Càng lớn càng thấy truyện“Tây Du Ký” càng thâm sâu

MTLQT35

Địt xong chạy
Đúng là càng biết nhiều thì chỉ nghĩ nhiều và càng tham lam càng khỗ!
Lúc nhỏ chỉ thích mỗi Tề Thiên Đại Thánh bản lĩnh thiên hạ chả mê gì cái ông đi cuối sách đồ Sa Tăng trong Tây Du Ký.
Mỗi lần gặp yêu quái Sa Tăng đều bị tóm gọn đầu tiên. Nhưng liệu Sa Tăng có thật sự yếu kém đến như vậy và bí ẩn của nhân vật này là gì?
Sa Tăng còn gọi là Sa Ngộ Tĩnh nghĩa là giác ngộ được tâm thanh tịnh, là Tam đồ đệ của Đường Tăng. Sa Tăng thông thạo 18 phép biến hóa thần thông, nếu so sánh với 36 phép thiên cang của Trư Bát Giới và 72 phép địa sát của Tôn Ngộ Không thì Sa Tăng là yếu nhất.
Trong quá trình đi thỉnh kinh cùng sư phụ và các sư huynh, Sa Tăng cũng không thể hiện được nhiều võ lực của mình mà chủ yếu làm công việc khuân vác hành lý. Mỗi lần gặp yêu quái, Sa Tăng cùng sư phụ là những người đầu tiên bị bắt.
Tuy nhiên, Sa Tăng không hề yếu kém như nhiều người lầm tưởng. Trong trận chiến giữa Sa Tăng cùng Ngộ Không và Bát Giới ở những tập đầu tại sông Lưu Sa, Sa Tăng đã thể hiện bản lĩnh đáng gờm trước nhị vị sư huynh.
Ngộ Tĩnh đã có 3 lần giao đấu với Ngộ Không và Bát Giới. Lần đầu, Sa Tăng và Bát Giới đấu với nhau hơn 20 hiệp nhưng vẫn không thể phân thắng bại. Lần thứ hai, Bát Giới dụ Sa Tăng tới mép sông,đánh nhau vài hiệp Sa Tăng lại lặn xuống, Bát Giới đuổi theo đánh nhưng không lại.
Đến lần thứ ba, Sa Tăng không ngoi lên bờ nữa mà cứ ở giữa lòng sông, Ngộ Không thấy vậy bèn bay lên không định đánh lén Sa Tăng nhưng bại vẫn hoàn bại. Tôn Ngộ Không phải cầu cứu Quan Âm Bồ Tát, Bồ Tát phái Mộc Tra xuống thu phục Sa Ngộ Tĩnh, quy y làm đồ đệ thứ ba của Đường Tăng.
hư vậy cả ba lần giao tranh với hai sư huynh, Sa Tăng đều cho thấy sự ngoan cường của mình. Đến cả Thiên Bồng Nguyên Soái – Trư Bát giới được coi là tay thiện nghệ về đánh thủy mà cũng phải chịu hàng.
Xét về bản lĩnh chiến đấu, Sa Tăng không thua kém gì Trư Bát Giới và chỉ thua Tôn Ngộ Không khi giao đấu trên cạn.
Trước khi hạ phàm làm yêu, Sa Tăng từng giữ chức Quyển Liêm Đại tướng, bề ngoài là coi việc trông rèm nhưng thực chất lại là vệ sĩ số một của Ngọc Hoàng. Đương nhiên để làm vệ sĩ cho Ngọc Hoàng thì đòi hỏi Sa Tăng phải có bản lĩnh hơn người mới được lựa chọn.
Sa Tăng đã có một khoảng thời gian dài tu hành đắc đạo trước khi được mời lên làm quan trên Thiên Đình. Vì vậy, cũng giống như đại sư huynh của mình, Sa Tăng cũng có căn cơ và bản lĩnh từ trước.
Xét về vũ khí, vì làm hộ sĩ bảo vệ Ngọc Hoàng nên Sa Tăng được ban cho Hàng Yêu Bảo Trượng nặng tới 5048 cân, đây vốn là một kỳ trân dị bảo trên Thiên giới. Cây bảo trượng này không chỉ được đúc từ những vật liệu quý mà nó cũng có thể biến to nhỏ, ngắn dài tùy ý.
