[Chọn thầy]

Nhưng thôi đã xam xàm lol thì tao vẫn cứ share kinh nghiệm của tao. Thằng nào thấy hợp thì theo, nhưng nhớ là đéo phải cái gì áp dụng cho người ta là cũng áp dụng cho mình là hay. Còn hỏi làm sao nhận ra cái gì hợp với mình thì đéo có công thức, chỉ có quá trình thử sai thôi :vozvn (23):

Đầu tiên là câu hỏi "tầm nhìn", tao trả lời câu này trước. Định nghĩa tầm nhìn của tao là viễn kiến (tiếng Hán), hay tiếng Anh là vision.

Tầm nhìn với tao có 3 mức:
  • Mức 1 là đoán biết tương lai.
  • Mức 2 là nắm bắt được tương lai
  • Mức 3 là kiến tạo tương lai.

Mức 1 đại khái là những đứa hay nhìn trước ngó sau, nghe hóng tin này nọ, dự đoán được 1 số chuyện cũng hay ho. Dừng ở mức này thì như các chú xe ôm hay bác cắt tóc ngoài đường, tinh thông kim cổ vl nhưng kiến thức đó chả dùng làm con mẹ gì. Nói chung cũng nên vỗ tay phát động viên khích lệ, có khi rủ lên xam chém gió làm lãnh tụ tinh thần ;)) Mức 1 này chỉ cơ bản là đòi hỏi tính tò mò và chút khả năng nhớ.

Mức 2 là dùng kiến thức đó làm lợi cho bản thân. Mức này thì nghiêm túc hơn hẳn mức 1, đòi hỏi mày phải chọn lọc thông tin đoán biết được cái gì có giá trị và dám liều cái gì đấy dựa trên kiến thức đó. Kiến thức thì vô hạn nên nhiều lúc biết 100 thứ chỉ để có 1, 2 cái giá trị cũng là thành công như đãi vàng. Trình này những thằng xuất sắc hơn đa số có thể cực kì giàu, vd như thiên hạ còn chưa biết đến lan var với coin ảo là cái quái gì thì nó đã đi buôn và có trải nghiệm thành bại nhất định rồi. Mức 2 này thì ngoài những cái ở mức 1 còn đòi hỏi khả năng liên kết, tư duy, và tất nhiên là khả năng liều mạng dám thử dám làm, đi những con đường mà chưa thằng nào đi.

Mức 3 là dùng kiến thức để dự đoán tương lai và dùng trí tưởng tượng, trình độ để bẻ lái cả tương lai. Đại khái nó là kiểu mức 2, nhưng tầm ảnh hưởng không chỉ dừng lại cho bản thân mà cho cả rất nhiều người khác trong xã hội. Để nhận biết ra người ở mức 3 mày cũng phải rất tinh đời bởi thật giả lẫn lộn nhiều. Đcm hàng thật thì được như Qua Vũ hay anh Vượng Vin (tao đéo khuyên ai xài xe Vin nhưng phải công nhận VN đại gia đéo ai có mấy ai đc như anh Vượng), mà hàng lởm thì ra mấy thằng ngáo giá trên Shark Tank. Đặc điểm của những thằng hàng đểu là thích bô lô ba la về làm cái này, xây dựng cái kia vĩ đại nhưng hỏi cụ thể thì đéo có kế hoạch và cũng đéo có sự nghiên cứu cụ thể là người ta đã làm gì rồi, nghĩ thiên hạ ai cũng ngu mỗi chúng nó khôn.

Để có mức 3 thì ngoài mức 1, mức 2 nó còn đòi hỏi cả trí tưởng tượng nữa. Nhưng nếu chỉ có trí tưởng tượng không nhưng không có kinh nghiệm, nghiêm túc + khả năng thực tiễn thì dễ ra hàng đểu ngộ nhận như ở trên. "Vision without execution is just hallucination" hehe
 
Nhưng thôi đã xam xàm lol thì tao vẫn cứ share kinh nghiệm của tao. Thằng nào thấy hợp thì theo, nhưng nhớ là đéo phải cái gì áp dụng cho người ta là cũng áp dụng cho mình là hay. Còn hỏi làm sao nhận ra cái gì hợp với mình thì đéo có công thức, chỉ có quá trình thử sai thôi :vozvn (23):

Đầu tiên là câu hỏi "tầm nhìn", tao trả lời câu này trước. Định nghĩa tầm nhìn của tao là viễn kiến (tiếng Hán), hay tiếng Anh là vision.

Tầm nhìn với tao có 3 mức:
  • Mức 1 là đoán biết tương lai.
  • Mức 2 là nắm bắt được tương lai
  • Mức 3 là kiến tạo tương lai.

