Conkusocute
Thanh niên hoi
Sáng hôm đó, như thường lệ, sau khi thức dậy, đảo mắt quanh nhà, cái không khí ảm đạm, trống vắng phảng phất ngập tràn căn phòng. Tôi uể oải, đẩy chiếc cửa đương phong ấn một linh hồn lạnh lẽo trên trong căn nhà ấy, ngay lập tức những giọt nắng vàng như đợi sẵn ngoài khoảng trời vồ vập lấy gương mặt, lấy tóc và cổ tôi.
Tôi đi ra vườn. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá. Tôi hái độ một bó rau, đem vào nấu canh.
Sau khi húp canh xong, tôi lại lên giường nằm và bắt đầu một ngày mới bằng một giấc ngủ tới trưa.
Tôi đi ra vườn. Những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá. Tôi hái độ một bó rau, đem vào nấu canh.
Sau khi húp canh xong, tôi lại lên giường nằm và bắt đầu một ngày mới bằng một giấc ngủ tới trưa.