Sau này chính cây trượng đó đã biến thành đòn gánh để Sa Tăng gánh hành lý trên đường đi thỉnh kinh.Bên cạnh đó, Sa Tăng là một con yêu quái đã ăn thịt vô số người trước khi được thu phục làm đồ đệ của Đường Tăng. Khi đó, Sa Tăng xưng bá tại sông Lưu Sa mấy trăm năm, y ăn thịt bất cứ ai đi qua sông trong đó có 9 lần ăn thịt người đi lấy kinh.
Sông Lưu Sa là con sông lông ngỗng cũng không thể nổi lên, nhưng kỳ lạ thay chỉ có chín cái đầu lâu của người đi lấy kinh này là nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Thấy vậy Sa Tăng đã xâu 9 cái đầu lâu này làm vòng cổ.
Sự thật không ai biết rằng, 9 cái đầu lâu này đều là đời trước của Đường Tăng. Như vậy Sa Ngộ Tĩnh đã ăn thịt Đường Tăng tới 9 lần, đó là lý do trong Tây Du Ký thường nói Đường Tăng là Kim Thiền Tử chuyển thế lần thứ 10.
Chính vì ăn thịt Đường Tăng trong suốt 9 kiếp mà Sa Tăng không chỉ trường sinh bất tử, công phu nội hàm cũng tăng lên đáng kể, khiến y trở thành yêu quái duy nhất được ăn thịt Đường Tăng.
Đường Tăng, Ngộ Không hay Bát Giới đều không hề biết về điều này còn Sa Tăng thì mãi giấu chặt bí mật, có chăng thì có Phật Tổ Như Lai và Quan Thế Âm Bồ Tát là biết. Như vậy, có thể nói rằng Sa Tăng là kẻ bất tử ẩn mình và duy nhất của Tây Du Ký. Vậy mà 81 kiếp trãi qua cả trăm bon yêu quái tranh nhau ăn thịt mà chã xơ múi được miếng thịt giọt máu nào mà còn phải bỏ mạng không thì chịu phải làm kiếp canh cữa giử nhà.
Cần mẫn gánh hành lý suốt đường đi Tây trúc tưởng là nhọc nhằn gian khổ nhưng thật sự lại nhàn hạ nhất. Nghĩ mà xem là một Quyển Liêm Đại tướng sức thần bạt sơn cử đỉnh, thì một chút hành lý đó như cộng lông vịt. Lão Sa thực tế đã đi dạo mát suốt cả hành trình đi thỉnh kinh.
Ngộ Không làm hết tất cả từ việc nhỏ đến việc lớn, từ đơn giản đến khó khăn, xin cơm, mở đường, đánh yêu quái. Bát Giới thì chịu đấm ăn sôi mang đủ điều hết tiếng xấu nhưng trong tất cả các cuộc chia chát gì thì chia đủ chia đều cho cả 3. Bạch Long có thể nói công việc nhàn hạ chẳng thua kém gì lão sa nhưng mà phải khom lưng cõng Đường Tăng đi Thiên Trúc là rồng mà phải làm kiếp súc vật nhục nhã nào bằng.
Sau tất cả chức vị đủ đầy thì cũng chỉ thua Ngộ Không một bậc nhưng mà hơn hẳn Bát giới và Bạch Long.
Đúng là người Trung Quốc nó thâm sâu cài cấm những việc mà đến mấy chục năm sau tao đọc, hiểu được mới thấy được hay tao suy nghỉ nhiều quá hay tao đang nhìn cuộc đợi nó một cách khốn nạn hơn khi tao còn bé. Nếu vậy thì tao chỉ xin đầu óc tao đơn giản lại, tao chỉ muốn mình như một đứa trẻ để mãi luôn vui vẻ mà nhìn đời một cách tươi trẻ màu hồng
 