Mức 1 đại khái là những đứa hay nhìn trước ngó sau, nghe hóng tin này nọ, dự đoán được 1 số chuyện cũng hay ho. Dừng ở mức này thì như các chú xe ôm hay bác cắt tóc ngoài đường, tinh thông kim cổ vl nhưng kiến thức đó chả dùng làm con mẹ gì. Nói chung cũng nên vỗ tay phát động viên khích lệ, có khi rủ lên xam chém gió làm lãnh tụ tinh thần ;)) Mức 1 này chỉ cơ bản là đòi hỏi tính tò mò và chút khả năng nhớ.

Mức 2 là dùng kiến thức đó làm lợi cho bản thân. Mức này thì nghiêm túc hơn hẳn mức 1, đòi hỏi mày phải chọn lọc thông tin đoán biết được cái gì có giá trị và dám liều cái gì đấy dựa trên kiến thức đó. Kiến thức thì vô hạn nên nhiều lúc biết 100 thứ chỉ để có 1, 2 cái giá trị cũng là thành công như đãi vàng. Trình này những thằng xuất sắc hơn đa số có thể cực kì giàu, vd như thiên hạ còn chưa biết đến lan var với coin ảo là cái quái gì thì nó đã đi buôn và có trải nghiệm thành bại nhất định rồi. Mức 2 này thì ngoài những cái ở mức 1 còn đòi hỏi khả năng liên kết, tư duy, và tất nhiên là khả năng liều mạng dám thử dám làm, đi những con đường mà chưa thằng nào đi.

Mức 3 là dùng kiến thức để dự đoán tương lai và dùng trí tưởng tượng, trình độ để bẻ lái cả tương lai. Đại khái nó là kiểu mức 2, nhưng tầm ảnh hưởng không chỉ dừng lại cho bản thân mà cho cả rất nhiều người khác trong xã hội. Để nhận biết ra người ở mức 3 mày cũng phải rất tinh đời bởi thật giả lẫn lộn nhiều. Đcm hàng thật thì được như Qua Vũ hay anh Vượng Vin (tao đéo khuyên ai xài xe Vin nhưng phải công nhận VN đại gia đéo ai có mấy ai đc như anh Vượng), mà hàng lởm thì ra mấy thằng ngáo giá trên Shark Tank. Đặc điểm của những thằng hàng đểu là thích bô lô ba la về làm cái này, xây dựng cái kia vĩ đại nhưng hỏi cụ thể thì đéo có kế hoạch và cũng đéo có sự nghiên cứu cụ thể là người ta đã làm gì rồi, nghĩ thiên hạ ai cũng ngu mỗi chúng nó khôn.

Để có mức 3 thì ngoài mức 1, mức 2 nó còn đòi hỏi cả trí tưởng tượng nữa. Nhưng nếu chỉ có trí tưởng tượng không nhưng không có kinh nghiệm, nghiêm túc + khả năng thực tiễn thì dễ ra hàng đểu ngộ nhận như ở trên. "Vision without execution is just hallucination" hehe
Cảm ơn anh đã chia sẻ :sweet_kiss:
 
t là loser chính hiệu nhưng cũng xàm lờ tí về cái này. nếu mà là người chưa có nhiều kn thì đây gọi là trực giác, hay cảm quan cá nhân cũng dc. Nghĩa là ở ông sếp đó toát lên cái dáng vẻ hay phong cách gì đó khiến m cảm thấy nể trong cách ứng xử hay phong thái làm việc... đại khái bản chất của nó là ở ông đó có cái dáng vẻ mà m cũng mong muốn hướng tới, muốn đạt được, muốn đi theo con đường như ông sếp đó, cũng như vào một cty mới m có cảm giác môi trường cty đó có phù hợp với bản thân m hay k, có đấu đá hay ghen ăn tức ở hay k. người có nhiều kn thì trực giác nó rõ ràng hơn, biết bản thân muốn gì, biết nên theo ai thì có lợi, thì khi lựa chọn sẽ nhiều khả năng chính xác hơn. Tóm lại, nếu mới ra đời lớ ngớ thì cứ đi theo lựa chọn bản thân, dù có chọn sai thì sau có kn chọn lại ở nơi khác :)) .
Chia sẻ về lần đầu t đi làm cũng vậy, mới ra trường đi làm chân chạy việc vặt thôi, rồi sau t thấy bên bộ phận khác đang thiếu người, mà bộ phận ấy t cg hay sang bên đấy lấy giấy tờ, t đánh giá ông sếp rất quan tâm giúp đỡ nv,phong cách lv gần gũi công bằng bảo vệ nv của mình kiểu nó có sai thì bên t quản bên m k liên quan, đại loại thế. Nên t quyết tâm chày cối xin chuyển bp sang bên đấy. Sau cv cũng như t tính toán lựa chọn, nó khỏe hơn và thăng tiến ổn định, mỗi tội lúc đó t k biết dc rằng ống sếp k có tính cầu tiến, k thích đua tranh, nên đến mức độ nhất định thì k thể leo lên hơn dc do ổng k lên thì sao mình lên dc. Trong khi đó những th vào cùng ở lại bp cũ thì nó lại lên chức chậm hơn nhưng vị trí lại ngon ăn hơn nhiều, chủ yếu là do t thiếu tầm nhìn, t k dự đoán dc bp cũ khi đi vào hd thì nó lại có giá như thế... Bài học rút ra là khi lựa chọn mà thiếu tầm nhìn thì rất dễ hụt chân, sau này khó mà thay đổi dc, lúc đó chỉ có thể chấp nhận hoặc buông bỏ ra đi tìm cơ hội khác:nosebleed:
T ko có ý gì, nhưng nếu m thực sự là loser chính hiệu thì những gì m viết ko có ý nghĩa gì mấy, với lại m viết dài như thế cũng có khả năng m là loser thực.
 
