Ví dụ đơn giản nhé: cuộc sống của một thằng cực kì khốn khổ khốn nạn, nhưng nó không hề mang tâm lí muốn chết => ông chẳng hạn (ví dụ), có một thằng nó thấy cuộc sống của ông khổ sở quá, sống chỉ tội thêm, từ "SUY NGHĨ ĐÓ ĐƯA ĐẾN HÀNH ĐỘNG GIẾT ÔNG". Bản thân ông dù sống trong cảnh khổ đó mà tâm luôn mong mỏi sống tiếp, vậy khi ông bị giết có sinh ra oán hận hay không, có sự không cam lòng không, có sự uất hận không, có mong muốn trả thù không => việc thằng ất ơ nào đó tự cho là là đúng mà tước đoạt đi mạng sống của ông là trái với ý muốn của ông đưa đến một chuỗi nhân duyên phát sinh tiếp theo.
Chưa kể, ông hỏi theo phương diện "LUÂN HỒI", vậy trả lời theo ý "LUÂN HỒI" thì loại sanh trong cảnh súc sanh là do tiền kiếp tạo nghiệp hiện đời thọ báo thân để trả, việc ông thực hiện hành động giết chúng là ông trực tiếp ngăn cản tiến trình trả vay của chúng mà "KHÔNG HỀ GIÚP CHÚNG TRẢ MÓN NỢ ĐÃ VAY", ngay lúc ấy ông lại tự thân tham gia vào tiến trình tạo một món nợ mới giữa ông và chúng. Và khi chúng chết, món nợ của chúng chưa được trả trọn vẹn mà bị gián đoạn, phải tiếp tục một lần nữa mà ở đoạn giữa trải qua sự thống khổ khi phải chết do bị giết cùng với tâm thức bị thiêu đốt bởi sân hận, căm thù, uất hận
Ý hai, không phải "MUỐN TU THÀNH CHÍNH ĐẠO PHẢI CỨU VỚT CHÚNG SINH". Ý này tôi chỉ nói đến đay thôi, diễn giải nó không phải chỉ gói gọn trong 1 cmt bị trói buộc hạn chế bởi ngôn từ.