Leviackerman9x
Địt xong chạy
Ây topic này hay nè, chắc t với thằng thớt bằng tuổi nhau đó.
Bằng tuổi đâu quan trọng bằng việc bằng lòng đi cùng nhauÂy topic này hay nè, chắc t với thằng thớt bằng tuổi nhau đó.
)))Thồi ăn chơi nhảy múa t còn nói được, chứ t là kiểu làm nhiều biết nhiều nhưng không biết sâu.Bằng tuổi đâu quan trọng bằng việc bằng lòng đi cùng nhau)))
Nói chứ mình nhớ có topic nào bạn kể bạn có đi học ở nước ngoài, với mình thấy bạn cũng có nhiều chia sẻ hay
Bạn viết ở đây cho mọi người cùng đọc![]()

Yếm thế thích trốn tránh cuộc đời mà đi buôn bitcoin làm giàu trước phần thiên hạ, thôi ông bớt văn vở thánh hiền hộ tôi phát. :vozvn (33):Từ ngày còn đi học tao đã không có những quyết tâm như chúng bạn cùng trang lứa. Có thể xếp tao vào dạng người "yếm thế", thích trốn tránh cuộc đời. Tao thích đọc văn học, truyện dài, tiểu thuyết từ rất sớm. Cấp 1 đã vớ những quyển sách văn học của cấp 3 để đọc, thường thì chả hiểu đéo gì cả. Ở quê thì rất túng thiếu, không có tiền để thuê truyện. Những năm cấp 2, thỉnh thoảng mượn được quyển tiểu thuyết, vừa đọc vừa chỉ sợ nó nhanh hết.
Nhưng tao thi ĐH vẫn là khoa tự nhiên, học về IT. Tới khi đi làm, tao làm về IT, đặc thù mảng giải pháp quản trị doanh nghiệp (ERP). Thời mới đi làm bị quăng quật nhiều vào dự án, chẳng có thằng nào chỉ cho, vì thời đó thị trường ở VN mới hình thành, không có người đi trước, tài liệu & tài nguyên thực hành rất hạn chế. Tao quen với việc tự nghiên cứu để giải quyết công việc, dần nhận ra là số thằng chém gió thì lắm, số thằng thực chất phải giải quyết công việc thì không nhiều. Lâu dần đâm ghét mấy trò chém gió, thứ ngôn ngữ đa cấp hiện diện khắp nơi...
Tao tuyệt nhiên chẳng thích thú gì với mấy tỉ phú, sách dạy làm giàu này nọ. Thay vào đó tao tìm hiểu về tôn giáo từ khá sớm. Quyển sách tôn giáo tao đọc đầu tiên là Kinh Thánh, vì văn học nghệ thuật phương Tây hay nhắc tới các sự tích trong đó, tao tò mò muốn tìm hiểu các sự kiện. Hành trình đắm chìm trong tôn giáo ngu muội của tao khá lâu cho tới khi lấy vợ, đẻ con, tao quay về với cuộc sống như một người bình thường.
Làm công ăn lương, chả có chí tiến thủ mẹ gì. Tuy vậy, do tao gần như là thế hệ đầu tiên của giải pháp IT quản trị doanh nghiệp như nói ở trên, tao cũng được xếp vào dạng "chuyên gia" (tự phong) trong lĩnh vực này, ngồi ở một cty ít tên tuổi, mài kiến thức ra cũng đủ sống thoải mái. Trong khi chúng bạn bay ra tứ tung, thành ông nọ bà kia hết mẹ rồi.
Tư tưởng về nhân sinh quan của tao nó cứ thay đổi theo từng năm, nay thấy thích thú cái này, mai lại thích cái khác. Hiện tại thì tao đang thích tư tưởng triết học hiện sinh của tụi Tây. Và trên Xàm này thì tao rất nể kiến thức của thằng @titoe![]()
Như mày thì tụi tâm lý học xếp vào hướng nội, triết học nó xếp vô bọn bi quan chủ nghĩa. 1 tay bi quan khét tiếng mày nên đọc là Schopenhauer. Đọc lão này còn hay hơn tụi hiện sinh ngôn ngữ tăm tối nhiều.Từ ngày còn đi học tao đã không có những quyết tâm như chúng bạn cùng trang lứa. Có thể xếp tao vào dạng người "yếm thế", thích trốn tránh cuộc đời. Tao thích đọc văn học, truyện dài, tiểu thuyết từ rất sớm. Cấp 1 đã vớ những quyển sách văn học của cấp 3 để đọc, thường thì chả hiểu đéo gì cả. Ở quê thì rất túng thiếu, không có tiền để thuê truyện. Những năm cấp 2, thỉnh thoảng mượn được quyển tiểu thuyết, vừa đọc vừa chỉ sợ nó nhanh hết.