Chọn thầy là một chuyện, được thầy cho phép theo xách cặp không là một chuyện.
Tml cần có một thái độ tốt nữa nhé :vozvn (23):
 
Mà thiệt ra đc sống cống hiến chiến đấu và địt bọp là hoàn thành 1 đời người rồi. Còn vụ thành công hay nghiên cứu ra cc j đó có nhiều yếu tố xã hội và cả may mắn lắm.
Ví dụ Acimet đc ra nhiệm vụ khó vkl đéo giải quyết đc, lão mà ko chịu thư giãn vô bồn tắm thì có cc kiếm đc, hé hé. Điều tương tự với Niuton với quả táo định mệnh khi lão đi dạo chơi. Nên thằng thớt cứ thoải mái sống đi, tạo áp lực cho bản thân vừa phải thôi kẻo teo mẹ dái như tao khi chưa chui đc chạn
Vụ Newton làm đéo gì có quả táo nào, thêu dệt cho vui thôi. Newton là tay chủ tịch cự phách trong hội hàn lâm khoa học Hoàng gia con mẹ gì đó ở châu Âu thời đó. Ông ta quá giỏi và cao ngạo, không chấp nhận những tranh luận phản bác. Thời đó thuyết vạn vật hấp dẫn có tranh cãi là ý tưởng của cả người khác nữa (đéo nhớ tên), nhưng uy tín của Newton quá lớn nên chả ai tranh được.
 
T ko có ý gì, nhưng nếu m thực sự là loser chính hiệu thì những gì m viết ko có ý nghĩa gì mấy, với lại m viết dài như thế cũng có khả năng m là loser thực.

Em thấy anh đó có ý muốn chia sẻ là tốt mà anh ;))

Với lại em nghĩ đường đời còn dài, đâu ai nói trước được điều gì. Lỡ mai ảnh trúng Vietlott cái khéo em phải hỏi nhà có con gái không để xin chui chạn :vozvn (23):
 
Em thấy anh đó có ý muốn chia sẻ là tốt mà anh ;))

Với lại em nghĩ đường đời còn dài, đâu ai nói trước được điều gì. Lỡ mai ảnh trúng Vietlott cái khéo em phải hỏi nhà có con gái không để xin chui chạn :vozvn (23):
Khi nào nó trúng vietlott rồi hẵng quay lại nc, khi đó m muốn nhận là anh rể hay anh bà con xa j cũng được.
Nhưng thực tế là giờ nó vẫn còn phơi dái ra đấy.
 
Nói chung thằng thông minh thì làm cái gì cũng sẽ dễ hơn thằng ngu. Nhưng lĩnh vực nào cũng thế, để lên đỉnh cao thì cần có nhiều yếu tố kết hợp, nhưng quan trọng nhất có lẽ là sự phù hợp. Lĩnh vực phù hợp thì khơi gợi sự yêu thích, sự kiên trì...

Giờ nói tới "thành công" là thằng nào cũng quy về giàu có, địa vị, hay cùng lắm là tri thức. Sao không định nghĩa lại thành công là thấy thoả mãn, thấy thoải mái, nhẹ nhàng trong cuộc sống? Một thiền sư suốt ngày quay mặt vào vách vui thú với việc thiền có phải là người thành công không? Khi đó thì IQ với các cái khác quan trọng gì?
 
