T đag có chuyện buồn tí k ngủ được

motconga

Thằng lồn mất gốc
có những thứ k đúng kỳ vọng của mình, hy vọng kỳ vọng càng cao thất vọng lại càng cao, đâm ra sợ thất bại, mà càng thất bại t càng sợ. Thằng nào từng trải cho tao lời khuyên với ...
 
Những thằng từng trải lại là những đứa sợ nhiều hơn. Mày phải tự đối diện với nỗi sợ của mày thôi. Thật đấy.
 
thất bại là mẹ thành công . thép càng tôi luyện càng cứng
 
có những thứ k đúng kỳ vọng của mình, hy vọng kỳ vọng càng cao thất vọng lại càng cao, đâm ra sợ thất bại, mà càng thất bại t càng sợ. Thằng nào từng trải cho tao lời khuyên với ...
Mày đc ấp kỹ quá nên dễ vỡ, và đụng cái gì cũng sợ. Được nhồi nhét thế lọ thế chai mới xứng tầm rồi ảo vọng.
 
Kỳ vọng là con dao giết chính mình đó
Thay vì đặt kỳ vọng thì m hãy đặt niềm tin nhé
Kỳ vọng bản thân hay người khác chỉ là đang áp cái tư duy của mình vào tương lai thôi, nhưng sự thực nó k như thế. Cho nên phải biết phân biệt giữa kỳ vọng và thực tế

“ Nếu bạn thấy buồn khổ, bạn đang sống trong quá khứ. Nếu bạn thấy lo lắng, bạn đang sống trong tương lai. Nếu bạn thấy bình an, bạn đang sống trong hiện tại “ Lão tử
 
Hạ kỳ vọng xuống
Chẩn, xưa t lập kế hoạch năm quý tháng t tuyền hạ cmn chỉ tiêu hế nà t năm đéo quý đéo cũng vượt kế họch hoàn thành xúc xắc nhiệm vụ lại đc khen đc thưởng
 
Déo có bác dẫn đường chỉ lối soi sáng chỉ có đứt
Thằng này bên mẽo hay ji ấy, chắc ánh sáng phương đông ko chiếu rọi tới cuộc đời nó.

Tuy nhiên, bớt đưa quan điểm phụ trị và còm đc chứ trưỡng não.
 
Những thằng từng trải lại là những đứa sợ nhiều hơn. Mày phải tự đối diện với nỗi sợ của mày thôi. Thật đấy.
Thì đấy thây. Tml Xanh em t nó còn từ Đức luồn rừng vượt bể vìa để đối diện với sự thặc. Sợ lol đứa lào
 
Trong ngôi chùa kia, có hai thầy trò, ngày nọ người học trọ bỗng thích trồng hoa.

Khi xong thời kinh, khi hết việc chùa, người học trò lại loay hoay ngoài vườn, cuốc đất, ươm mầm, giâm cành, tưới nước, chăm hoa.
Thấy học trò say mê ở mãi ngoài vườn với những luống hoa, người thầy mỉm cười nói:

“Con muốn trồng hoa thì trồng, trồng hoa gì cũng được, làm gì cũng được, nhưng phải nhớ đừng cho nó mọc rễ!”

Không phải không cho hoa mọc rễ, mà không cho lòng mọc rễ với hoa, mọc rễ đối với tất cả những việc mình làm. “Mọc rễ” là cố chấp, là dính mắc, là bám víu, là không buông xuống được, là những khoảnh khắc chúng ta cố nắm chặt tay lại để giữ một điều gì đó từ cuộc sống.

Đau khổ đến khi chúng ta cố bám vào thứ đã mất đi, hay cố chấp tiếc nuối đối với một thứ gì đó đã không còn, những chiếc rễ bị đứt lìa ra theo thứ nó cố bám chặt vào vừa bị cuộc sống lấy đi mất, nên nhất định phải đau.

