Bàn về nhân vật Walter White trong Breaking Bad

"Thánh ngã Jimmy cầm cái bằng luật trong tay thì không khác gì con tinh tinh cầm súng máy" (Jimmy with a law degree is like a chimp with a machine gun)
Thằng Jimmy như kiểu Chí phèo nhà mình, muốn tốt nhưng xã hội không cho phép, cuối cùng là dấn thân vào con đường Tà đạo. "You don't need a criminal lawyer, you need a criminal lawyer"
 
Thằng trọc này tao cũng khá ấn tượng đấy, nhưng tao chỉ thích con bồ thằng Pink thôi.
 
Phim hơi vô lý là với đầu óc và tính cách tham vọng như lão Walter White vậy làm đéo gì có chuyện chấp nhận con đường an phận đi làm ông giáo làng cấp 3 được.

Những thằng như Walter White toàn kiểu xoay sở đủ đường, thử đường này tạch chúng nó đi đường khác ngay.
[/QUOTEhite sau khi quit Gray Matter được 5k do bán cổ phần thì có thành lập công ty riêng nhưng tài chính eo hẹp, cộng thêm đứa con trai đầu lòng mới sinh trở thành gánh nặng tài chính và phá sản. Mặt khác, White vẫn có thể dựa vào mối quan hệ của mình với Eliot để xin vào 1 công việc phù hợp năng lực nhưng lão ko muốn mà chỉ dùng bằng BS để xin vào trường cấp 3 dạy học.
Phim hơi vô lý là với đầu óc và tính cách tham vọng như lão Walter White vậy làm đéo gì có chuyện chấp nhận con đường an phận đi làm ông giáo làng cấp 3 được.

Những thằng như Walter White toàn kiểu xoay sở đủ đường, thử đường này tạch chúng nó đi đường khác ngay.
Thực ra White sau khi quit Gray Matter được 5k do bán cổ phần thì có tham vọng thành lập công ty riêng nhưng tài chính eo hẹp, cộng thêm đứa con trai đầu lòng mới sinh trở thành gánh nặng tài chính và phá sản. Mặt khác, White vẫn có thể dựa vào mối quan hệ của mình với Eliot để xin vào 1 công việc phù hợp năng lực nhưng lão ko muốn mà chỉ dùng bằng BS để xin vào trường cấp 3 dạy. Còn thằng Eliot được hỗ trợ tài chính từ nhà vợ Gretchen nên làm ăn ngày càng phất, đến lúc lão White sắp chết cty này đc định giá 2.2 tỏi.
 
Dmm, tao chưa coi film nhưng thấy mày nhận xét như lol. Thằng tác giả nó xây dựng hình ảnh thiên tài đó dự trên những thằng thiên tài có thực trong lịch sử đó, dmm. Kể ra những trường hợp thiên tài từ bỏ tất cả danh lợi, địa vị, tiền bạc, gái gú để nghiên cứu đéo phải hiếm đâu.
Trong một môi trường xã hội đậm đặc sự đề cao tiện nghi vật chất (thực chất cũng là từ sự tôn sùng vật chất) thì người ta không tin những "trường hợp thiên tài" ấy. Bọn Tây xã hội nó phát triển nên có đủ loại người. Có những thằng siêu khôn ranh làm kinh doanh, kiếm tiền vô kể. Lại có những thằng tội phạm siêu tàn ác, siêu giỏi. Hay có những thằng cả đời chỉ ngồi trong phòng nghiên cứu.

Trên Netflix có chùm phim tài liệu "The Business of Drugs", có phần nói về cha đẻ của thuốc lắc, một nhà khoa học nghiên cứu cả đời để cho ra loại hợp chất điều trị các bệnh về tâm thần. Mà về sau lại thành một chất cấm. Link về ông này: Alexander Shulgin
 