Đợi mãi mới thấy anh iu lên :vozvn (10):

Nói đùa chứ em nghĩ không giúp được người này thì sẽ giúp được người kia anh ạ, em nhớ có đợt anh hay ai nói với em trên Xam là cứ nghe đi, nhưng mà dùng trải nghiệm của mình để chọn lọc :smile:

Mà anh kể em mấy cái trải nghiệm của anh đã thay đổi như thế nào khi anh ngồi vào ghế quản lý với.
anh iu của ai? I feel attacked :vozvn (3):
 
Còn chuyện chọn thầy thì như này.

Đầu tiên là đa số chúng nó đéo có thằng nào chọn, đời cho gì bốc nấy, xin việc được đúng 1 chỗ là chọn luôn. Mày xin việc một vài chỗ đậu mà chưa nhận ngay để về nhà suy nghĩ là hơn được 90% thiên hạ rồi. Quan điểm tao là có lựa chọn bao giờ cũng hơn không có lựa chọn, hehe. Giống như chuyện chọn bạn gái thôi, thằng đéo nào chả tính toán trong đầu giữa các con mà tán ;)) đcm gái chúng mày lựa tới lựa lui thì không lẽ thầy hay sếp thì chúng mày có được ai là nhận luôn??

Còn vấn đề thứ hai là khi có nhiều sự lựa chọn thì chọn ai? Cái này theo cảm tính thấy nói chuyện với ai phù hợp nhất là cũng không tồi.

Các mày cũng có thể tham khảo một số câu bắt chuyện tao sau này hay dùng để dò bắt số má của một người lãnh đạo trong corporate như sau:
+ Chiến lược 3-5 năm tới của anh/chị cho đội này là gì?
+ Đối thủ cạnh tranh của công việc này là những ai? Để cạnh tranh với đối thủ khác trên thị trường thì cty có những chiến lược và lợi thế cạnh tranh gì?
+ Giờ giả sử em nhận làm việc với anh/chị thì sau 3 năm sau nhìn lại, anh chị đòi hỏi những gì để cảm thấy quyết định thuê em vào làm là một thành công lớn?
 
Nói chung thằng thông minh thì làm cái gì cũng sẽ dễ hơn thằng ngu. Nhưng lĩnh vực nào cũng thế, để lên đỉnh cao thì cần có nhiều yếu tố kết hợp, nhưng quan trọng nhất có lẽ là sự phù hợp. Lĩnh vực phù hợp thì khơi gợi sự yêu thích, sự kiên trì...

Giờ nói tới "thành công" là thằng nào cũng quy về giàu có, địa vị, hay cùng lắm là tri thức. Sao không định nghĩa lại thành công là thấy thoả mãn, thấy thoải mái, nhẹ nhàng trong cuộc sống? Một thiền sư suốt ngày quay mặt vào vách vui thú với việc thiền có phải là người thành công không? Khi đó thì IQ với các cái khác quan trọng gì?
Mà chắc tại em còn nhỏ, em vẫn chưa nghĩ về thành công theo hướng đó được. Anh chia sẻ em quá trình mà anh đạt được suy nghĩ ấy với.

Em nhớ hồi đó lúc học cấp 3, trước khi mấy bạn thi quốc gia , thầy chủ nhiệm có chia sẻ: "Rồi một lúc nào đó tụi em nhìn lại, tụi em sẽ nhận ra đây chỉ là những cuộc chơi với những luật lệ riêng, cái quan trọng là cái quá trình mà em đạt được nó". Thật sự hồi đó em cũng không hiểu, bây giờ cũng chưa hiểu. Em nghĩ nếu đạt được thành tựu ở thời điểm ấy thì con đường cũng sẽ rộng mở hơn (nộp vào ĐH top, đi du học nước ngoài, apply cho big tech)

Kể cũng lạ, có mấy cái hình như mình phải tự trải qua được mới thấm hay sao ấy. :smile:
 
Vụ Newton làm đéo gì có quả táo nào, thêu dệt cho vui thôi. Newton là tay chủ tịch cự phách trong hội hàn lâm khoa học Hoàng gia con mẹ gì đó ở châu Âu thời đó. Ông ta quá giỏi và cao ngạo, không chấp nhận những tranh luận phản bác. Thời đó thuyết vạn vật hấp dẫn có tranh cãi là ý tưởng của cả người khác nữa (đéo nhớ tên), nhưng uy tín của Newton quá lớn nên chả ai tranh được.
Thời đó 1 thằng nghiên cứu éo chuyên biệt như bây giờ mà nó còn cả thần học, toán học, luật học, sinh hóa...Nên kiến thức của 1 thằng hàn lâm là kiến thức tổng hợp chứ đéo phải phân chia chuyên môn như bây giờ. Và khi nghiên cứu cho ra 1 cái cc gì đó thì công trình sẽ là 1 anh chủ tạch kiến thức tổng hợp cộng thêm đống trợ lý, phụ tá. Kết quả nó chỉ ghi tên anh chủ tạch là người chính thôi, đéo có bọn bổ trợ như kiểu 1 team để ghi lên. Đố mày tìm đc cái nào thế kỉ 17, 18 ghi tên nhiều thằng như kiểu 1 team đó.
 
