Điền Hoành ngũ bách sĩ tức là Năm trăm nghĩa sĩ của Điền Hoành, đây là một bức tranh sơn dầu được đánh giá là một trong những kiệt tác xuất sắc nhất của hội họa Trung Quốc thời cận đại, dung hòa được tinh túy của hội họa phương Đông và phương Tây.
Bức tranh gắn với một câu chuyện thế này:
Bành Việt đã nhận thụ phong của nhà Hán, Điền Hoành sợ bị giết, cùng năm trăm thuộc hạ của mình trốn ra bể, ở trong đảo. Đế (Lưu Bang) cho là anh em Điền Hoành vốn từng bình định đất Tề, người hiền nước Tề đa phần theo phục họ, nay ở bể khơi, không chiêu phủ, e rằng sau thành loạn. Bèn sai sứ giả xá tội cho Hoành, triệu Hoành đến. Hoành tạ rằng:
- Thần nấu chín sứ giả của Bệ hạ là Lịch Sinh, nay nghe nói em của Sinh là Thương làm tướng nhà Hán, thần lo sợ, chẳng dám phụng chiếu, xin được làm kẻ thường dân, ở lại giữ đảo giữa biển.
Sứ giả quay về báo, Đế bèn hạ chiếu cho Vệ úy Lịch Thương rằng:
"Tề vương Điền Hoành sắp đến, ai dám động đến nhân mã đi theo Hoành, lập tức bị giết sạch gia tộc!"
Tiếp đó lại sai sứ giả Những người đưa tiễncầm phù tiết đem lời chiếu lệnh của Đế với Lịch Thương Điền Hoành và hai thuộc hạng báo hết với Hoành, nói:
- Điền Hoành về, cao thì được phong vương, thấp phải được phong hầu, nếu không về, sẽ phát binh giết cả nhà.
Hoành bèn cùng hai người khách lên xe dịch trạm đến Lạc Dương. Cách Lạc Dương chưa đến ba mươi dặm, đến trạm đổi ngựa Thi Hương. Hoành tạ sứ giả rằng:
- Kẻ nhân thần gặp thiên tử, phải tắm gội sạch sẽ.
Liền dừng lại, bảo người khách của mình rằng:
- Hoành này ban đầu cùng Hán vương đều ngoảnh mặt về nam xưng Cô. Nay Hán vương làm Thiên tử, còn Hoành thành người tù vong quốc, ngoảnh mặt về bắc thờ ông ấy, đấy vốn là điều cực kỳ nhục nhã rồi. Huống chi ta từng nấu chín anh của kẻ khác, lại cùng kẻ đó phụng thờ quân chủ. Dẫu người kia sợ chiếu lệnh của Thiên tử không dám hành động, riêng ta há chẳng thẹn với lòng mình sao! Vả lại Bệ hạ sở dĩ muốn gặp ta, chẳng qua là muốn thấy diện mạo của ta thôi. Nay hãy chém đầu ta, ruổi ngựa trong vòng ba mươi dặm, thần thái dung mạo còn chưa thay đổi, vẫn có thể xem được.
Bèn tự dùng dao cắt cổ, cho khách đem đầu mình dâng lên, theo sứ giả ruổi ngựa về tấu báo. Đế nói:
- Than ôi! Nổi lên từ hạng áo vải, anh em ba người thay nhau làm Vương, há chẳng hiền sao!
Đế vì Hoành rơi nước mắt, rồi bái hai người khách làm Kỵ đô úy, phát hai nghìn binh tốt, dùng vương lễ an táng Hoành. Táng xong, hai người khách đào sẵn hai cái hố bên cạnh mộ của Hoành, đều tự cắt cổ mình, ngã xuống hố ấy. Đế nghe tin, cả kinh, cho là khách của Hoành đều hiền, còn lại năm trăm người ở trên đảo, lại sai sứ đến triệu họ. Về đến nơi, thì nghe nói Điền Hoành đã chết, họ cũng đều tự sát.
Trong tranh, tác giả vẽ cảnh Điền Hoành từ biệt năm trăm nghĩa sĩ. Điền Hoành mặc áo đỏ, mặt tỏ rõ nét nghiêm trang, đang cung tay cáo từ, dẫu biết là sẽ chết vẫn không hề sợ sệt. Về phần các nghĩa sĩ, thực là mỗi người một vẻ, có ai oán, có bi thương, có phẫn nộ, còn có người muốn ngăn cản. Tương ứng với bầu không khí đó, con ngựa trắng lộ rõ vẻ bồn chồn, mây trắng rủ xuống thấp, tất cả như toát ra một vẻ ngột ngạt mà nặng nề, đại biểu cho những điều sắp diễn ra không lâu sau đó.