Nhưng tao thi ĐH vẫn là khoa tự nhiên, học về IT. Tới khi đi làm, tao làm về IT, đặc thù mảng giải pháp quản trị doanh nghiệp (ERP). Thời mới đi làm bị quăng quật nhiều vào dự án, chẳng có thằng nào chỉ cho, vì thời đó thị trường ở VN mới hình thành, không có người đi trước, tài liệu & tài nguyên thực hành rất hạn chế. Tao quen với việc tự nghiên cứu để giải quyết công việc, dần nhận ra là số thằng chém gió thì lắm, số thằng thực chất phải giải quyết công việc thì không nhiều. Lâu dần đâm ghét mấy trò chém gió, thứ ngôn ngữ đa cấp hiện diện khắp nơi...
Tao tuyệt nhiên chẳng thích thú gì với mấy tỉ phú, sách dạy làm giàu này nọ. Thay vào đó tao tìm hiểu về tôn giáo từ khá sớm. Quyển sách tôn giáo tao đọc đầu tiên là Kinh Thánh, vì văn học nghệ thuật phương Tây hay nhắc tới các sự tích trong đó, tao tò mò muốn tìm hiểu các sự kiện. Hành trình đắm chìm trong tôn giáo ngu muội của tao khá lâu cho tới khi lấy vợ, đẻ con, tao quay về với cuộc sống như một người bình thường.
Làm công ăn lương, chả có chí tiến thủ mẹ gì. Tuy vậy, do tao gần như là thế hệ đầu tiên của giải pháp IT quản trị doanh nghiệp như nói ở trên, tao cũng được xếp vào dạng "chuyên gia" (tự phong) trong lĩnh vực này, ngồi ở một cty ít tên tuổi, mài kiến thức ra cũng đủ sống thoải mái. Trong khi chúng bạn bay ra tứ tung, thành ông nọ bà kia hết mẹ rồi.
Tư tưởng về nhân sinh quan của tao nó cứ thay đổi theo từng năm, nay thấy thích thú cái này, mai lại thích cái khác. Hiện tại thì tao đang thích tư tưởng triết học hiện sinh của tụi Tây. Và trên Xàm này thì tao rất nể kiến thức của thằng @titoe![]()
Vậy nên cứ theo đuổi mãi mục tiêu thì nó sẽ ko bao giờ kiếmđc hạnh phúc, thỏa mãn trong cuộc sống
. Theo logic này thì cuộc đời vốn đéo có nhiều ý nghĩa vì nó luôn đau khổ??? Trả lời câu hỏi này, lão kêu rằng đau khổ chính là động lực của cây sự sống, sự thoái tàn cũng chính làđộng lực của tái sinh ra hình thái mới. Vấn đề là cả quá trình, mày sẽ éo có hạnh phúc.
Đương sự block mày rồi, đừng cố nữaKể chiện ăn chơi, chick choạc đi iêm

Mày nhắn hộ: tao iêu iêm nó nhiều lắm, thèm đc vét máng ẻm nơi bụi chuối gần gụi với thiên nhiênĐương sự block mày rồi, đừng cố nữa![]()
M là shark Bình àThôi trả lời toàn lung tung, không vào đề của thằng thớt.