Chưa xem phim thì đừng phán ông ơi , thiên tài trong phim này ko phải loại như ông bảo đâu, thằng thớt phân tích cũng có ý đúng, ông già trong phim iq cao nhưng eq chỉ như đứa nhóc , cái này t thấy rất hợp lí vì có lẽ lão trc đó đã có 1 cs quá ổn định nhờ vào iq và những thứ còn lại đều ổn nên eq nó chưa có time để phát triển , mà những đứa có iq cao rồi khi nó để ý đến eq thì sẽ phát triển rất mạnh mẽ vì eq cũng là 1 loại logic như iq khác là eq là tương tác giữa ng vs ng còn iq là các tương tác giữa các chuỗi sự kiện hiện tg
Tao không thấy EQ lão ý thấp. Tuổi trẻ nông nổi, sống vì lý tưởng, như một con sư tử với lòng kiêu hãnh. Tất nhiên bị đời vùi dập, nhưng chính con sử tử đấy sau này được đánh thức dậy.

Còn nếu kiểu "khôn" từ ngày xưa thì sẽ không bao giờ có lão Walter White như sau này.
 
Chưa xem phim thì đừng phán ông ơi , thiên tài trong phim này ko phải loại như ông bảo đâu, thằng thớt phân tích cũng có ý đúng, ông già trong phim iq cao nhưng eq chỉ như đứa nhóc , cái này t thấy rất hợp lí vì có lẽ lão trc đó đã có 1 cs quá ổn định nhờ vào iq và những thứ còn lại đều ổn nên eq nó chưa có time để phát triển , mà những đứa có iq cao rồi khi nó để ý đến eq thì sẽ phát triển rất mạnh mẽ vì eq cũng là 1 loại logic như iq khác là eq là tương tác giữa ng vs ng còn iq là các tương tác giữa các chuỗi sự kiện hiện tg
Thôi dm, bỏ mẹ mấy cái iq, eq đi ông nội. Ví dụ như 2 thiên tài âm nhạc Mozart và Beethoven đều EQ như đầu bòi (mời sợt để biết). Nhưng 1 tay thì có thời trẻ huy hoàng nhưng rồi tèo trong cảnh nghèo túng, sa cơ. Còn 1 tay thì về già bị điếc nhưng đầy danh vọng và tiền bạc ;)) . Thứ để đánh giá thiên tài đéo phải mấy cái chỉ số iq, eq, cũng đéo phải mức độ thành công trong cuộc đời của họ mà là giá trị, tri thức họ để lại cho loài người.
 
Kiểu IQ cao mà EQ thấp tao biết có trường hợp gia đình thằng bạn tao đh ngày xưa. Nó kể bố nó ở miền Nam ngày xưa học giỏi nhất trường, có đi thi quốc gia luôn, nhưng sau giải phóng vào lí lịch người ta đéo cho bố nó đi học đh.

Thời cảnh đấy thì nhiều gia đình miền Nam hoặc đi buôn, hoặc chạy kiếm đường đi Mẽo, hoặc người ta chạy vạy kiếm mối quan hệ gì đó bươn lên lại. Bố nó suốt ngày chỉ ở nhà bất mãn xã hội này nọ, tính lại ngang đéo chịu cúi đầu ai để kiếm việc ("ngày xưa tao học sinh giỏi quốc gia cơ mà"), cuối cùng chọn đi lái xe ôm. Sau cưới mẹ nó làm công nhân dệt may. Nó kể nhà nó nhà cấp 4, nhưng được cái kiểu bố nó dạy dỗ kĩ nên hai anh em học hành tử tế.

Mà nghe qua giọng kể thằng bạn tao nghĩ nó đánh giá ông già nó không cao cái tính EQ thấp đấy. Nó chắc học bài học từ ông già nên kiểu sống ít lí tưởng, cần làm cái gì thì nó sẽ làm cái đó. Giờ 3x nó làm trưởng phòng cái cty gì đó của Nhật ở SG, ngoài cái nhà ở còn cái căn hộ mua đầu tư. Nói chung lanh lẹ nên cũng khá rồi.
câu chuyện buồn cho ông bác, sai lầm tuổi trẻ theo mãi tới già :((
 
Trong một môi trường xã hội đậm đặc sự đề cao tiện nghi vật chất (thực chất cũng là từ sự tôn sùng vật chất) thì người ta không tin những "trường hợp thiên tài" ấy. Bọn Tây xã hội nó phát triển nên có đủ loại người. Có những thằng siêu khôn ranh làm kinh doanh, kiếm tiền vô kể. Lại có những thằng tội phạm siêu tàn ác, siêu giỏi. Hay có những thằng cả đời chỉ ngồi trong phòng nghiên cứu.

