Tao cũng đã lập nhiều topic topic về gia đình tao, nên thông qua đó chắc tụi mày cũng biết được kha khá về gia đình tao nhỉ. Thực sự là văn hoá gia đình, cũng như dân trí từng người trong gia đình tao như con card vậy chúng mày ạ.
Hôm nay tao cầm đt con cháu ruột lớp 4, như mọi khi thì tao luôn vào lịch sử web như thói quen. Thì tao sốc vcl chúng mày ạ. Con cháu tao nó đọc truyện và xem clip hentai. Tao không tin nổi lớp 4 mà nó xem mấy cái đấy. Tao quát thì nó chối nó không xem, nhưng mà nó đỏ mặt với cả thái độ là tao biết nó xem rồi.
Lúc đấy tao mới nói chuyện với bà mẹ tao, tức là bà ngoại nó, với lúc đấy có cả con em gái tao ở đấy nữa. Sự thật là cái phản ứng của mẹ và em gái tao còn làm tao sốc hơn là chuyện con cháu lớp 4 của tao lén lút xem sex. Bà mẹ tao khi nghe tao nói thì cái mặt vẫn dững dưng kiểu: Ồ, thế à, rồi sao. Còn con em tao thì thậm chí đéo thèm nói 1 câu nào, tay vẫn không buông cái điện thoại ra. Lúc đấy, tao ngó thấy mẹ tao liếc tao 1 cái lạnh cả xương sống, cái ánh mắt như muốn nói: trình bày xong chưa? Xong rồi thì phắn mẹ đi.
Bây giờ con mẹ nó đã đi làm về. Tao thất vọng đến mức chả buồn kể cho con mẹ nó nghe nữa. Nói sơ qua về con mẹ nó: mẹ nó tức chị gái tao, tia tuổi đã biết dắt trai về nhà, facebook với zalo thì đều như vắt tranh ngày nào cũng up stt nói đạo lý.
Tao vẫn ngồi suy nghĩ. Tao suy nghĩ về cuộc đời tao vô phước thế nào sinh vào 1 gia đình hết sức biến thái: nhà 4 anh chị em thì 3 đứa kia mới ngóc tí tuổi đã bầu bí, cưới hỏi. Ông nội thì có 5 bà vợ, cha ruột thì cũng 3 bà vợ. Ông ngoại thì 2 bà. Bà ngoại tao thì ở giá, ngày xưa sinh mẹ tao ra cũng kiểu chửa hoang. Mẹ tao thì cũng ở giá. Rồi con chị tao cũng ở giá. Gia đình tao nó là 1 cái gì đó thật không thể tin nổi.
Có lẽ văn hoá gia đình thấp kém, môi trường đó làm cháu tao nó hư hỏng sớm. Lớp 4 mặc dù gia đình tao là nghèo, mà nó đã được mẹ nó và bà ngoại cấp cho smartphone để xem tik tok và chơi freefire. Nó cầm điện thoại từ sáng tới 12h đêmaf mẹ nó và bà ngoại cũng chả buồn nhắc nhở.
Những đêm thanh vắng, tiếng dế rỉ rả ngoài sân, kèm với những tiếng xào xạc từng chiếc lá khô cũng không làm tao nguôi bớt stress. Tao suy nghĩ về những phận đời, cuộc đời tao lam lũ và bi thương quá nhiều rồi. Tao nghĩ lẽ nào đám cháu tao, 1 thế hệ sinh ở 1 thời đại khác biệt đến vậy, mà có thể nó cũng sẽ khổ như tao. Hay cũng có thể tao đã suy nghĩ quá nhiều, tao cứ mặc kệ cuộc đời này đi.