Dù rằng mày hỏi anh leuleuleu của mày, nhưng tao cũng xin mạn phép đặt địa vị của tao, đưa ra câu trả lời của tao cho mày nghe, xem học hỏi được gì thì học hỏi
1. Okay, thực tế nếu tao lựa chọn như thằng leuleuleu, thì dưới cái nhìn của tao, tao vẫn chốt lại đấy là lựa chọn hoàn toàn cảm tính. Chỉ có sau này khi tao nhìn lại, khi tao đã thành công, hoặc thất bại với lựa chọn đấy, thì tao sẽ tìm một lời giải thích hợp lí, logic cho nó. Còn lúc tao đưa ra lựa chọn thì sẽ ít nhiều là cảm tính. Chứ éo ai nhìn trước được tương lai, biết hay hay dở. Biết thì đi đánh Vietlott cho rồi chứ nai lưng làm thuê làm gì. Có điều thằng nào từng trải thì thường lựa chọn cảm tính nó đưa ra sẽ tốt hơn, thắng nhiều hơn thua vì trước đó chúng nó thua nhiều vl rồi. Vì sao tao nói cảm tính, vì đơn giản cuộc sống nó ko phải bài toán 1 + 1 = 2, chả có cái gì trong cuộc sống này chắc chắn cả, ít nhiều mày sẽ phải lựa chọn dựa theo cảm giác của mình, chả có điều gì đảm bảo là local optimal solution nó sẽ là global optimal solution cả, nhưng cũng ko có điều gì chắc chắn được nó ko phải. Cho nên nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu, chọn một thứ mày cho là đúng và cứ thế mà lao lên phía trước. Mỗi thằng cho mày một ý kiểu "sếp thế X, sếp thế Y" rồi cuối cùng có khi nó lại conflict với nhauNói chung sếp tốt hay không, chính mày trả lời được. Nào mày gặp thằng nào mà phải vỗ đùi,đụ má thằng này nó hay, phải theo nó mới được thì nhích. Còn chưa gặp thì cứ nằm chờ đi, và trong lúc chờ thì đặt tạm đồng lương và đãi ngộ lên đầu mà tôn thờ cho tới khi gặp được minh chủ, cũng tạm được.
2. Còn câu chuyện tầm nhìn thì nó phụ thuộc vào công việc của mày. Mỗi thằng có công việc khác nhau, việc cần làm khác nhau nên trách nhiệm, tầm nhìn nó khác nhau. Tại sao tầm nhìn của tao nó bao trùm cả tầm nhìn của mày, vì đơn giản tao cũng từng trải qua như mày. Có điều giờ tao làm cái khác, chơi cuộc chơi khác. Nhưng không có nghĩa thằng ở trên mày đồng nghĩa tầm nhìn của nó bao trùm tầm nhìn của mày. Vì có những thằng được ông bà già nó bế lên cái tầm đấy, chưa phải hiểu nỗi khổ của dân cày. Hay những thằng lướt qua như tao, tao mới đi làm code dạo, vẽ thuê được 1 năm thời cấp 3 thì lên đại học khách và deal tới với tao ầm ầm. Tao phải tìm người làm chung, rồi từ người làm chung tới thành nhân viên cho tao, tao trả lương trực tiếp cho nó và nhận tiền từ khách hàng. Loanh quanh chả biết lúc nào cũng được đội gần chục người active (tao ko nói tao là chủ nhé mấy tml, team bé tí chục người chủ tớ đéo gì). Tao cũng đi lướt qua cái giai đoạn gõ code kiếm từng đồng, nhưng chỉ 1 năm thì chẳng thể hiểu hết mọi ngõ ngách như những thằng thợ gõ code cả 5 năm, 10 năm được, đúng không? Tầm nhìn rộng lớn quá cũng chưa chắc tốt khi vóc dáng mày còn nhỏ bé. Ví dụ mấy thằng dân đen húp mì tôm bàn chuyện phân chia các cực của thế giới chẳng hạnHay đơn giản hơn mày chỉ là thằng làm công ăn lương, mà suốt ngày ăn bánh vẽ lợi ích chung của tụi quản lí thì chỉ có đứt. Cho nên tốt nhất vẫn là giờ nào việc nấy nhé tml.
3. Cái này để chúng nó trả lời cho mày, tao ko có kinh nghiệm nhiều về cái này.

Thồi ăn chơi nhảy múa t còn nói được, chứ t là kiểu làm nhiều biết nhiều nhưng không biết sâu.
@dl1812 có gì chia sẻ thì chia sẻ đi bạn![]()
Chào các bác,
Em có theo dõi một thớt cũ của bác @minhle01az "Tóm tắt cuộc đời những thằng đi làm thuê - đại ý thế này" cách đây cũng lâu.
Thật sự đây là một thớt rất hay và em cũng đã học hỏi được rất nhiều, nhưng mà em vẫn có một vài thắc mắc sau khi đọc comment của một vài bác kỳ cựu trên này.