Trên Netflix có chùm phim tài liệu "The Business of Drugs", có phần nói về cha đẻ của thuốc lắc, một nhà khoa học nghiên cứu cả đời để cho ra loại hợp chất điều trị các bệnh về tâm thần. Mà về sau lại thành một chất cấm. Link về ông này: Alexander Shulgin

Ờ, VN tao thấy chữ tiền còn to lắm*. Tây nhiều thằng nó kiếm được cả rỗ nhưng chả cần, cứ làm cái chúng nó thích thôi. Nói chung xã hội sinh ra mà đéo có đứa nào phải chịu đói tư duy nó khác mày ạ.

Thế hệ VN trước tao thấy nghiên cứu cũng nhiều ông giỏi mà không quan tâm tiền bạc (các thầy Hoàng Tụy, Hoàng Xuân Phú...), giờ thế hệ trẻ sau thấy thực dụng hơn
 
Thằng Jimmy như kiểu Chí phèo nhà mình, muốn tốt nhưng xã hội không cho phép, cuối cùng là dấn thân vào con đường Tà đạo. "You don't need a criminal lawyer, you need a criminal lawyer"
Tốt, xấu đéo gì. Thằng đó nó lươn lẹo từ bé, thích bẻ cong mọi thứ nề nếp thông thường theo ý mình, theo cách của mình. Nó là đối nghịch với ông anh - người mà làm cái gì cũng chu toàn, cũng giỏi.
 
Tốt, xấu đéo gì. Thằng đó nó lươn lẹo từ bé, thích bẻ cong mọi thứ nề nếp thông thường theo ý mình, theo cách của mình. Nó là đối nghịch với ông anh - người mà làm cái gì cũng chu toàn, cũng giỏi.

Thì ông anh lúc nào cũng nhìn nó với con mắt đấy, nên đì nó. Nó có chí, vừa làm trong mail room vừa tự học luật ở một cái trường không có danh tiếng gì, nhưng khi có được bằng luật sư rồi thì thằng anh nó cũng không công nhận, cho nên lúc nào nó cũng ở trong tình trạng là dưới cơ, muốn chứng tỏ mình với anh trai. Sau dần dần nó nhận ra là thằng anh nó là hiện thân cho bọn có tiền, còn nó là hiện thân cho bọn underdog, giống bản thân nó. Sau này công ty thằng anh năn nỉ mời nó vào làm, nó đéo thèm vào, còn chửi cho như chó. Có thể vì hoàn cảnh ngày xưa như thế mà nó cảm thấy hợp cạ với lão White sau này.
 
Theo tao thì Walter White là kiểu người nhìn thấy điều gì cũng nghi ngờ, giả trá. Bản thân lão không thực sự thích chạy theo những thành công theo tiêu chuẩn xã hội thông thường. Lão chỉ cần đủ tiền để trang trải cuộc sống, để thoát khỏi lo toan thông thường và theo đuổi đam mê mơ hồ nào đó (một kiểu thiên tài bất đắc chí). Chế meth một thời gian, lão đã thừa tiền để khỏi lo toan về tiền, nhưng lão nhận ra rằng đam mê của mình chính là công việc chế đá. Chế ra một thứ hoàn hảo, tinh khiết với tinh thần của một nghệ sĩ vị nghệ thuật.
Xem lại đoạn cuối con vợ Skyler nhấn mạnh: "Đừng bao giờ bảo anh làm thế là vì gia đình", lần này lão đã thú nhận lão làm thế vì lão thích, lão như được sống con người thật của chính mình (nhưng 1 lần nữa theo tao con người ko có bản chất). Hay như con xe lão đi biển nó có dòng chữ: "Live free or die"download.webp
 
