Mình xem phim này chỉ thích Gustavo Fring, vì :
- Làm chủ cảm xúc cá nhân hoàn toàn, không để cảm xúc len lỏi vào những thời khắc ra quyết định quan trọng (dù nhiều lúc lão đang rất cay). Lão chỉ bộc lộ cảm xúc khi “thật sự cần thiết”.
- Biết mình là ai, thật vậy , lão này luôn nhận định rõ vị thế của bản thân trong các tình huống khác nhau, khi ở thế dưới hắn nhẫn nhịn, khi ngang hàng hắn thương lượng, khi trên cơ hắn áp bức.
Những phẩm chất này rất hiếm gặp ngoài xã hội, nếu có hầu hết là những tay đứng đầu trong một tổ chức, cộng đồng.
Nếu xã hội là một game thì role của Gustavo Fring là Playmaker.
Về Walter White, mình đánh giá role của WW là Hardbreaker:
- Lão giỏi chuyên môn, rất chuyên tâm khi đã bắt tay vào việc ( thậm chí nhiều lúc lão ám ảnh về sự hoàn mỹ, biểu hiện của những gã có thể thúc đẩy sự phát triển khoa học)
- Kiểm soát bản thân kém, phải nói là rất kém mới chính xác, WW lên gân liên tục, nhiều lúc như ngáo.
- Một phẩm chất ưu điểm của WW là Think Different, trước các tình huống dường như là cửa Tử - ngõ cụt, lão luôn nhìn ra một con đường để Sinh.
Kết hợp các yếu tố này, WW là kiểu hình tượng cực kỳ kích thích giải trí, vì lão sẽ có các hành động “đéo thể lường trước được” , gây bất ngờ cả cho kẻ địch lẫn người xem.
WW còn là một kiểu hình mẫu, kẻ bất đắc chí - “sao tao giỏi chuyên môn mà đời tao nó cứ vất vả thế này”. Rất dễ có đồng cảm của đám đông _>> hút view
Ngoài xã hội, mỗi người nếu ngồi đúng “ghế” của mình, mọi việc phải nói là mượt vcl:
WW làm chuyên môn sâu -> ngành đó sẽ phát triển. Ngược lại đưa WW làm lãnh đạo, thì cả đám chuẩn bị xuống hố vì sự bốc đồng của lão.
Gustavo Fring thì khi lão đứng đầu tổ chức, các anh em đều sẽ có cơm ăn áo mặc.
Nếu có duyên gặp gỡ người như GFring thì dù Kết Bạn hay là Địch Thủ trong làm ăn, vẫn là may mắn và rất đáng nể.