1/Có một cmt của anh @Leuleuleu123 viết về việc anh ấy đã từng chọn một chỗ chỉ trả mức lương cao thứ nhì nhưng lại cảm thấy thằng sếp nó chất nên quyết định theo. Em muốn hỏi về suy nghĩ của các bác là nếu như em mới chân ướt, chân ráo mới ra trường, chưa va chạm xã hội nhiều, thì làm sao em nhận ra được đây là một người sếp em nên theo. (Nếu được các bác có thể chia sẻ cho em một vài câu chuyện các bác đã từng trải qua về việc này)

+_+ mới chat riêng xong giờ lại public lần nữa hả
1/ Cái tình huống gọi là chọn option ít lương hơn nhưng sếp chất hơn / học được nhiều thứ hơn mình nghĩ nó liên quan nhiều đến cảm tính. Mà vì dựa trên cảm tính, nên sếp mà mình thấy chất thường là do khi tiếp xúc, mình cảm nhận được trình độ của họ, tính cách của họ, cách nghĩ và phương hướng của họ mình thấy hay, hợp với mình, mình thấy thích hoặc mình có thể học theo được. Các yếu tố này càng cảm được nhiều thì mình thấy họ chất.
Còn theo cách mình nghĩ, học hỏi nên chủ động và nên đa dạng, nhiều nguồn. Khi đi làm, nếu bản thân có thể lựa chọ mình 1 người sếp mình thấy chất cũng tốt, nhưng nếu không mình chỉ tìm được 1 option mà lợi ích tốt và có đủ không gian để mình tự học đã là đủ rồi. Khi mình định vị rõ những gì mình cần học thêm, mình có thể chủ động tìm nguồn trao dồi nó, chứ không phải chờ bị ảnh hưởng thụ động từ sếp mình.
Mình thì không có nhiều quá nhiều kn với BigTech trừ vụ dạo 1 chút với MSFT Vietnam nên mình chia sẻ kn đi làm 2 cty nhỏ đầu tiên của mình vậy. Chuyện cũng 7-8 năm trước rồi nên có thể 1 vài thứ không còn khớp với bối cảnh 2021 nữa, thôn cảm.
Mình xuất thân học IT, nhưng từ năm 2 ĐH, thời thế đấy đưa mình và người bạn mở 1 cty web nhỏ. Tuy chuyên môn của mình đi sớm hơn mặt bằng bạn học nhiều, nhưng t vẫn rất thiếu kinh nghiệm ở rất nhiều mặt từ chuyên môn đến quản lý. Nhưng đó là cơ hội có thì mình phải nắm, cái gì mình chưa biết thì mình học cách làm. Lúc đó mình không có sếp trực tiếp, mình phải tự liệt kê sắp sếp những gì mnih2 cần tìm hiểu (vd tổ chức đội ngũ, qlda, thiết kế biểu giá, báo giá, ect) rồi các nguồn mà mình học hỏi những thứ mình chưa có hầu hết đều đến từ các cty đối thủ, khách hàng, gián tiếp qua những case doanh nghiệp mà ba của t tư vấn đào tạo... Đây đều là những nguồn mà mình phải chủ động tìm hiểu thì mới có cái để quan sát học hỏi. Cty này của mình và người bạn chỉ chạy được hơn 1 năm nhưng suốt quá trình đó mình thu được cũng khá, khá về doanh thu ( kểsau khi bye, cả t và co-founder lời hơn số vốn bỏ ra ban đầu), về kỹ năng về cả kinh nghiệm làm việc. Trước khi mình đi Úc học thạc sĩ thì mình có đi làm cho 1 cty. Nó là 1 cty phần mềm có liên kết chặt chẽ với 1 cty làm marketing + event sự kiện (chơi với bên này nên ngày xưa quen nhiều em xinh lắm) và thường xuyên chia sẻ clients với bên này. Nó là 1 cty không lớn, với nguồn nhân lực IT không thật sự giỏi (vì phần nhiều là proj dễ hoặc xài lại), staff rảnh quá không có gì làm lại sinh ra thích đấu đá. Làm việc ở đó t, không thực sự có senior dev mạnh mẽ nào để có thể học được kn chuyên môn, cũng không học được gì về ql từ thằng PM hay thích lạm dụng quyền lợi. Nhưng số phận ông sếp cty lại đưa đẩy t với PM đấu nhau. Sau cùng t thằng, thằng kia out và t được promote lên PM. Nhưng vẫn như lần trước, t thiếu rất nhiều exp, thứ mà sau đó t đã giao lưu học hỏi từ sếp trên của t và cty bên đối tác.
