Muộn Phiền.

Cổ Nguyệt Phương Nguyên

Đẹp trai mà lại có tài
Những đêm buồn. Tôi nằm nghe gió thổi
Ngoài sân kia xào xạc lá rung cành
Trong lòng này đã phai nhạt màu xanh
Không còn thắp lên ngọn đèn hy vọng.

Một đời người thật dài ôm ảo mộng
Tưởng là dài, nhưng là ngắn lắm thay
Nhìn trên trời, mây thì vẫn hoài bay
Mà chân đã mệt rồi, không bước nữa

Làm sao đây, làm sao khi đứng giữa
Đôi con dòng nước chảy chọn dòng nao
Tôi hoang mang giữa muôn ngả dòng sâu
Như chim non lạc giữa chùm gai nhọn

Dù vẫn biết lòng mình là nhỏ mọn
Đất rộng dài, trời cao vợi thênh thang
Muốn được bay tự do với gió ngàn
Muốn được xoá đi muộn phiền chất chứa
 
Hết chửi đời, chửi người rồi quay ra làm thơ. Tao nói thật mày buồn thì chịu: thơ mày như lol.
 
Tao lại ko biết thơ ko tao cũng đối lại 1 bài với mày
 
Câu trả lời hay nhất của mày trong ngày hôm nay đấy!
Nói thật mày ko đủ trình độ nc với tao đâu. Tao như bậc đại trí đại giác, đứng vuốt vuốt con bò mấy cái thì con bò lại tưởng cùng đẳng cấp với con người rồi.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Back
Top