Thì ông anh lúc nào cũng nhìn nó với con mắt đấy, nên đì nó. Nó có chí, vừa làm trong mail room vừa tự học luật ở một cái trường không có danh tiếng gì, nhưng khi có được bằng luật sư rồi thì thằng anh nó cũng không công nhận, cho nên lúc nào nó cũng ở trong tình trạng là dưới cơ, muốn chứng tỏ mình với anh trai. Sau dần dần nó nhận ra là thằng anh nó là hiện thân cho bọn có tiền, còn nó là hiện thân cho bọn underdog, giống bản thân nó. Sau này công ty thằng anh năn nỉ mời nó vào làm, nó đéo thèm vào, còn chửi cho như chó. Có thể vì hoàn cảnh ngày xưa như thế mà nó cảm thấy hợp cạ với lão White sau này.
Trường hợp anh em này khá phổ thông trong một xã hội phát triển. Cá nhân con người luôn luôn được đề cao, và từng cá nhân cũng luôn mong muốn được chứng tỏ mình. Tao thích một cái luận điệu của bọn Tây là: if it works it is not stupid.
 
Tốt, xấu đéo gì. Thằng đó nó lươn lẹo từ bé, thích bẻ cong mọi thứ nề nếp thông thường theo ý mình, theo cách của mình. Nó là đối nghịch với ông anh - người mà làm cái gì cũng chu toàn, cũng giỏi.
Ý tao là thành kiến của thằng anh nó quá lớn, nên dù bản thân nó có thay đổi tiến bộ lên thì cũng vẫn không thay đổi được gì, thế cho nên thôi, nó lại quay trở lại con đường xấu, giống Chí Phèo. Mà bên Mỹ với cái hệ thống system of record, thằng nào có tiền án tiền sự thì thôi coi như đời tàn, muốn làm lại cũng khó, nếu không nói là impossible. Hôm qua đi gym về nghe đài, chúng nó nói bọn tù ở Chicago sau khi học nghề cắt tóc trong tù, ra tù vẫn không được quyền thi lấy license cắt tóc, mãi cho đến năm 2016.
 
Xem phim này t chỉ tiếc ngày xưa đéo học giỏi hoá thôi
hehe phim mà, nó phải làm cho khán giả bất ngờ chứ. Làm gì có chuyện acid đục lỗ bồn cầu phải ko?. Càng ko thể có loại meth màu xanh như phim đc
 
Dmm, tao chưa coi film nhưng thấy mày nhận xét như lol. Thằng tác giả nó xây dựng hình ảnh thiên tài đó dự trên những thằng thiên tài có thực trong lịch sử đó, dmm. Kể ra những trường hợp thiên tài từ bỏ tất cả danh lợi, địa vị, tiền bạc, gái gú để nghiên cứu đéo phải hiếm đâu.
Có những thiên tài như vậy nếu kể ra thì chắc cả trang giấy, nhưng WW ko phải thiên tài ko màng danh lợi, tiền bạc (có thể trước lúc biết ung thư)
 
Có jessi pinkman ko, mạch phim song song với breaking bad luôn hả
Tiền truyện thôi mày, bọn Hollywood là chúa vắt sữa mà, tranh thủ BB còn nóng hổi thì vắt cho kiệt chứ còn gì nữa. Đầu voi đuôi chuột so với BB nhé
 
Tao nghĩ Walter White khá giống Bố già Vito Corleone ở điểm xuất phát, đều là những người lương thiện/mong muốn 1 cuộc sống bình thường đúng nghĩa, để rồi 1 biến cố lớn xảy ra buộc phải thay đổi để tồn tại. Lối dẫn truyện theo mô típ điển hình của Hollywood, 1 người bt vì biến cố mà thay đổi để trở thành thứ gì đấy đáng sợ hơn trước nhiều lần. Bảo WW là kiểu người sống an phận, chỉ biết sống trong cái kén không sai, với trình độ ở tầm lão hoàn toàn có thể làm nhiều công việc ngon hơn, thu nhập cao hơn nhiều so với việc làm 1 ông giáo làng kiêm thu ngân ở 1 tiệm rửa xe nhiều. Khoảnh khắc Walter bđầu có những thay đổi về ý nghĩ là khi bị mấy đứa học sinh chế giễu ở tiệm rửa xe, kết hợp việc phát hiện ung thư + thấy chỗ đá của thằng học trò cũ Jesse đã khiến ham muốn kiếm tiền của lão lên cao hơn bao giờ hết.
Ban đầu chỉ là kiếm chút tiền còi cọc để dành cho 2 đứa con sau này, sau đó là khát vọng được sống, chữa trị ung thư, cuối cùng mới là mong muốn được thay đổi, được sống với đam mê của mình. Đúng theo thứ tự của tháp nhu cầu Maslow, Walter đi dần từ việc có tiền để trang trải cuộc sống, được chữa trị ung thư, sau thì được quý trọng nhiều hơn bởi Jesse và những thằng trong nghề, cuối cùng là được thể hiện bản thân như 1 ông vua đích thực trong lĩnh vực chế đá :))
 