Attachments

  • C9C29B70-1C74-427C-B3DA-DD46C176E39B.webp
    C9C29B70-1C74-427C-B3DA-DD46C176E39B.webp
    18.2 KB · Lượt xem: 11
Phân tích cũng có lý đấy... ngày xưa có 1 trang web là "luongsonbac.com" chuyên bình luận các tác phẩm văn học Trung Quốc. Tao vào đó và đọc khá nhiều bài bình hay... một số bài nói về Tây Du Ký rất thâm sâu... đúng là tác phẩm này hàm chứa nhiều điều mà ko tinh ý thì ko hiểu đc...
Nói chung Sa Tăng là hiện thân của 1 trong 4 phẩm chất của con người... đó là cần cù, siêng năng, chịu khó... nhân vật này coi như 1 thứ cốt lõi tất yếu cảu con người...
 
có 2 cách để thành phật:
- 1 là làm tề thiên, phò sư phụ để sư phụ kéo lên.
- 2 là làm đường tăng, thuộc diện quy hoạch nên đi lòng vòng cho đúng quy trình.

thay chữ phật thành chữ ... thì đúng cả ở tàu lẫn ta
 
Chuẩn, 1 like cho tml. Hồng Lâu Mộng, Kim Bình Mai, Ngọc Nữ Tâm Kinh mới là đỉnh cao của văn học Tàu khựa :vozvn (7):
Tứ đại danh tác của tầu h chỉ bọn thiếu nhi mới xem thôi, dm ngày xưa thiếu thông tin nên mới thấy nó hay hấp dẫn chứ, ngày xưa bật tv chả có chương trình Lồn j , phải chờ 4-5h mới có phim cứ mong chờ đén thứ 7 để xem phim cuối tuần của mỹ.
T ngày xưa chỉ thích xem thế giới động vật trên vtv2
 
Thớt nói tao mới thấy 1 khía cạnh mà tác phẩm coi mấy chục lần vẫn ko nhận ra
 
Tụi 2k bây giờ thì làm dek gì mà thích cái mấy cái này. Tụi nó thì tới năm 35 trở lên thì mới để ý đến những chuyện như này.
 
Cái bên trên mày nói chỉ là phần nổi của câu truyện thôi, bỏ qua mọi bùa phép thần thông, nếu mày để ý sâu vào cách tác giả dẫn truyện và các sự kiện xảy ra thì mày có lẽ sẽ có 1 góc nhìn sâu hơn 1 chút. Ngay cả cách tác giả sắp xếp thứ tự nhận đồ đệ của Đường Tăng cũng có 1 ý nghĩa nhất định.

Trước tao có nghe 1 ông thầy giảng cái này, đại khái 5 nhân vật đi thỉnh kinh sẽ mang các vai trò:
- Đường Tăng: 1 người muốn đạt được sự giác ngộ
- Tôn Ngộ Không: đại biểu cho tâm, đạo Phật cho là mọi việc trên đời đều do tâm tạo, tâm này đưa mày lên thiên đường, cũng đưa mày xuống địa ngục, nên đầu phim có cảnh Tôn Ngộ Không lên trời xuống biển
- Bạch Long: đại biểu cho ý chí, nghị lực (tâm viên-ý mã)
- Trư Bát Giới: đại biểu cho những thói hư tật xấu, cám dỗ
- Sa Tăng: đại biểu cho thân người

Sang Tây Trúc thỉnh kinh là 1 cách nói khác của việc đi tìm sự giác ngộ, mà tu đạo Phật thì lấy tâm làm căn bản, trong truyện hầu như mày sẽ thấy Tôn Ngộ Không được nhắc đến rất nhiều, và hầu như các lần gặp nạn đều là do Tôn Ngộ Không chạy như chó đi cứu, vì đạo Phật là đạo tu tại tâm. Cho nên ngay đầu truyện khi Đường Tăng quyết định đi Tây Trúc thỉnh kinh, thì đầu tiên lão đi tìm Tôn Ngộ Không, tức là tìm lại cái tâm của mình, tâm mà lại ngộ không thì sẽ thành Phật.