Khi để tâm mình “mọc rễ”, bám víu, vào một thứ gì, chúng ta sẽ bị chính thứ đó làm cho tổn thương.

Buồn cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với nỗi buồn, vì chắc chắn những chiếc rễ sẽ gom góp hết những gì đắng nhất của nỗi buồn rồi làm thành nỗi đau. Nỗi buồn như một vết trầy xước nhỏ, còn nỗi đau là một vết thương to; nỗi buồn thì mơ hồ, còn nỗi đau luôn rất thật.

Vui cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với niềm vui, vì chắc chắn những chiếc rễ sẽ cố gop hết những gì đẹp nhất của niềm vui, rồi ra sức giữ lại, không muốn mất, không cho mất, không được mất. Nhưng có thứ gì không mất? Có niềm vui nào không phai?

Nên khi cố bám víu vào niềm vui, ngay lúc đó, thứ đó không còn là niềm vui nữa, mà bắt đầu trở thành những âu lo.

Làm việc thiện cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với những việc làm thiện, nói mãi về việc làm của mình, muốn ai cũng nghe cũng biết về việc làm của mình, muốn người nhận phải nhớ, không được quên, rồi chẳng còn thời gian để làm được thêm một việc nào khác nữa.

Những chiếc rễ bám vào đất, lâu ngày, sẽ làm cho đất phai màu, những chiếc rễ cố chấp bám víu vào những việc thiện đã làm, lâu ngày, sẽ làm cho những việc thiện không còn đẹp như buổi ban sơ nữa.

Khi bám víu vào một suy nghĩ, sẽ bị mắc kẹt trong một suy nghĩ.

Khi bám víu vào việc làm, sẽ bị mắt kẹt trong việc làm. Khi bám víu vào vẻ bề ngoài, sẽ bị mắc kẹt trong những sắc tướng; và khi cố bám víu vào sự sống, sẽ mang đến nỗi lo sợ đối cái chết, nỗi lo sợ cái chết làm chúng ta hoang mang đến cùng cực, không thể bình thản sống trọn vẹn được một ngày nào.

Không buông xuống được những việc thiện mình đã làm là không có trí tuệ, không buông xuống được những người mình giúp đỡ là không có từ bi.

Trong tương lai, khi nhìn lại, có lẽ chúng ta sẽ tự cười nhạo bản thân vì một số điều đang làm trong hiện tại, dù làm việc thiện, nhưng vừa không có trí tuệ, vừa không có từ bi.

Người ngủ an.
Vô Thường
Núi 28.3.2021
Om Mani Padme Hum

Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền
 
Trong ngôi chùa kia, có hai thầy trò, ngày nọ người học trọ bỗng thích trồng hoa.

Khi xong thời kinh, khi hết việc chùa, người học trò lại loay hoay ngoài vườn, cuốc đất, ươm mầm, giâm cành, tưới nước, chăm hoa.
Thấy học trò say mê ở mãi ngoài vườn với những luống hoa, người thầy mỉm cười nói:

“Con muốn trồng hoa thì trồng, trồng hoa gì cũng được, làm gì cũng được, nhưng phải nhớ đừng cho nó mọc rễ!”

Không phải không cho hoa mọc rễ, mà không cho lòng mọc rễ với hoa, mọc rễ đối với tất cả những việc mình làm. “Mọc rễ” là cố chấp, là dính mắc, là bám víu, là không buông xuống được, là những khoảnh khắc chúng ta cố nắm chặt tay lại để giữ một điều gì đó từ cuộc sống.

Đau khổ đến khi chúng ta cố bám vào thứ đã mất đi, hay cố chấp tiếc nuối đối với một thứ gì đó đã không còn, những chiếc rễ bị đứt lìa ra theo thứ nó cố bám chặt vào vừa bị cuộc sống lấy đi mất, nên nhất định phải đau.