Tao nghĩ Walter White khá giống Bố già Vito Corleone ở điểm xuất phát, đều là những người lương thiện/mong muốn 1 cuộc sống bình thường đúng nghĩa, để rồi 1 biến cố lớn xảy ra buộc phải thay đổi để tồn tại. Lối dẫn truyện theo mô típ điển hình của Hollywood, 1 người bt vì biến cố mà thay đổi để trở thành thứ gì đấy đáng sợ hơn trước nhiều lần. Bảo WW là kiểu người sống an phận, chỉ biết sống trong cái kén không sai, với trình độ ở tầm lão hoàn toàn có thể làm nhiều công việc ngon hơn, thu nhập cao hơn nhiều so với việc làm 1 ông giáo làng kiêm thu ngân ở 1 tiệm rửa xe nhiều. Khoảnh khắc Walter bđầu có những thay đổi về ý nghĩ là khi bị mấy đứa học sinh chế giễu ở tiệm rửa xe, kết hợp việc phát hiện ung thư + thấy chỗ đá của thằng học trò cũ Jesse đã khiến ham muốn kiếm tiền của lão lên cao hơn bao giờ hết.
Ban đầu chỉ là kiếm chút tiền còi cọc để dành cho 2 đứa con sau này, sau đó là khát vọng được sống, chữa trị ung thư, cuối cùng mới là mong muốn được thay đổi, được sống với đam mê của mình. Đúng theo thứ tự của tháp nhu cầu Maslow, Walter đi dần từ việc có tiền để trang trải cuộc sống, được chữa trị ung thư, sau thì được quý trọng nhiều hơn bởi Jesse và những thằng trong nghề, cuối cùng là được thể hiện bản thân như 1 ông vua đích thực trong lĩnh vực chế đá :))

Phải đợi đến lúc bị ung thư chờ "chết" mới thấy được thế nào là "sống"
 
- Giáo sư Walter White đi buôn hàng trắng, luật sư Saul Goodman thì làm người tốt. Riêng cách đặt tên đã thấy bá đạo.
- Có thằng nào biết đoạn máy bay rơi nghĩa là gì k nhỉ?
 
Tao thì thấy Walter White chính là sự trả thù xã hội bất công, lão chính là anh hùng. Xã hội có nhiều bất công nhưng đa số người đều chấp nhận, coi nó là điều đương nhiên, thằng làm hưởng ít, thằng ko làm hưởng nhiều.

Vì lão là anh hùng nên nhiều người mới quý, phim mới hay người ta càng xem càng cuốn, tao mà xây dựng kịch bản thì tao sẽ cho lão giàu nứt đố đổ vách, phủi sạch dấu vết lên làm thống đốc bang, rồi tranh cử tổng thống Mẽo :D
 
Mình xem phim này chỉ thích Gustavo Fring, vì :
- Làm chủ cảm xúc cá nhân hoàn toàn, không để cảm xúc len lỏi vào những thời khắc ra quyết định quan trọng (dù nhiều lúc lão đang rất cay). Lão chỉ bộc lộ cảm xúc khi “thật sự cần thiết”.
- Biết mình là ai, thật vậy , lão này luôn nhận định rõ vị thế của bản thân trong các tình huống khác nhau, khi ở thế dưới hắn nhẫn nhịn, khi ngang hàng hắn thương lượng, khi trên cơ hắn áp bức.
Những phẩm chất này rất hiếm gặp ngoài xã hội, nếu có hầu hết là những tay đứng đầu trong một tổ chức, cộng đồng.
Nếu xã hội là một game thì role của Gustavo Fring là Playmaker.