Sau đó Đường Tăng nhận thêm Bạch Long, và lúc này thì được Quan Âm Bồ Tát cho cái vòng kim cô gắn vào đầu Tôn Ngộ Không, ý là muốn ngộ không thành Phật thì phải điều phục được tâm (vòng kim cô), và phải có ý chí quyết tâm (con ngựa). Có thể mày sẽ để ý, mỗi lần mấy thầy trò gặp nạn, mày sẽ đéo thấy con ngựa đâu và hầu hết sẽ là Tôn Ngộ Không lên trời xuống biển cứu, cái này đại biểu cho việc trên đường tu đạo mà bị cám dỗ (yêu quái) quấy nhiễu, thì tâm phải ở trạng thái đúng đắn.

Tiếp đến là Trư Bát Giới, số 8 ở đây là 8 cái ham dục làm khổ tâm (lợi-suy, hủy-dự, xưng-cơ, khổ-lạc), trong truyện 2 ông Trư với ông TNK đánh nhau như chó với mèo cũng vì lí do này. Ham muốn nhiều, thì tâm khổ nhiều, nên mới phải giữ 8 giới.

Cuối cùng là Sa Tăng, đại biểu cho thân, trong truyện thằng này lầm lì nhất, suốt ngày mang vác nặng, mà không kêu được lời nào, chuyên môn bị 2 thằng anh bắt nạt, vì cái tâm điều khiển cái thân, cái ham muốn nó đòi nên cái thân cũng phải đi làm.
Tên của Trư Bát Giới với Sa Tăng (Sa Ngộ Tĩnh) cũng rất có ý nghĩa, 8 khổ mà được giới rồi thì thân sẽ ngộ tĩnh.

Kết lại người đi tìm giác ngộ chỉ có Đường Tăng, các đồ đệ đi cùng đại ý cho những thứ mà Đường Tăng cần phải làm, tâm thì ngộ Không, thân thì ngộ Tĩnh, 8 phong gây khổ ở đời thì phải giới, cộng thêm ý chí phải kiên nghị, mạnh mẽ, tinh thuần ko xao động như biểu tượng của con Bạch Long.

Hiểu rộng ra hơn 1 chút thì không chỉ nói về việc đi tìm sự giác ngộ, mà bất cứ việc gì làm cũng đều phải trải qua như Đường Tăng. Không phải ngẫu nhiên mà Tây Du Kí được cho vào 1 trong tứ đại kì thư của khựa đâu.
 
May mà anh Tập đéo sống thời đấy, không thì Sa Tăng đã được chọn làm vệ sỹ cho anh Tập rồi, Ngọc Hoàng có lol mà còn cửa, có thể Sa Tăng được kết nạp đảng cũng nên
 
Phân tích cũng có lý đấy... ngày xưa có 1 trang web là "luongsonbac.com" chuyên bình luận các tác phẩm văn học Trung Quốc. Tao vào đó và đọc khá nhiều bài bình hay... một số bài nói về Tây Du Ký rất thâm sâu... đúng là tác phẩm này hàm chứa nhiều điều mà ko tinh ý thì ko hiểu đc...
Nói chung Sa Tăng là hiện thân của 1 trong 4 phẩm chất của con người... đó là cần cù, siêng năng, chịu khó... nhân vật này coi như 1 thứ cốt lõi tất yếu cảu con người...
cần cù bù siêng năng
ko chịu khó làm thì có mà ăn đầu buồi ăn shit
huấn sa tăng :))
 
Tứ đại danh tác của tầu h chỉ bọn thiếu nhi mới xem thôi, dm ngày xưa thiếu thông tin nên mới thấy nó hay hấp dẫn chứ, ngày xưa bật tv chả có chương trình lồn j , phải chờ 4-5h mới có phim cứ mong chờ đén thứ 7 để xem phim cuối tuần của mỹ.
T ngày xưa chỉ thích xem thế giới động vật trên vtv2
Mài giống tao, chỉ xem TGDV, phim khoa học, Vũ trụ...nên hồi bé kiến thức xã hội của tao đã hơn bọn cùng lứa, giờ vẫn hơn bọn nó
 