Khi để tâm mình “mọc rễ”, bám víu, vào một thứ gì, chúng ta sẽ bị chính thứ đó làm cho tổn thương.

Buồn cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với nỗi buồn, vì chắc chắn những chiếc rễ sẽ gom góp hết những gì đắng nhất của nỗi buồn rồi làm thành nỗi đau. Nỗi buồn như một vết trầy xước nhỏ, còn nỗi đau là một vết thương to; nỗi buồn thì mơ hồ, còn nỗi đau luôn rất thật.

Vui cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với niềm vui, vì chắc chắn những chiếc rễ sẽ cố gop hết những gì đẹp nhất của niềm vui, rồi ra sức giữ lại, không muốn mất, không cho mất, không được mất. Nhưng có thứ gì không mất? Có niềm vui nào không phai?

Nên khi cố bám víu vào niềm vui, ngay lúc đó, thứ đó không còn là niềm vui nữa, mà bắt đầu trở thành những âu lo.

Làm việc thiện cũng được, nhưng đừng để lòng mọc rễ với những việc làm thiện, nói mãi về việc làm của mình, muốn ai cũng nghe cũng biết về việc làm của mình, muốn người nhận phải nhớ, không được quên, rồi chẳng còn thời gian để làm được thêm một việc nào khác nữa.

Những chiếc rễ bám vào đất, lâu ngày, sẽ làm cho đất phai màu, những chiếc rễ cố chấp bám víu vào những việc thiện đã làm, lâu ngày, sẽ làm cho những việc thiện không còn đẹp như buổi ban sơ nữa.

Khi bám víu vào một suy nghĩ, sẽ bị mắc kẹt trong một suy nghĩ.

Khi bám víu vào việc làm, sẽ bị mắt kẹt trong việc làm. Khi bám víu vào vẻ bề ngoài, sẽ bị mắc kẹt trong những sắc tướng; và khi cố bám víu vào sự sống, sẽ mang đến nỗi lo sợ đối cái chết, nỗi lo sợ cái chết làm chúng ta hoang mang đến cùng cực, không thể bình thản sống trọn vẹn được một ngày nào.

Không buông xuống được những việc thiện mình đã làm là không có trí tuệ, không buông xuống được những người mình giúp đỡ là không có từ bi.

Trong tương lai, khi nhìn lại, có lẽ chúng ta sẽ tự cười nhạo bản thân vì một số điều đang làm trong hiện tại, dù làm việc thiện, nhưng vừa không có trí tuệ, vừa không có từ bi.

Người ngủ an.
Vô Thường
Núi 28.3.2021
Om Mani Padme Hum

Cuộc sống nhìn từ ô cửa thiền
ê chúng ta tâm sự được k?
 
Nhà mày có tiền thì về quê mà tiếp quản tài sản sinh con đẻ cái phụng dưỡng bố mẹ. Giàu có số rồi. Đầy ông chỗ tao chả nghiện ngập tệ nạn gì cả đời còn tích cóp chả được bao nhiêu
 
Hi, chấp mày 9999 lần nè :))))
338169


Dạo này tao đang đọc thêm mấy cái post của tml này.

Rảnh nghiên cứu vũ trụ đi :v
Gọi là thêm 1 góc nhìn rồi đến gặp Elon Musk chém gió xem sao.
 
có những thứ k đúng kỳ vọng của mình, hy vọng kỳ vọng càng cao thất vọng lại càng cao, đâm ra sợ thất bại, mà càng thất bại t càng sợ. Thằng nào từng trải cho tao lời khuyên với ...
Tao cũng giống mày. Nhiều lúc buồn vl. Có lúc chỉ muốn tập tành làm điếu thuốc cho nó đỡ nôn nao cái lòng.
Tao thất bại nhiều quá, mọi việc cứ bị vỡ giữa chừng. Rồi bây giờ chẳng đâu vào đâu.
 

Có thể bạn quan tâm

Top