Anh @alo1234567 vào viết vài câu cho vui :smile:

Em nhớ anh có mấy chia sẻ cho bạn motconga cũng thật tình, em cũng muốn nghe ý kiến của anh
 
Còn chuyện chọn thầy thì như này.

Đầu tiên là đa số chúng nó đéo có thằng nào chọn, đời cho gì bốc nấy, xin việc được đúng 1 chỗ là chọn luôn. Mày xin việc một vài chỗ đậu mà chưa nhận ngay để về nhà suy nghĩ là hơn được 90% thiên hạ rồi. Quan điểm tao là có lựa chọn bao giờ cũng hơn không có lựa chọn, hehe. Giống như chuyện chọn bạn gái thôi, thằng đéo nào chả tính toán trong đầu giữa các con mà tán ;)) đcm gái chúng mày lựa tới lựa lui thì không lẽ thầy hay sếp thì chúng mày có được ai là nhận luôn??

Còn vấn đề thứ hai là khi có nhiều sự lựa chọn thì chọn ai? Cái này theo cảm tính thấy nói chuyện với ai phù hợp nhất là cũng không tồi.

Các mày cũng có thể tham khảo một số câu bắt chuyện tao sau này hay dùng để dò bắt số má của một người lãnh đạo trong corporate như sau:
+ Chiến lược 3-5 năm tới của anh/chị cho đội này là gì?
+ Đối thủ cạnh tranh của công việc này là những ai? Để cạnh tranh với đối thủ khác trên thị trường thì cty có những chiến lược và lợi thế cạnh tranh gì?
+ Giờ giả sử em nhận làm việc với anh/chị thì sau 3 năm sau nhìn lại, anh chị đòi hỏi những gì để cảm thấy quyết định thuê em vào làm là một thành công lớn?
Cảm ơn anh đã chia sẻ.

Hồi đó, lúc em đi phỏng vấn xin việc, lúc người ta hỏi lại "Em có câu hỏi gì không ?", em cũng không nghĩ ra được mấy câu hỏi như anh.
 
Thời đó 1 thằng nghiên cứu éo chuyên biệt như bây giờ mà nó còn cả thần học, toán học, luật học, sinh hóa...Nên kiến thức của 1 thằng hàn lâm là kiến thức tổng hợp chứ đéo phải phân chia chuyên môn như bây giờ. Và khi nghiên cứu cho ra 1 cái cc gì đó thì công trình sẽ là 1 anh chủ tạch kiến thức tổng hợp cộng thêm đống trợ lý, phụ tá. Kết quả nó chỉ ghi tên anh chủ tạch là người chính thôi, đéo có bọn bổ trợ như kiểu 1 team để ghi lên. Đố mày tìm đc cái nào thế kỉ 17, 18 ghi tên nhiều thằng như kiểu 1 team đó.
Thế nên cái câu chuyện quả táo của Newton ở Tây thì cũng như chuyện Thánh Gióng ở VN vậy.
 
diễn đàn gái phò bây h nhiều em bé hiếu học nhỉ, hàn lâm phết :vozvn (23):
 
Tao đang say quá :ops:
Đm đang ngủ trên xe thì thằng lái lái thế lol nào tụt mẹ 1 bánh xuống hố lúc cua.
Giật cả mình tí thì xuống ao @@
Đm hỏi ra thì bảo không quen đường, tầm nhìn bị cái cây mọc vô duyên vcl nó che, trời lại tối thui đường đéo có đèn.

Đấy muốn đi ngon phải lái thạo.
Quen đường , và quan sát tốt địa hình địa vật.

Thế nên mới ra trường bớt đắn đo mà đời ơi hãy bóc lột em đi. Nghĩ nhiều mà đéo làm thì cũng là thứ trong đầu mày. Làm 1 time mày tự khắc thấy dần những thứ mấy thằng trên nó viết. Mày tạm thời cứ đọc ghi ra cuốn sổ mà tham khảo. Chứ khái niệm mỗi thằng nói 1 kiểu . Bản chất mày trải nghiệm rồi tự lĩnh hội ra thì nó sẽ ổn hơn.
Ví dụ: nười bắc gọi là cái cốc , người nam gọi là cái ly, bọn tây gọi 1 kiểu , rồi nó chế là các loại hình cơ bản vẫn là chứa nước để mày uống.

