3h sáng và stress thật

Concusokute

Địt xong chạy
Suy nghỉ cuộc đời mình nhiều đau thương quá. Tại sao lại được sinh ra chỉ để gánh chịu đau thương rồi than trách vì sao mình lại được sinh ra, tại sao thế nhỉ? Tại sao nhất định phải tạo ra sự sống, bắt sự sống đó chịu đựng đau khổ, xong rồi chết đi về lại bụi đất, điều đó có ý nghĩa gì? Ai là người thiết kế ra tất cả những điều này? Rồi để làm gì? Lẽ nào sự đau khổ của con người là niềm khoái cảm của vị thiết kế ra kịch bản sự sống, hay sao
 
Tại sao cuộc đời luôn bắt ta phải tha thứ, phải cao thượng mà cuộc đời nào có cao thượng hay tha thứ cho ta? Ban cho ta một cuộc chơi quá khó khăn rồi bắt ta phải chơi đúng luật, và nếu ta chơi sai luật thì gọi đó là tội lổi?

Liệu rằng nếu ta có đủ sức mạnh, ta có nên đem mọi sự tàn bạo của ta trút lên tất cả, tất cả mọi thứ, tắm máu hết thảy và giết cả luôn đấng tối cao, vì cuộc đời ta không phải là một trò đùa và nếu đưa ta vào địa ngục, ta sẽ biến hết thảy thế gian này thành địa ngục, đó mới là đạo trời chăng
 
Lòng ta và cả tâm hồn ta như úa ra từng đợt máu. Nổi căm hận cuộc đời này trong ta giờ nó lớn tới mức không gì thay đổi được, không gì dừng nó được, không gì làm nguôi được. Ta chỉ muốn đem hết thảy mọi sự sống trong vũ trụ này ra băm nhuyễn để trút cơn tức giận của ta.
 
Tiếc. Tiếc là đời người chỉ có mấy mươi năm mà sức người có hạn. Nếu mà thế giới này có 1 khả năng bất tử. Ta sẽ tranh đấu vì nó. Ta muốn có đủ thời gian để leo lên đỉnh cao của sự sống. Ta muốn chà đạp lên hết thảy mọi sự sống. Chỉ có ta là đấng tối cao và tất chỉ là nô lệ.
Sự sống là cái gai trong mắt ta. Hết thảy mọi sinh linh đều chỉ là giòi bọ, làm nhức nhối ta. Sự sống là một phát minh tồi của tạo hoá, sự sự ô nhục của mọi sự hiện hữu.
 
Hết thảy mọi sự sống trong vũ trụ này là súc sinh. Ta thù ghét sự sống. Nếu ta là duy nhất thì tốt đẹp biết mấy.
 
Nhà Phật có nói rằng, phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến kết quả của nó. Đời người thành công hay thất bại cũng chủ yếu do nhân tố chủ quan quyết định. Người hiểu luật nhân quả sẽ không cho phép mình nghĩ sai, nói xấu, làm ác. Nhưng nếu miệng trót nói điều gở, tay lỡ làm điều dở, thân nhất thời hành xử trái đạo lý, gây ra phiền toái, hệ lụy cho xã hội thì rất nên, rất cần có tâm ý, thiện chí “Quay đầu là bờ”, nếu không sẽ khó tránh khỏi tai họa”.
 
Giá mà ta có đủ sức mạnh. Ta sẽ chấm dứt mọi sự khổ đau trên thế gian này. Không có sự sống, sẽ không có đau khổ. Ta sẽ tiêu diệt hết thảy, tất cả.
 
Nếu sự thật là có kiếp sau, thì hãy để sự tức giận của ta lưu truyền ngàn vạn kiếp, ta muốn ngàn vạn kiếp nữa nếu tái sinh, ta sẽ đấu tranh để leo lên đỉnh tháp tối cao, ta có đủ sức mạnh để tiêu diệt hết thảy.
 
Tại sao cuộc đời luôn bắt ta phải tha thứ, phải cao thượng mà cuộc đời nào có cao thượng hay tha thứ cho ta? Ban cho ta một cuộc chơi quá khó khăn rồi bắt ta phải chơi đúng luật, và nếu ta chơi sai luật thì gọi đó là tội lổi?

Liệu rằng nếu ta có đủ sức mạnh, ta có nên đem mọi sự tàn bạo của ta trút lên tất cả, tất cả mọi thứ, tắm máu hết thảy và giết cả luôn đấng tối cao, vì cuộc đời ta không phải là một trò đùa và nếu đưa ta vào địa ngục, ta sẽ biến hết thảy thế gian này thành địa ngục, đó mới là đạo trời chăng
Mày viết văn giống mấy truyện dịch ngày xưa tao đọc, chẳng hiểu thằng nhân vật nó muốn gì
 
Tâm sự hay đấy, mày đã bộc lộ tâm tư của nhiều kẻ như mày nhưng đã không dám hoặc không thể bộc lộ ra
 
Suy nghỉ cuộc đời mình nhiều đau thương quá. Tại sao lại được sinh ra chỉ để gánh chịu đau thương rồi than trách vì sao mình lại được sinh ra, tại sao thế nhỉ? Tại sao nhất định phải tạo ra sự sống, bắt sự sống đó chịu đựng đau khổ, xong rồi chết đi về lại bụi đất, điều đó có ý nghĩa gì? Ai là người thiết kế ra tất cả những điều này? Rồi để làm gì? Lẽ nào sự đau khổ của con người là niềm khoái cảm của vị thiết kế ra kịch bản sự sống, hay sao
3h sáng ngủ thôi, nghỉ nhieu lam gi
 

Có thể bạn quan tâm

Top