Tây du ký, trẻ con thì thích mấy cái phép thuật, đánh nhau leng keng... người già thì thích cái thâm sâu ẩn ý bên trong nó...
Tao thì thích chi tiết 4 thầy trò đến cửa phật rồi nhưng vẫn phải mất cái bát vàng hối lộ mấy thằng canh cửa mới được qua. Hỏi Phật tổ thì ổng trả lời đéo ai uống nước lã viết kinh cho mày... hài và thâm vloz, đến cửa phật thanh tịnh còn thế, thì đời thế nào.
Rồi lần đéo nào gặp yêu quái cũng thế, toàn con ông này, cháu ông kia... đánh đéo được phải nhờ chú bác nhà mình liên hệ chú bác nhà nó giải quyết.
Nói chung nó nhiều tầng ý nghĩa mà mỗi tuổi lại ngẫm ra những thứ khác nhau, nên nó hay
 
Nhiều lúc Tôn Ngộ Không đánh quái bất lực vl. Mà nói đâu xa thảm nhất có lẽ trận Hồng Hài Nhi. Ko có viện binh chắc thành khỉ nướng
 
Mài giống tao, chỉ xem TGDV, phim khoa học, Vũ trụ...nên hồi bé kiến thức xã hội của tao đã hơn bọn cùng lứa, giờ vẫn hơn bọn nó
T cũng vậy trước xem cái tgdv cuốn vlin nên về mảnh mấy môn xã hội t trội hơn hẳnbọn cùng khóa
 
Cái bên trên mày nói chỉ là phần nổi của câu truyện thôi, bỏ qua mọi bùa phép thần thông, nếu mày để ý sâu vào cách tác giả dẫn truyện và các sự kiện xảy ra thì mày có lẽ sẽ có 1 góc nhìn sâu hơn 1 chút. Ngay cả cách tác giả sắp xếp thứ tự nhận đồ đệ của Đường Tăng cũng có 1 ý nghĩa nhất định.

Trước tao có nghe 1 ông thầy giảng cái này, đại khái 5 nhân vật đi thỉnh kinh sẽ mang các vai trò:
- Đường Tăng: 1 người muốn đạt được sự giác ngộ
- Tôn Ngộ Không: đại biểu cho tâm, đạo Phật cho là mọi việc trên đời đều do tâm tạo, tâm này đưa mày lên thiên đường, cũng đưa mày xuống địa ngục, nên đầu phim có cảnh Tôn Ngộ Không lên trời xuống biển
- Bạch Long: đại biểu cho ý chí, nghị lực (tâm viên-ý mã)
- Trư Bát Giới: đại biểu cho những thói hư tật xấu, cám dỗ
- Sa Tăng: đại biểu cho thân người

Sang Tây Trúc thỉnh kinh là 1 cách nói khác của việc đi tìm sự giác ngộ, mà tu đạo Phật thì lấy tâm làm căn bản, trong truyện hầu như mày sẽ thấy Tôn Ngộ Không được nhắc đến rất nhiều, và hầu như các lần gặp nạn đều là do Tôn Ngộ Không chạy như chó đi cứu, vì đạo Phật là đạo tu tại tâm. Cho nên ngay đầu truyện khi Đường Tăng quyết định đi Tây Trúc thỉnh kinh, thì đầu tiên lão đi tìm Tôn Ngộ Không, tức là tìm lại cái tâm của mình, tâm mà lại ngộ không thì sẽ thành Phật.

Sau đó Đường Tăng nhận thêm Bạch Long, và lúc này thì được Quan Âm Bồ Tát cho cái vòng kim cô gắn vào đầu Tôn Ngộ Không, ý là muốn ngộ không thành Phật thì phải điều phục được tâm (vòng kim cô), và phải có ý chí quyết tâm (con ngựa). Có thể mày sẽ để ý, mỗi lần mấy thầy trò gặp nạn, mày sẽ đéo thấy con ngựa đâu và hầu hết sẽ là Tôn Ngộ Không lên trời xuống biển cứu, cái này đại biểu cho việc trên đường tu đạo mà bị cám dỗ (yêu quái) quấy nhiễu, thì tâm phải ở trạng thái đúng đắn.