341155

Tao hay pvan bọn mới là nhìn vào cốc nước này em thấy điều gì : gạch 1 vài đầu dòng ra thấy ngay tư duy của nó đang ở đâu. Có thể đào tạo được hay không.
Ví dụ nhiều người nói cốc vơi - suy nghĩ chiều hướng tiêu cực. Cốc đầy - thì có suy nghĩ tích cực. Cốc chưa đầy thì còn có thể đổ vào tiếp (tiếp nhận kiến thức) cốc đầy rồi nên rút bớt ra (bỏ mấy thứ vớ vẩn kiểu khoe mẽ, sống ảo ...) lại đổ đc thứ khác vào kiểu trà, cafe ...(các kiến thức mới) để thêm trải nghiệm.
Đm qua bọn nó đổ bia vào người tao vl, nay lại đổ rượu @@

Tầm nhìn nó cũng kiểu vậy, có nhiều góc nhìn , lui tầm mắt ra xa để nhìn nhiều hơn.
Như cái ảnh trên mày thấy cái cốc nhưng đéo rõ đx nước từ đâu chảy vào, nguồn đó sạch hay ko sạch...

Với mấy lão mà mày liệt kê - đc tu luyện từ bé chứ đéo phải 1 phát mà đc như vậy.
Ngoài ra còn phải kết nối được với vũ trụ =)))))
Hút điếu thuốc phát, bọn cẩu xe nó đến rồi :3
 
Thế nên cái câu chuyện quả táo của Newton ở Tây thì cũng như chuyện Thánh Gióng ở VN vậy.
Khác nhiều chứ mày, thánh gióng hoàn toàn là huyền thoại còn Newton dù sao cũng là nhân vật lịch sử. Thêu dệt xung quanh Newton so với bọn bây giờ như con Steven, Bill bỏ đại học theo đuổi đam mê để thành công thôi ;)). Thứ tụi nó để lại vẫn là giá trị tri thức. Ngoài ra tụi viết tiểu sử Newton cũng kể lại lão này có rất nhiều thói xấu chứ đéo phải xây dựng kiểu như nhân vật thần thoại toàn đức, toàn tài.
 
T ko có ý gì, nhưng nếu m thực sự là loser chính hiệu thì những gì m viết ko có ý nghĩa gì mấy, với lại m viết dài như thế cũng có khả năng m là loser thực.
ý gì là ý gì, loser thì nhận là loser thôi :)) . t chỉ nêu quan của t thôi, với lại k có ý gì nhưng theo t bài viết cóý nghĩa hay k là do ngườiđọc, có thể quan điểm của t sai, ý kiếnđưa ra như lol nhưng cũng có giá trị kn cho ng đọc thấy mà né ra đừng có phạm phải sai lầm như t:vozvn (16):
 
Tao đang say quá :ops:
Đm đang ngủ trên xe thì thằng lái lái thế lol nào tụt mẹ 1 bánh xuống hố lúc cua.
Giật cả mình tí thì xuống ao @@
Đm hỏi ra thì bảo không quen đường, tầm nhìn bị cái cây mọc vô duyên vcl nó che, trời lại tối thui đường đéo có đèn.

Đấy muốn đi ngon phải lái thạo.
Quen đường , và quan sát tốt địa hình địa vật.

Thế nên mới ra trường bớt đắn đo mà đời ơi hãy bóc lột em đi. Nghĩ nhiều mà đéo làm thì cũng là thứ trong đầu mày. Làm 1 time mày tự khắc thấy dần những thứ mấy thằng trên nó viết. Mày tạm thời cứ đọc ghi ra cuốn sổ mà tham khảo. Chứ khái niệm mỗi thằng nói 1 kiểu . Bản chất mày trải nghiệm rồi tự lĩnh hội ra thì nó sẽ ổn hơn.
Ví dụ: nười bắc gọi là cái cốc , người nam gọi là cái ly, bọn tây gọi 1 kiểu , rồi nó chế là các loại hình cơ bản vẫn là chứa nước để mày uống.

View attachment 341155

Tao hay pvan bọn mới là nhìn vào cốc nước này em thấy điều gì : gạch 1 vài đầu dòng ra thấy ngay tư duy của nó đang ở đâu. Có thể đào tạo được hay không.
Ví dụ nhiều người nói cốc vơi - suy nghĩ chiều hướng tiêu cực. Cốc đầy - thì có suy nghĩ tích cực. Cốc chưa đầy thì còn có thể đổ vào tiếp (tiếp nhận kiến thức) cốc đầy rồi nên rút bớt ra (bỏ mấy thứ vớ vẩn kiểu khoe mẽ, sống ảo ...) lại đổ đc thứ khác vào kiểu trà, cafe ...(các kiến thức mới) để thêm trải nghiệm.
Đm qua bọn nó đổ bia vào người tao vl, nay lại đổ rượu @@

Tầm nhìn nó cũng kiểu vậy, có nhiều góc nhìn , lui tầm mắt ra xa để nhìn nhiều hơn.
Như cái ảnh trên mày thấy cái cốc nhưng đéo rõ đx nước từ đâu chảy vào, nguồn đó sạch hay ko sạch...