Về Walter White, mình đánh giá role của WW là Hardbreaker:
- Lão giỏi chuyên môn, rất chuyên tâm khi đã bắt tay vào việc ( thậm chí nhiều lúc lão ám ảnh về sự hoàn mỹ, biểu hiện của những gã có thể thúc đẩy sự phát triển khoa học)
- Kiểm soát bản thân kém, phải nói là rất kém mới chính xác, WW lên gân liên tục, nhiều lúc như ngáo.
- Một phẩm chất ưu điểm của WW là Think Different, trước các tình huống dường như là cửa Tử - ngõ cụt, lão luôn nhìn ra một con đường để Sinh.
Kết hợp các yếu tố này, WW là kiểu hình tượng cực kỳ kích thích giải trí, vì lão sẽ có các hành động “đéo thể lường trước được” , gây bất ngờ cả cho kẻ địch lẫn người xem.
WW còn là một kiểu hình mẫu, kẻ bất đắc chí - “sao tao giỏi chuyên môn mà đời tao nó cứ vất vả thế này”. Rất dễ có đồng cảm của đám đông _>> hút view

Ngoài xã hội, mỗi người nếu ngồi đúng “ghế” của mình, mọi việc phải nói là mượt vcl:
WW làm chuyên môn sâu -> ngành đó sẽ phát triển. Ngược lại đưa WW làm lãnh đạo, thì cả đám chuẩn bị xuống hố vì sự bốc đồng của lão.
Gustavo Fring thì khi lão đứng đầu tổ chức, các anh em đều sẽ có cơm ăn áo mặc.

Nếu có duyên gặp gỡ người như GFring thì dù Kết Bạn hay là Địch Thủ trong làm ăn, vẫn là may mắn và rất đáng nể.
 
Mình xem phim này chỉ thích Gustavo Fring, vì :
- Làm chủ cảm xúc cá nhân hoàn toàn, không để cảm xúc len lỏi vào những thời khắc ra quyết định quan trọng (dù nhiều lúc lão đang rất cay). Lão chỉ bộc lộ cảm xúc khi “thật sự cần thiết”.
- Biết mình là ai, thật vậy , lão này luôn nhận định rõ vị thế của bản thân trong các tình huống khác nhau, khi ở thế dưới hắn nhẫn nhịn, khi ngang hàng hắn thương lượng, khi trên cơ hắn áp bức.
Những phẩm chất này rất hiếm gặp ngoài xã hội, nếu có hầu hết là những tay đứng đầu trong một tổ chức, cộng đồng.
Nếu xã hội là một game thì role của Gustavo Fring là Playmaker.

Về Walter White, mình đánh giá role của WW là Hardbreaker:
- Lão giỏi chuyên môn, rất chuyên tâm khi đã bắt tay vào việc ( thậm chí nhiều lúc lão ám ảnh về sự hoàn mỹ, biểu hiện của những gã có thể thúc đẩy sự phát triển khoa học)
- Kiểm soát bản thân kém, phải nói là rất kém mới chính xác, WW lên gân liên tục, nhiều lúc như ngáo.
- Một phẩm chất ưu điểm của WW là Think Different, trước các tình huống dường như là cửa Tử - ngõ cụt, lão luôn nhìn ra một con đường để Sinh.
Kết hợp các yếu tố này, WW là kiểu hình tượng cực kỳ kích thích giải trí, vì lão sẽ có các hành động “đéo thể lường trước được” , gây bất ngờ cả cho kẻ địch lẫn người xem.
WW còn là một kiểu hình mẫu, kẻ bất đắc chí - “sao tao giỏi chuyên môn mà đời tao nó cứ vất vả thế này”. Rất dễ có đồng cảm của đám đông _>> hút view

Ngoài xã hội, mỗi người nếu ngồi đúng “ghế” của mình, mọi việc phải nói là mượt vcl:
WW làm chuyên môn sâu -> ngành đó sẽ phát triển. Ngược lại đưa WW làm lãnh đạo, thì cả đám chuẩn bị xuống hố vì sự bốc đồng của lão.
Gustavo Fring thì khi lão đứng đầu tổ chức, các anh em đều sẽ có cơm ăn áo mặc.

