ALau
Người đến từ Triều Tiên

Nam Hàn, buổi chiều ngày 26 Tháng Tư năm 1982,
Công việc cảnh sát địa phương làm Woo Bum-kon khá mệt và anh cần 1 giấc ngủ ngắn trước khi vào ca, thế mà con hĩm bạn gái anh tức cô Chun thấy con ruồi đậu trên nhũ hoa người bạn trai đang ngủ, nên giơ tay đánh bép 1 nhát làm anh ta thức giấc và vô cùng phẫn nộ.
Mất giấc, anh dùng dằng rời nhà đi đến cơ quan cảnh sát ở làng Torongni, nơi anh được tuyển dụng vào từ 1980 sau khi đi bù-đội-nước-đánh-bờ năm 1978. Vào sở sớm trước ca lúc 16h, đéo biết làm gì anh ngồi bú diệu mềnh màng rồi héo.
19h30 về nhà, còn hận chuyện lúc chiều, anh tẩn bạn gái mình xịt máo mũi xong lộn hết bàn ghế đồ đạc các cái rồi bỏ đi khỏi nhà trong đêm tối hơn âm hộ chị Dậu. Trước đó bằng cách nào đấy, anh kịp chỉa 2 cây Carbin M2, cơ man nào là đạn và 7 quả lựu trong kho cảnh sát.
Không biết anh đi đâu, làm gì, vạch kế hoạch ra làm sao nhưng 21h30 đúng giờ linh anh bắt đầu làm lễ tế cờ bằng cách bắn đòm mấy người làm ở bưu điện xã, cắt mẹ hết dây điện thoại nhằm cô lập liên lạc thông tin với bên ngoài, xong đi vào làng ném lựu đạn làm chết 6 mạng nữa.
Rồi trong trang phục cảnh sát, anh đi từ nơi này đến nơi nọ, gõ cửa từng nhà, nơi thì xả súng nơi thì thảy lựu đạn. Sau này một số người chạy thoát ra đồng mô tả lại cảnh cần lao ngơ ngơ ngác ngác ra mở cửa cho cán bộ rồi hỏi “muệ dố*” thì đòm đòm đòm đoành đoành đoành thê lương rất quá.
22h30 bắn giết mãi cũng nhọc, thêm do uống diệu trước đó, anh Woo cảm thấy khô cổ. Anh bắt cậu Kim thiếu niên 16 tuổi làm con tin rồi bảo cậu dắt đi mua nước giải khát. Kim dắt anh ảnh đến cửa hàng tạp hoá gần đấy, sau khi uống no nước Woo bắn Kim, tất nhiên. Bắn chết luôn vợ và 2 con gái ông chủ quán, riêng ông chủ quán trốn thoát được mặc dầu bị bắn gãy chân.
Tiếp tục lê bước chân tử thần trong hành trình thảm sát hoàn toàn không có trở ngại, Woo bắn ngẫu nhiên vào người đi đường, có nơi Woo xông vào bắn chết cả nhà 4 người đang say giấc nồng trước khi họ biết được chuyện gì đang xảy ra. Cá biệt có trường hợp người kia nghe thấy tiếng súng liền mở cửa ra thấy anh cán bộ đầy vũ trang nên hỏi có chuyện gì, Woo trả lời là có bọn điệp viên Bắc Hàn đang xâm nhập vào lãnh thổ chúng ta, người đó liền mời Woo vào nhà ăn khuya. Trong lúc chè chén, gia chủ nói đạn của Woo trông giả tạo vãi Lồn, thế là Woo bắn chết tốt cả nhà 12 người đó để chứng minh đạn của mình là đạn thật.
Mặc dầu cảnh sát địa phương được thông báo ngay từ khi Woo giết người đầu tiên nhưng rất lâu sau đó họ mới tập hợp được đội 37 tay súng, còn Cảnh Sát Quốc Gia ở Seoul thì đến gần 2h sáng hôm sau mới nhận được báo cáo.
Trong lúc này Woo lủi đến 1 trang trại và nói với họ là anh đang truy đuổi 1 tên ******** cuồng sát, Woo yêu cầu cả nhà 4 người tập hợp trong phòng chính. Một lúc lâu sau, lực lượng cảnh sát lần ra được đường đi của Woo và tiến vào trang trại, yêu cầu anh đầu hàng. Khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm, Woo hô to: “Địtttt …con mẹ chúng mài!” rồi giật tung 2 quả lựu nổ đoành, Woo và 3 con tin tử vong tại chỗ, riêng ông chủ trang trại nát bấy người nhưng không chết. Rải rác bên cạnh những mảnh thi thể của Woo là 4 băng đạn và 1 trái lựu còn sót lại…
Trong vụ thảm sát tháng 4 năm 1982 này, có tổng cộng 56 người thiệt mạng kể cả Woo, 35 người bị thương. Và tính đến thời điểm hiện nay, trong tất cả các vụ xả súng giết người hàng loạt thì Woo vẫn đứng thứ 2 thế giới sau anh Anders Behring Breivik Na-uy thần thánh.
Còn về cô Chun ngẩn ngơ, sau đó có nói rằng bạn trai của mình mắc chứng “phức cảm tự ti”, do nhiều lần bị làm phiền bởi ý kiến của dân làng về việc cô và Woo sống với nhau đã lâu mà chưa kết hôn.
*Muệ-dố: Cái gì vại?
Woo Bum-kon (February 24, 1955 – April 27, 1982) hưởng dương 27 tủi.