Tiếp đến là Trư Bát Giới, số 8 ở đây là 8 cái ham dục làm khổ tâm (lợi-suy, hủy-dự, xưng-cơ, khổ-lạc), trong truyện 2 ông Trư với ông TNK đánh nhau như chó với mèo cũng vì lí do này. Ham muốn nhiều, thì tâm khổ nhiều, nên mới phải giữ 8 giới.

Cuối cùng là Sa Tăng, đại biểu cho thân, trong truyện thằng này lầm lì nhất, suốt ngày mang vác nặng, mà không kêu được lời nào, chuyên môn bị 2 thằng anh bắt nạt, vì cái tâm điều khiển cái thân, cái ham muốn nó đòi nên cái thân cũng phải đi làm.
Tên của Trư Bát Giới với Sa Tăng (Sa Ngộ Tĩnh) cũng rất có ý nghĩa, 8 khổ mà được giới rồi thì thân sẽ ngộ tĩnh.

Kết lại người đi tìm giác ngộ chỉ có Đường Tăng, các đồ đệ đi cùng đại ý cho những thứ mà Đường Tăng cần phải làm, tâm thì ngộ Không, thân thì ngộ Tĩnh, 8 phong gây khổ ở đời thì phải giới, cộng thêm ý chí phải kiên nghị, mạnh mẽ, tinh thuần ko xao động như biểu tượng của con Bạch Long.

Hiểu rộng ra hơn 1 chút thì không chỉ nói về việc đi tìm sự giác ngộ, mà bất cứ việc gì làm cũng đều phải trải qua như Đường Tăng. Không phải ngẫu nhiên mà Tây Du Kí được cho vào 1 trong tứ đại kì thư của khựa đâu.
Cái tao nói và cái mày nhắc đến đọc qua có vẻ giống nhau. Nhưng mà lại khác nhau hoàn toàn, cái tao nói là về một nhân vật khía cạnh sống của Sa Tăng. Còn cái mày nói là cả 1 cuộc hành trình rồi Đường Tăng, Ngộ Không, Bát Giới, Bạch Long bala... bala... bala cái đó đầy trên face youtobe khoản 2 3 tháng trước rồi cái đó ai hay lướt MXH thì cũng coi qua lần
 
Tứ đại danh tác của tầu h chỉ bọn thiếu nhi mới xem thôi, dm ngày xưa thiếu thông tin nên mới thấy nó hay hấp dẫn chứ, ngày xưa bật tv chả có chương trình lồn j , phải chờ 4-5h mới có phim cứ mong chờ đén thứ 7 để xem phim cuối tuần của mỹ.
T ngày xưa chỉ thích xem thế giới động vật trên vtv2
tao h vẫn thích xem thế giới động vật nhất là về loài heo :))
 
Điều rút ra ở đây?
Mấy thằng hay phế bạn cứ tưởng nó phế thật.
Thật ra là nó đang giả ngu?
 