Nếu có duyên gặp gỡ người như GFring thì dù Kết Bạn hay là Địch Thủ trong làm ăn, vẫn là may mắn và rất đáng nể.

Gustavo Fring giống phong cách lãnh đạo Tim Cook, thâm trầm nhưng hiệu quả, ít dùng cảm xúc để lôi kéo cấp dưới mà dùng cái đầu lạnh đưa ra quyết định. Apple ko có gì nổi bật dưới thời Tim ngoại trừ tiền cứ vào như nước

Walter White hơi hướng kiểu Steve Jobs hay Elon Musk. Thiên tài, sáng tạo, có charisma lôi kéo người nghe, diễn thuyết rất cuốn hút người nghe. Công ty lãnh đạo có dấu ấn rất rõ của người lãnh đạo, nhưng điểm xấu là hoạt động công ty có thể lên xuống thất thường, ít ổn định hơn và có thể dẫn đến "one single point of failure" (lãnh đạo toi là cả công ty đi theo ngay).
 
Gustavo Fring giống phong cách lãnh đạo Tim Cook, thâm trầm nhưng hiệu quả, ít dùng cảm xúc để lôi kéo cấp dưới mà dùng cái đầu lạnh đưa ra quyết định. Apple ko có gì nổi bật dưới thời Tim ngoại trừ tiền cứ vào như nước

Walter White hơi hướng kiểu Steve Jobs hay Elon Musk. Thiên tài, sáng tạo, có charisma lôi kéo người nghe, diễn thuyết rất cuốn hút người nghe. Công ty lãnh đạo có dấu ấn rất rõ của người lãnh đạo, nhưng điểm xấu là có thể dẫn đến "one single point of failure" (lãnh đạo toi là cả công ty đi theo ngay).
Mình không phải dân IT nhưng công nhận bác nói đúng thật , từ khi Tim lên kế thừa nền móng của SJ, Apple hút tiền rất kinh khủng.
Mình vẫn hay nói đùa với bọn bạn, 2 ngành gọi khách hàng là người dùn : Công Nghệ - Ma Tuý, gây nghiện số đông khủng khiếp.

Gần đây mình tò mò về sếp sòng của AMD, hồi xưa Intel > AMD, ai ráp máy cũng ưu tiên chip Intel dù bill đắt hơn xíu.
Giờ thì AMD lại là lựa chọn đáng cân nhắc, có lẽ sếp AMD thúc đẩy đội R&D.
Còn ông Intel thì giống như mơ ngủ, từ thị phần to đột nhiên bị mất dần.
Đúng kiểu sếp sòng là linh hồn của một tổ chức
 
Mình không phải dân IT nhưng công nhận bác nói đúng thật , từ khi Tim lên kế thừa nền móng của SJ, Apple hút tiền rất kinh khủng.
Mình vẫn hay nói đùa với bọn bạn, 2 ngành gọi khách hàng là người dùn : Công Nghệ - Ma Tuý, gây nghiện số đông khủng khiếp.

Gần đây mình tò mò về sếp sòng của AMD, hồi xưa Intel > AMD, ai ráp máy cũng ưu tiên chip Intel dù bill đắt hơn xíu.
Giờ thì AMD lại là lựa chọn đáng cân nhắc, có lẽ sếp AMD thúc đẩy đội R&D.
Còn ông Intel thì giống như mơ ngủ, từ thị phần to đột nhiên bị mất dần.
Đúng kiểu sếp sòng là linh hồn của một tổ chức

Intel, Boeing, IBM, Nokia: tập đoàn đã chết nhưng 40 năm nữa mới chôn

Boeing, Nokia* mới đổi lãnh đạo từ những thằng finance chỉ biết đẩy số liệu sang các ông nguồn gốc là kĩ sư, để xem như thế nào nhưng tao nghĩ con thuyền to cỡ đó rất khó đổi chiều
 

Có thể bạn quan tâm

Top