Nói chung là mình thấy mở rộng học hỏi thì tốt. Nhưng nhều lúc mình nên chủ động lựa thứ mình muốn học rồi tìm cách để học chứ không phải lựa thầy để học nghệ toàn bộ. Như vậy mình sẽ có không gian để nắm bắt nhưng cơ hội lớn hơn (vd bạn có thể lựa được 1 cty mà mình có lương cao hơn, mau thăng tiến hơn hoặc nhiều đãi ngộ cụ thể hơn)
Số 2 số 3 nếu bạn muốn nghe mình sẽ nói thêm.![]()
Cảm ơn bác đã chia sẻTrong cuộc đời của mày sẽ xuất hiện rất nhiều thầy. Người cho mày kiến thức, mở mang đầu óc chính là người thầy, cho mày kiến thức rồi mày sử dụng ntn là do mày.
Người sếp đáng theo là gì ?
1 - cho mày công việc mà mày thích làm
2 - trả đủ lương hàng tháng
3 - mày thấy vui vẻ khi làm việc ở đó
Xàm nhiều ngoạ hổ tàng long ẩn mình quá. Cảm ơn bác đã chia sẻ.Như mày thì tụi tâm lý học xếp vào hướng nội, triết học nó xếp vô bọn bi quan chủ nghĩa. 1 tay bi quan khét tiếng mày nên đọc là Schopenhauer. Đọc lão này còn hay hơn tụi hiện sinh ngôn ngữ tăm tối nhiều.
Lấy ví dụ thằng chủ thớt nó đặt quá nhiều mục tiêu phải đạt được. Theo Schopenhauer thì hiện tại nó chưa đạt đc nên nó đau khổ, vất vả tìm con đường để đạt mục tiêu. Nhưng khi hoàn thành hết mục tiêu rồi nó lại trống rỗng vì ko biết phải làm gì tiếp theo, nên nó lại phải kiếm tìm mục tiêu mới để hoàn thành và nó luôn phảiở trong cái vòng luẩn quẩn: đau khổ-trống rỗng-đau khổ. Trong cái vòng luẩn quẩnđó thì mục tiêu luôn là tương lai rồi trở thành quá khứ, chứ đéo phải là hiện tại của nóVậy nên cứ theo đuổi mãi mục tiêu thì nó sẽ ko bao giờ kiếmđc hạnh phúc, thỏa mãn trong cuộc sống
. Theo logic này thì cuộc đời vốn đéo có nhiều ý nghĩa vì nó luôn đau khổ??? Trả lời câu hỏi này, lão kêu rằng đau khổ chính là động lực của cây sự sống, sự thoái tàn cũng chính làđộng lực của tái sinh ra hình thái mới. Vấn đề là cả quá trình, mày sẽ éo có hạnh phúc.
Theo tao thì Schopenhauer có vài khiếm khuyết trong lý thuyết của lão. Ví dụ, trong cuộc sống có rất nhiều việc mày phải làm nhưngđéo bao giờ có thể hoàn thành đc để gây ra cảm giác nhàm chán. Ví dụ như hít thở, tận hưởng mùi hương của 1 đóa hoa, nghe 1 bản nhạc tinh tế hay uống một tách trà thơm mát...Những công việc đó đéo bao giờ khiến mày rơi vào cái bẫy đau khổ-trống rỗng-đau khổ.
Hay 1 vấn đề khác, lão quên mẹ nó đi, con người là loài xã hội, có ký ức và khả năng xàm lol để chia sẻ lại kinh nghiệm. Ví dụ như mấy tml trong thớt này khi nó hoàn thành 1 mục tiêu nó sướng vkl và thỉnh thoảng nhớ lại lúc hoàn thành nó, cảm giác vẫn sướng khoái. Khi tụi nó nhớ lại, xàm lol chia sẻ những mục tiêu đã hoàn thành đc đó cho đứa khác thì vẫn gây ra sướng khoái, phấn khích![]()
Đm, thì tao vẫn bảo tao thích Schopenhauer và Nietzsche còn gì. Tao đang muốn đọc thêm cái tăm tối của Hegel và nguy hiểm của Heidegger.Như mày thì tụi tâm lý học xếp vào hướng nội, triết học nó xếp vô bọn bi quan chủ nghĩa. 1 tay bi quan khét tiếng mày nên đọc là Schopenhauer. Đọc lão này còn hay hơn tụi hiện sinh ngôn ngữ tăm tối nhiều.