Đúng là càng biết nhiều thì chỉ nghĩ nhiều và càng tham lam càng khỗ!
Lúc nhỏ chỉ thích mỗi Tề Thiên Đại Thánh bản lĩnh thiên hạ chả mê gì cái ông đi cuối sách đồ Sa Tăng trong Tây Du Ký.
Mỗi lần gặp yêu quái Sa Tăng đều bị tóm gọn đầu tiên. Nhưng liệu Sa Tăng có thật sự yếu kém đến như vậy và bí ẩn của nhân vật này là gì?
Sa Tăng còn gọi là Sa Ngộ Tĩnh nghĩa là giác ngộ được tâm thanh tịnh, là Tam đồ đệ của Đường Tăng. Sa Tăng thông thạo 18 phép biến hóa thần thông, nếu so sánh với 36 phép thiên cang của Trư Bát Giới và 72 phép địa sát của Tôn Ngộ Không thì Sa Tăng là yếu nhất.
Trong quá trình đi thỉnh kinh cùng sư phụ và các sư huynh, Sa Tăng cũng không thể hiện được nhiều võ lực của mình mà chủ yếu làm công việc khuân vác hành lý. Mỗi lần gặp yêu quái, Sa Tăng cùng sư phụ là những người đầu tiên bị bắt.
Tuy nhiên, Sa Tăng không hề yếu kém như nhiều người lầm tưởng. Trong trận chiến giữa Sa Tăng cùng Ngộ Không và Bát Giới ở những tập đầu tại sông Lưu Sa, Sa Tăng đã thể hiện bản lĩnh đáng gờm trước nhị vị sư huynh.
Ngộ Tĩnh đã có 3 lần giao đấu với Ngộ Không và Bát Giới. Lần đầu, Sa Tăng và Bát Giới đấu với nhau hơn 20 hiệp nhưng vẫn không thể phân thắng bại. Lần thứ hai, Bát Giới dụ Sa Tăng tới mép sông,đánh nhau vài hiệp Sa Tăng lại lặn xuống, Bát Giới đuổi theo đánh nhưng không lại.
Đến lần thứ ba, Sa Tăng không ngoi lên bờ nữa mà cứ ở giữa lòng sông, Ngộ Không thấy vậy bèn bay lên không định đánh lén Sa Tăng nhưng bại vẫn hoàn bại. Tôn Ngộ Không phải cầu cứu Quan Âm Bồ Tát, Bồ Tát phái Mộc Tra xuống thu phục Sa Ngộ Tĩnh, quy y làm đồ đệ thứ ba của Đường Tăng.
hư vậy cả ba lần giao tranh với hai sư huynh, Sa Tăng đều cho thấy sự ngoan cường của mình. Đến cả Thiên Bồng Nguyên Soái – Trư Bát giới được coi là tay thiện nghệ về đánh thủy mà cũng phải chịu hàng.
Xét về bản lĩnh chiến đấu, Sa Tăng không thua kém gì Trư Bát Giới và chỉ thua Tôn Ngộ Không khi giao đấu trên cạn.
Trước khi hạ phàm làm yêu, Sa Tăng từng giữ chức Quyển Liêm Đại tướng, bề ngoài là coi việc trông rèm nhưng thực chất lại là vệ sĩ số một của Ngọc Hoàng. Đương nhiên để làm vệ sĩ cho Ngọc Hoàng thì đòi hỏi Sa Tăng phải có bản lĩnh hơn người mới được lựa chọn.
Sa Tăng đã có một khoảng thời gian dài tu hành đắc đạo trước khi được mời lên làm quan trên Thiên Đình. Vì vậy, cũng giống như đại sư huynh của mình, Sa Tăng cũng có căn cơ và bản lĩnh từ trước.
Xét về vũ khí, vì làm hộ sĩ bảo vệ Ngọc Hoàng nên Sa Tăng được ban cho Hàng Yêu Bảo Trượng nặng tới 5048 cân, đây vốn là một kỳ trân dị bảo trên Thiên giới. Cây bảo trượng này không chỉ được đúc từ những vật liệu quý mà nó cũng có thể biến to nhỏ, ngắn dài tùy ý.
Sau này chính cây trượng đó đã biến thành đòn gánh để Sa Tăng gánh hành lý trên đường đi thỉnh kinh.Bên cạnh đó, Sa Tăng là một con yêu quái đã ăn thịt vô số người trước khi được thu phục làm đồ đệ của Đường Tăng. Khi đó, Sa Tăng xưng bá tại sông Lưu Sa mấy trăm năm, y ăn thịt bất cứ ai đi qua sông trong đó có 9 lần ăn thịt người đi lấy kinh.