Với mấy lão mà mày liệt kê - đc tu luyện từ bé chứ đéo phải 1 phát mà đc như vậy.
Ngoài ra còn phải kết nối được với vũ trụ =)))))
Hút điếu thuốc phát, bọn cẩu xe nó đến rồi :3

Mời anh ly rượu:smile:

Anh có trải nghiệm gì về chọn sếp không, hết say anh viết cho em vài câu.
 
qua giờ nghe tụi mày nói. sẵn đây tao cũng chia sẻ cách nhìn nhận 1 người thầy hoặc sếp.

đầu tiên phải xem lời nói, cử chỉ, hành động, tác phong làm việc, nghề nghiệp, cách đối xử với những người xung quanh từ nghèo hèn đến sang trọng họ như thế nào ?

thứ 2 là để ý đến đạo đức con người

thứ 3 là tài năng lãnh đạo, tài năng chuyên môn tới đâu

thứ 4 hoài bão, lý tưởng, chí hướng như thế nào ?

bữa tao nói với 1 thằng ml kia tao muốn phát triển 1 sp mang lại nhiều giá trị thì nó gạt phăng đi. nên nói nó đéo nghe cả buổi nch đấy tao để nó nói và sau này tao đéo thèm nói đến hoài bão của mình cho ai nghe cả.
Cảm ơn anh đã chia sẻ :smile:
 
Mà chắc tại em còn nhỏ, em vẫn chưa nghĩ về thành công theo hướng đó được. Anh chia sẻ em quá trình mà anh đạt được suy nghĩ ấy với.

Em nhớ hồi đó lúc học cấp 3, trước khi mấy bạn thi quốc gia , thầy chủ nhiệm có chia sẻ: "Rồi một lúc nào đó tụi em nhìn lại, tụi em sẽ nhận ra đây chỉ là những cuộc chơi với những luật lệ riêng, cái quan trọng là cái quá trình mà em đạt được nó". Thật sự hồi đó em cũng không hiểu, bây giờ cũng chưa hiểu. Em nghĩ nếu đạt được thành tựu ở thời điểm ấy thì con đường cũng sẽ rộng mở hơn (nộp vào ĐH top, đi du học nước ngoài, apply cho big tech)

Kể cũng lạ, có mấy cái hình như mình phải tự trải qua được mới thấm hay sao ấy. :smile:
Từ ngày còn đi học tao đã không có những quyết tâm như chúng bạn cùng trang lứa. Có thể xếp tao vào dạng người "yếm thế", thích trốn tránh cuộc đời. Tao thích đọc văn học, truyện dài, tiểu thuyết từ rất sớm. Cấp 1 đã vớ những quyển sách văn học của cấp 3 để đọc, thường thì chả hiểu đéo gì cả. Ở quê thì rất túng thiếu, không có tiền để thuê truyện. Những năm cấp 2, thỉnh thoảng mượn được quyển tiểu thuyết, vừa đọc vừa chỉ sợ nó nhanh hết.

Nhưng tao thi ĐH vẫn là khoa tự nhiên, học về IT. Tới khi đi làm, tao làm về IT, đặc thù mảng giải pháp quản trị doanh nghiệp (ERP). Thời mới đi làm bị quăng quật nhiều vào dự án, chẳng có thằng nào chỉ cho, vì thời đó thị trường ở VN mới hình thành, không có người đi trước, tài liệu & tài nguyên thực hành rất hạn chế. Tao quen với việc tự nghiên cứu để giải quyết công việc, dần nhận ra là số thằng chém gió thì lắm, số thằng thực chất phải giải quyết công việc thì không nhiều. Lâu dần đâm ghét mấy trò chém gió, thứ ngôn ngữ đa cấp hiện diện khắp nơi...

Tao tuyệt nhiên chẳng thích thú gì với mấy tỉ phú, sách dạy làm giàu này nọ. Thay vào đó tao tìm hiểu về tôn giáo từ khá sớm. Quyển sách tôn giáo tao đọc đầu tiên là Kinh Thánh, vì văn học nghệ thuật phương Tây hay nhắc tới các sự tích trong đó, tao tò mò muốn tìm hiểu các sự kiện. Hành trình đắm chìm trong tôn giáo ngu muội của tao khá lâu cho tới khi lấy vợ, đẻ con, tao quay về với cuộc sống như một người bình thường.