Lấy ví dụ thằng chủ thớt nó đặt quá nhiều mục tiêu phải đạt được. Theo Schopenhauer thì hiện tại nó chưa đạt đc nên nó đau khổ, vất vả tìm con đường để đạt mục tiêu. Nhưng khi hoàn thành hết mục tiêu rồi nó lại trống rỗng vì ko biết phải làm gì tiếp theo, nên nó lại phải kiếm tìm mục tiêu mới để hoàn thành và nó luôn phảiở trong cái vòng luẩn quẩn: đau khổ-trống rỗng-đau khổ. Trong cái vòng luẩn quẩnđó thì mục tiêu luôn là tương lai rồi trở thành quá khứ, chứ đéo phải là hiện tại của nóVậy nên cứ theo đuổi mãi mục tiêu thì nó sẽ ko bao giờ kiếmđc hạnh phúc, thỏa mãn trong cuộc sống
. Theo logic này thì cuộc đời vốn đéo có nhiều ý nghĩa vì nó luôn đau khổ??? Trả lời câu hỏi này, lão kêu rằng đau khổ chính là động lực của cây sự sống, sự thoái tàn cũng chính làđộng lực của tái sinh ra hình thái mới. Vấn đề là cả quá trình, mày sẽ éo có hạnh phúc.
Theo tao thì Schopenhauer có vài khiếm khuyết trong lý thuyết của lão. Ví dụ, trong cuộc sống có rất nhiều việc mày phải làm nhưngđéo bao giờ có thể hoàn thành đc để gây ra cảm giác nhàm chán. Ví dụ như hít thở, tận hưởng mùi hương của 1 đóa hoa, nghe 1 bản nhạc tinh tế hay uống một tách trà thơm mát...Những công việc đó đéo bao giờ khiến mày rơi vào cái bẫy đau khổ-trống rỗng-đau khổ.
Hay 1 vấn đề khác, lão quên mẹ nó đi, con người là loài xã hội, có ký ức và khả năng xàm lol để chia sẻ lại kinh nghiệm. Ví dụ như mấy tml trong thớt này khi nó hoàn thành 1 mục tiêu nó sướng vkl và thỉnh thoảng nhớ lại lúc hoàn thành nó, cảm giác vẫn sướng khoái. Khi tụi nó nhớ lại, xàm lol chia sẻ những mục tiêu đã hoàn thành đc đó cho đứa khác thì vẫn gây ra sướng khoái, phấn khích![]()
Giàu đéo đâu. Một trải nghiệm cảm xúc thôi chứ thực sự đéo làm giàu được.Yếm thế thích trốn tránh cuộc đời mà đi buôn bitcoin làm giàu trước phần thiên hạ, thôi ông bớt văn vở thánh hiền hộ tôi phát. :vozvn (33):
hai thánh này đọc nhiều nhỉ, thế đã có ông nào nhai hết bộ mác - lê chưaĐm, thì tao vẫn bảo tao thích Schopenhauer và Nietzsche còn gì. Tao đang muốn đọc thêm cái tăm tối của Hegel và nguy hiểm của Heidegger.
Bộ mác lê giáo trình của tụi bay học đại học thì chưa nhé chứ mấy bộ tư bản luận xịn của marx thì tao nghiên cứu cả gần chục năm rồi. Đéo chỉ có marx, marxism về sau đẻ ra đầy nhánh và trường phái cả tiếp tục phát triển, cả đứt gánh giữa đường (tư tưởng nhé, đéo phải chính trị) với đầy nhà tư tưởng marxist cũng vĩ cmn đại.hai thánh này đọc nhiều nhỉ, thế đã có ông nào nhai hết bộ mác - lê chưa![]()
Nietzsche là lão già nerdy, sống nhờ mẹ và em gái, éo có cha nên lão này để cao nam tính và supper human. Dính vô lão này mà đéo kiếm nguồn khác nữa để phê phán thì dễ bị như bọn trẻ trâu, rơi vào cuồng phát xít và phân biệt chủng tộc. Dm, mấy thằng trí thức vn cũng mất dạy, kiếm mấy tác phẩm triết tổng quát hoặc sáng sủa về dịch cho tụi trẻ thì đéo làm, toàn lôi mấy lão toxic và hiện sinh và tăm tối của triết học bảo thủ châu âu về chơi trò bùa mê ngôn ngữ để đầu độc.Đm, thì tao vẫn bảo tao thích Schopenhauer và Nietzsche còn gì. Tao đang muốn đọc thêm cái tăm tối của Hegel và nguy hiểm của Heidegger.
