổi ngày càng nặng mà giờ tao 25 rồi. May nhà tao cũng có tí của ông bà để lại đéo biết 50 năm nữa sống kiểu gì chúng mày ơi
M làm gì mà thoát vị sớm thế
 
t là bị ép sống 1 mình, vẫn đang làm quen vs cuộc sống cô đơn, có t/g để nhĩ cho bản thân nhiều hơn, rảnh thì học thêm ngoại ngữ, sách báo, nghĩ xem nên làm j cho tiếp theo, nói chung là 1 mình cũng có cái hay, nhưng phải kiên định mục tiêu , chứ cái giống ở 1 mình nhàn cư vi bất thiện là hay làm bậy bạ lắm, phải xác định có bệnh tật hay cơ nhỡ thì cũng chỉ có 1 mình nên phải vững vàng bước chân, nhìn trc ngó sau chứ đéo bỗ bã như trc nữa
 
Nói ra thì đau lòng chúng mày ạ tao bị tai nạn thoát vị đĩa đệm từ năm 15 tuổi ngày càng nặng mà giờ tao 25 rồi. May nhà tao cũng có tí của ông bà để lại đéo biết 50 năm nữa sống kiểu gì chúng mày ơi

Thoát vị này tập đúng cách là hết. Mày xem tham khảo video ông này là giáo sư đầu ngành thế giới về cột sống ở Canada, có khả năng thì mua thêm cuốn Back Mechanic của ổng về đọc thêm

 
Gái dhs dễ kiếm mối nhưng muốn nghiêm túc yêu lâu dài thì hơi khó. T không nói đến bọn mồi trai chỉ để nhập tịch nhé. Hồi t bên Đức ít dhs VN lắm, thành ra t hẹn hò Tây Tàu đủ cả mà không thấy hợp tính cách. Chắc tâm hồn t chỉ ưa được người VN haha
Mình iêu nhau ko em? Địt cái làm quen đã nhóe
 
Tao năm nay cũng 31 rồi , và đang sống 1 mình đây . Cảm nhận của tao là cô đơn nhưng đổi lại là tự do và thoải mái
. Và như 1 trò đùa, thằng chủ thớt làm cớm còn tao thì kiếm bát cơm xã hội hehe .( Tao góp vốn với mấy ae ở quê làm tài chính với làm cái bảng lô con con, còn hiện giờ thì đag thuê phòng trọ trên hà nội này chạy grab đây , 1 2 tuần chạy về quê 1 lần để check xem khách khứa như nào rồi lại lên . Vì tao mà ở quê thì suốt ngày nhậu nhẹt với ăn chơi thôi , hãi lắm ). Tao đi lên từ con số âm, lăn lộn đủ nghề từ anh tri thức tới thằng đứng đường ... . Haizzz , có lẽ do bò từ chó bò lên nên tao có hơi hướng nội chăng?? Tính tao đc cái thoải mái sòng phẳng , hay lắng nghe mọi người tâm sự thành ra lại khá nhiều bạn thân .Dù lên ha nội ít người quen rồi nhưng 1 tuần vẫn nhậu 1- 2 lần kkkk
Có thời gian sinh viên tao còn trầm cảm nữa , hồi đó tao nghiện nhạc rock và đọc sách. Rock để xoa dịu tâm trí Còn sách là để tìm 1 lối đi cho đời mình ( nếu ko có 2 cái món này thì chắc giờ tao thành thằng nghiện hút lang thang mất rồi kkk)
.. Và chốt lại là cái cuộc đời này , là hãy cứ làm những việc mình yêu thích đi, vì đời ngắn lắm và ... Hạnh phúc chỉ đến với những người có bản lĩnh, còn để có bản lĩnh thì hãy TẬP THỂ DỤC thường xuyên !! Thật đấy ko phét tí nào luôn hehe
P.s : tao đang muốn học thêm môn chứng khoán để phòng thân , ae tư vấn cho tao học từ đâu và như nào với !!
 

Có thể bạn quan tâm

Top