Làm công ăn lương, chả có chí tiến thủ mẹ gì. Tuy vậy, do tao gần như là thế hệ đầu tiên của giải pháp IT quản trị doanh nghiệp như nói ở trên, tao cũng được xếp vào dạng "chuyên gia" (tự phong) trong lĩnh vực này, ngồi ở một cty ít tên tuổi, mài kiến thức ra cũng đủ sống thoải mái. Trong khi chúng bạn bay ra tứ tung, thành ông nọ bà kia hết mẹ rồi.

Tư tưởng về nhân sinh quan của tao nó cứ thay đổi theo từng năm, nay thấy thích thú cái này, mai lại thích cái khác. Hiện tại thì tao đang thích tư tưởng triết học hiện sinh của tụi Tây. Và trên Xàm này thì tao rất nể kiến thức của thằng @titoe :))
 
Vấn đề mà m cần nhất bây giờ là m muốn trở thành người như thế nào.
Khi nào xác định được tiếp rồi mọi thứ sẽ rõ ràng hơn. Chứ giờ m đang mông lung bỏ nẹ ra
Em nghĩ là "người thầy mà mình nên theo" ở ngành nghề nào thì cũng sẽ có những điểm chung nhất định chứ hả anh, bên cạnh kiến thức chuyên môn thì phải xét đến những yếu tố khác như khả năng giảng dạy, khả năng lãnh đạo, tầm nhìn trong tương lai.
Nhưng mà em thấy bây giờ vàng đồng lẫn lộn, nên em mới muốn xin kinh nghiệm, câu chuyện chia sẻ từ những đàn anh đi trước ấy.:smile:
 
Từ ngày còn đi học tao đã không có những quyết tâm như chúng bạn cùng trang lứa. Có thể xếp tao vào dạng người "yếm thế", thích trốn tránh cuộc đời. Tao thích đọc văn học, truyện dài, tiểu thuyết từ rất sớm. Cấp 1 đã vớ những quyển sách văn học của cấp 3 để đọc, thường thì chả hiểu đéo gì cả. Ở quê thì rất túng thiếu, không có tiền để thuê truyện. Những năm cấp 2, thỉnh thoảng mượn được quyển tiểu thuyết, vừa đọc vừa chỉ sợ nó nhanh hết.

Nhưng tao thi ĐH vẫn là khoa tự nhiên, học về IT. Tới khi đi làm, tao làm về IT, đặc thù mảng giải pháp quản trị doanh nghiệp (ERP). Thời mới đi làm bị quăng quật nhiều vào dự án, chẳng có thằng nào chỉ cho, vì thời đó thị trường ở VN mới hình thành, không có người đi trước, tài liệu & tài nguyên thực hành rất hạn chế. Tao quen với việc tự nghiên cứu để giải quyết công việc, dần nhận ra là số thằng chém gió thì lắm, số thằng thực chất phải giải quyết công việc thì không nhiều. Lâu dần đâm ghét mấy trò chém gió, thứ ngôn ngữ đa cấp hiện diện khắp nơi...

Tao tuyệt nhiên chẳng thích thú gì với mấy tỉ phú, sách dạy làm giàu này nọ. Thay vào đó tao tìm hiểu về tôn giáo từ khá sớm. Quyển sách tôn giáo tao đọc đầu tiên là Kinh Thánh, vì văn học nghệ thuật phương Tây hay nhắc tới các sự tích trong đó, tao tò mò muốn tìm hiểu các sự kiện. Hành trình đắm chìm trong tôn giáo ngu muội của tao khá lâu cho tới khi lấy vợ, đẻ con, tao quay về với cuộc sống như một người bình thường.

Làm công ăn lương, chả có chí tiến thủ mẹ gì. Tuy vậy, do tao gần như là thế hệ đầu tiên của giải pháp IT quản trị doanh nghiệp như nói ở trên, tao cũng được xếp vào dạng "chuyên gia" (tự phong) trong lĩnh vực này, ngồi ở một cty ít tên tuổi, mài kiến thức ra cũng đủ sống thoải mái. Trong khi chúng bạn bay ra tứ tung, thành ông nọ bà kia hết mẹ rồi.

Tư tưởng về nhân sinh quan của tao nó cứ thay đổi theo từng năm, nay thấy thích thú cái này, mai lại thích cái khác. Hiện tại thì tao đang thích tư tưởng triết học hiện sinh của tụi Tây. Và trên Xàm này thì tao rất nể kiến thức của thằng @titoe :))
Cảm ơn anh đã chia sẻ :smile:
 

Có thể bạn quan tâm

Trả lời
31
Lượt xem
1K
Top