Tao cũng chuẩn bị tâm lý trước bằng mấy tác phẩm dẫn dắt tổng quát về triết học rồi. Tao cũng không phải dạng dễ bị sa đà. Chỉ vì tò mò thôi chứ cũng đéo phải cầy cuốc gì.Nietzsche là lão già nerdy, sống nhờ mẹ và em gái, éo có cha nên lão này để cao nam tính và supper human. Dính vô lão này mà đéo kiếm nguồn khác nữa để phê phán thì dễ bị như bọn trẻ trâu, rơi vào cuồng phát xít và phân biệt chủng tộc. Dm, mấy thằng trí thức vn cũng mất dạy, kiếm mấy tác phẩm triết tổng quát hoặc sáng sủa về dịch cho tụi trẻ thì đéo làm, toàn lôi mấy lão toxic và hiện sinh và tăm tối của triết học bảo thủ châu âu về chơi trò bùa mê ngôn ngữ để đầu độc.
Hegel thì quẳng mẹ đi khi mày đéo theo đường triết học chính thống. Đọc lão này sẽ thành thần kinh. Điều thần kinh tương tự cũng sẽ đến với bọn hiện sinh Âu lục hay hậu hiện đại của Pháp. Lão Heidegger lại ở 1 dạng khác, lão éo hẳn là 1 triết gia theo kiểu truyền thống cũng như hiện đại. Tác phẩm của lão này lai giữa triết học, thần học, tâm thần học, thơ ca, ngôn ngữ...Nhưng lối viết lại đéo rõ ràng như các phương pháp nghiên khoa học hiện đại nên đéo có kiến thức tổng hợp tương đối mà đọc lão thì chết ngợp mẹ luôn và đéo hiểu nổi.
Tóm lại: Anh Mỹ Áo nên chơi. Pháp, Đức chớ dại dây vào, dễ hóa khùng.
Chào các bác,
Em có theo dõi một thớt cũ của bác @minhle01az "Tóm tắt cuộc đời những thằng đi làm thuê - đại ý thế này" cách đây cũng lâu.
Thật sự đây là một thớt rất hay và em cũng đã học hỏi được rất nhiều, nhưng mà em vẫn có một vài thắc mắc sau khi đọc comment của một vài bác kỳ cựu trên này.
1/Có một cmt của anh @Leuleuleu123 viết về việc anh ấy đã từng chọn một chỗ chỉ trả mức lương cao thứ nhì nhưng lại cảm thấy thằng sếp nó chất nên quyết định theo. Em muốn hỏi về suy nghĩ của các bác là nếu như em mới chân ướt, chân ráo mới ra trường, chưa va chạm xã hội nhiều, thì làm sao em nhận ra được đây là một người sếp em nên theo. (Nếu được các bác có thể chia sẻ cho em một vài câu chuyện các bác đã từng trải qua về việc này)
2/Trong bài viết đó, bác chủ thớt và anh @Leuleuleu123 có chia sẻ một khái niệm rất trừu tượng là "tầm nhìn". Em đã luôn thắc mắc tầm nhìn là gì? Và liệu nó có liên quan tới IQ hay không, tại vì hình như trên này có một bác IQ rất cao, thế nhưng vẫn đi làm thuê cho những người có IQ thấp hơn bác đó (em không có ý gì ở chỗ này).
Vậy vai trò của IQ là gì? Tại sao lại có những người IQ cao như Mark, Bill Gates start up và đạt được đỉnh cao, và có những người thì không được như vậy?
Và những người không có IQ cao như Mark, Bill Gates thì có khả năng đạt được thành tựu như vậy không?
3/ Hơi ngoài lề xíu nhưng mà em muốn hỏi thêm trải nghiệm tầm nhìn của các bác đã thay đổi như thế nào trong suốt khoảng thời gian 10 năm làm việc và leo corporate ladder? Có một kinh nghiệm hay một gì đó tâm đắc mà các bác nghĩ rằng mình nên nhận ra sớm hoặc muốn truyền lại cho thế hệ sau không ?
.Cảm ơn bác đã chia sẻ.Tao đã đọc qua vài comment của mấy thằng ở đây nghe chừng cũng cùng quan điểm với tao, dù cách diễn đạt khác nhau.