Sông Lưu Sa là con sông lông ngỗng cũng không thể nổi lên, nhưng kỳ lạ thay chỉ có chín cái đầu lâu của người đi lấy kinh này là nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Thấy vậy Sa Tăng đã xâu 9 cái đầu lâu này làm vòng cổ.
Sự thật không ai biết rằng, 9 cái đầu lâu này đều là đời trước của Đường Tăng. Như vậy Sa Ngộ Tĩnh đã ăn thịt Đường Tăng tới 9 lần, đó là lý do trong Tây Du Ký thường nói Đường Tăng là Kim Thiền Tử chuyển thế lần thứ 10.
Chính vì ăn thịt Đường Tăng trong suốt 9 kiếp mà Sa Tăng không chỉ trường sinh bất tử, công phu nội hàm cũng tăng lên đáng kể, khiến y trở thành yêu quái duy nhất được ăn thịt Đường Tăng.
Đường Tăng, Ngộ Không hay Bát Giới đều không hề biết về điều này còn Sa Tăng thì mãi giấu chặt bí mật, có chăng thì có Phật Tổ Như Lai và Quan Thế Âm Bồ Tát là biết. Như vậy, có thể nói rằng Sa Tăng là kẻ bất tử ẩn mình và duy nhất của Tây Du Ký. Vậy mà 81 kiếp trãi qua cả trăm bon yêu quái tranh nhau ăn thịt mà chã xơ múi được miếng thịt giọt máu nào mà còn phải bỏ mạng không thì chịu phải làm kiếp canh cữa giử nhà.
Cần mẫn gánh hành lý suốt đường đi Tây trúc tưởng là nhọc nhằn gian khổ nhưng thật sự lại nhàn hạ nhất. Nghĩ mà xem là một Quyển Liêm Đại tướng sức thần bạt sơn cử đỉnh, thì một chút hành lý đó như cộng lông vịt. Lão Sa thực tế đã đi dạo mát suốt cả hành trình đi thỉnh kinh.
Ngộ Không làm hết tất cả từ việc nhỏ đến việc lớn, từ đơn giản đến khó khăn, xin cơm, mở đường, đánh yêu quái. Bát Giới thì chịu đấm ăn sôi mang đủ điều hết tiếng xấu nhưng trong tất cả các cuộc chia chát gì thì chia đủ chia đều cho cả 3. Bạch Long có thể nói công việc nhàn hạ chẳng thua kém gì lão sa nhưng mà phải khom lưng cõng Đường Tăng đi Thiên Trúc là rồng mà phải làm kiếp súc vật nhục nhã nào bằng.
Sau tất cả chức vị đủ đầy thì cũng chỉ thua Ngộ Không một bậc nhưng mà hơn hẳn Bát giới và Bạch Long.
Đúng là người Trung Quốc nó thâm sâu cài cấm những việc mà đến mấy chục năm sau tao đọc, hiểu được mới thấy được hay tao suy nghỉ nhiều quá hay tao đang nhìn cuộc đợi nó một cách khốn nạn hơn khi tao còn bé. Nếu vậy thì tao chỉ xin đầu óc tao đơn giản lại, tao chỉ muốn mình như một đứa trẻ để mãi luôn vui vẻ mà nhìn đời một cách tươi trẻ màu hồng
Thực ra truyện có rất nhiều chi tiết ko hợp lý :
Ngọc Hoàng, Thái Thượng lão quân là những người mạnh nhất Đạo giáo, ngang tầm hoặc cao hơn Phật giáo mà đại diện là Như Lại.
Vậy mà ko trị nổi TNK để nó quậy banh chành, cuối cùng phải cầu cứu Như Lai mới trị được nó.
Nếu TNK mạnh như vậy tại sao đi thỉnh kinh toàn bị tụi quái vật ( vật nuôi của quan quân thiên đình ) đánh cho tơi bời, phải cầu cứu chính những người mà ngày xưa TNK đánh bại.
Ngay cả đứa nhóc con Hồng Hài nhi con của Ngưu ma vương cũng đánh ko lại, hài vl :waaaht:
 
bài học rút ra !
muốn an nhàn thì nên đi sau thằng thành công :)
dù k được cái tiếng nhưng mày sẽ có những thứ còn lại!
 

Có thể bạn quan tâm

Top