Xitrum3108
Gió lạnh đầu buồi
Có chút nỗi lòng chút tâm sự mà đéo có ai để giãi bày, đéo có ai lắng nghe, giữ trong lòng mãi suy nghĩ nhiều cũng stress nên chỉ biết viết lên đây.T năm nay 24t, chưa có gì trong tay, đúng nghĩa loser toàn tập, gia cảnh cũng bthg đủ ăn, cuộc sống vẫn cứ bình bình chả có đéo gì đặc sắc.Nhiều lúc cũng dự tính, chuẩn bị cho tương lai để thoát cái cảnh này nhưng đùng cái đợt vừa rồi gia đình vừa phải chạy vạy vay mượn 800tr đóng tiền thuế đất gọi là thủ tục chuyển nhượng đất rau sang đất thổ cư làm sổ đỏ.Đấy đùng cái nhà lại chồng nợ trong khi năm ngoái ông già t cũng vừa lấy con ê tô cũng vay mượn các chú trong nhà chưa trả hết.H nợ nần thắt chặt chi tiêu, t đang có chút dự tính tương lai định xin ông bà già ít hậu thuẫn h coi như chả có nữa, về nhà ngày nào cũng nghe ra rả mấy bài răn dạy của ông bà già, động đến tiền là bố mẹ con cái lại cãi nhau.Ở nhà chả bao h tâm sự đc với bố mẹ chuyện gì kể cả từ nhỏ đến lớn đâm ra chán ít muốn ở nhà.T thì h vẫn chưa ra đc trường, nợ môn chậm bằng vì trc học đến năm 3 t thấy cái vc học ngành này đéo có ý nghĩa gì, h lay lắt để cố lấy đc tấm bằng thôi, công việc chưa có, tình yêu tình báo cũng ko, mình chả có cgi ra hồn nên cũng đéo con nào thèm yêu, bạn bè ae tốt thì cũng có nhưng những thằng mình hay qua lại đa số chơi t toàn phải chạy theo chúng nó, tỏ vẻ trên cơ t, nhiều lúc nghĩ cũng vì mình kém cỏi hơn nên chấp nhận.Đến tầm này nhìn lại mọi thứ xung quanh thay đổi nhiều, cả mọi người cũng vậy trong khi mình đang bị ứ đọng lại đéo tiến đc chút gì, cái cảm giác bị coi thường bị khinh từ cả người thân ruột thịt đến bạn bè lẫn người ngoài nó cay đắng lắm.T phải chịu bị ngta chê cười miệt thị từ ngày còn bé đến bây h nên qua tg lâu dần thành quen.H muốn bứt phá muốn đứng lên để thay đổi, ko muốn bị coi thường, chê cười nữa thì chỉ có làm giàu kiếm nhiều tiền, bù lại những cay đắng tủi nhục từng chịu đựng trải qua.Mà tìm cách kiếm tiền cũng chả tìm đc cách gì, mông lung đéo biết làm gì.Dù gia đình bạn bè có đấy nhưng càng ngày càng thấy cô đơn lạc lõng, sống chỉ để tồn tại qua ngày, vất vưởng ko mục tiêu lý tưởng, ăn ngủ lông bông quán xá xong lại lặp lại luẩn quẩn như thế.Dài quá rồi nên t dừng ở đây, chỉ là chút tâm tư suy nghĩ để trong đầu mà ko giãi bày đc nên nó làm t ức chế stress nên viết ra đây cho vơi bớt, nhẹ đi chút.Mấy tml thấy dài có thể bỏ qua ko đọc, coi như post này chỉ là để t xả cho vơi xong thôi.Nếu có đọc thì cũng cảm ơn chúng m đã lắng nghe nỗi lòng t.