1,2 , Mày đel biết được ai mày nên theo, mày cũng del nhìn đc hướng nào là hướng đi. Tất cả chỉ là mò mẫm. Chỉ có 1 keyword: Chăm chỉ 200%. Dần dần mày tự cảm thấy mày hợp với cái này cái kia, thấy cái x ngon hơn cái y xong mày lại chăm chỉ lao theo. Rồi lúc đó khi mày được việc, sẽ có người cần mày, hoặc nhìn thấy tiềm năng của mày, rồi đưa ra vài lời hướng dẫn rồi dìu dắt. That's all.
Về tầm nhìn. Ngày tao mới đi làm, bằng 1 tình huống rất vô tình tao lọt vào mắt 1 lãnh đạo tập đoàn, trò chuyện vài lần, tao có hỏi về tầm nhìn. Chị ấy bảo đến 40 tuổi chị ấy mới bắt đầu có cái gọi là tầm nhìn, chứ trước đấy là tập hợp các tình huống vô tình rồi chăm chỉ lao theo rồi các ngã rẽ, chọn 1 lại lao theo.
Về IQ, mày đừng cố công thức hóa việc thành công, hoặc có công thức đấy nhưng các biến của n ko phải mấy cái đó. Thành công là tổng hợp của rất nhiều nguồn lực, dần dần có trải nghiệm nhìn lại mày sẽ thấy đc. Đọc profile của Gates thì đọc kỹ vào, cái đột phá của Microsoft là thời điểm ký đc HĐ cung cấp software cho IBM, lúc đó IBM đã là 1 người khổng lồ, th Micrsoft thì bằng lỗ mũi, sao n lại ký được cái HĐ ấy? chỉ mình n làm đc phần mềm chắc?. Nhưng đừng bàn câu chuyện của Mark hay Gate, thiên tài cỡ vậy thì ngoại hạng như sao trên trời rồi. Với tầm gần mình hơn, EQ tốt hơn IQ trong hầu hết trường hợp.
3, Về tâm đắc, tâm đắc của tao là nghĩ ít thôi và hãy làm đi, chiến đấu đi.
thiết nghĩ anh nên viết 1 bài làm sao để bớt mông lung, tuổi 2x cần gì, tập trung vào những gì... để định hướng cho lớp trẻ tụi emTao đã đọc qua vài comment của mấy thằng ở đây nghe chừng cũng cùng quan điểm với tao, dù cách diễn đạt khác nhau.
1,2 , Mày đel biết được ai mày nên theo, mày cũng del nhìn đc hướng nào là hướng đi. Tất cả chỉ là mò mẫm. Chỉ có 1 keyword: Chăm chỉ 200%. Dần dần mày tự cảm thấy mày hợp với cái này cái kia, thấy cái x ngon hơn cái y xong mày lại chăm chỉ lao theo. Rồi lúc đó khi mày được việc, sẽ có người cần mày, hoặc nhìn thấy tiềm năng của mày, rồi đưa ra vài lời hướng dẫn rồi dìu dắt. That's all.
Về tầm nhìn. Ngày tao mới đi làm, bằng 1 tình huống rất vô tình tao lọt vào mắt 1 lãnh đạo tập đoàn, trò chuyện vài lần, tao có hỏi về tầm nhìn. Chị ấy bảo đến 40 tuổi chị ấy mới bắt đầu có cái gọi là tầm nhìn, chứ trước đấy là tập hợp các tình huống vô tình rồi chăm chỉ lao theo rồi các ngã rẽ, chọn 1 lại lao theo.
Về IQ, mày đừng cố công thức hóa việc thành công, hoặc có công thức đấy nhưng các biến của n ko phải mấy cái đó. Thành công là tổng hợp của rất nhiều nguồn lực, dần dần có trải nghiệm nhìn lại mày sẽ thấy đc. Đọc profile của Gates thì đọc kỹ vào, cái đột phá của Microsoft là thời điểm ký đc HĐ cung cấp software cho IBM, lúc đó IBM đã là 1 người khổng lồ, th Micrsoft thì bằng lỗ mũi, sao n lại ký được cái HĐ ấy? chỉ mình n làm đc phần mềm chắc?. Nhưng đừng bàn câu chuyện của Mark hay Gate, thiên tài cỡ vậy thì ngoại hạng như sao trên trời rồi. Với tầm gần mình hơn, EQ tốt hơn IQ trong hầu hết trường hợp.
3, Về tâm đắc, tâm đắc của tao là nghĩ ít thôi và hãy làm đi, chiến đấu đi.
Lên xàm giờ chán chuyện chịch choạc rồi, toàn hóng còm phân tích, chia sẻ của các bô lão như anh thôi 