Tao hóng trên mạng. Cmay vào đọc rồi thử nói xem hợp lý k? À cái tù quân sự thì nó căng hơn tù bt à hay tnao? Tao ko biết nên mới hỏi đcm th nào chửi t nhé

)
Chào mọi ng, mk là 1 Tiểu đội trưởng đã ra quân từ tháng 7 năm 2017. Tân binh tại Tiểu đoàn 14, Trực thuộc Trung Đoàn 95, Sư Đoàn 325, Quân Đoàn 2.
Sư Đoàn 325 có 3 Trung Đoàn: 18, 95 và 101 + 3 Tiểu đoàn Trực thuộc thẳng Sư Đoàn:
- Tiểu đoàn 14 (Cối 100mm)
- Tiểu đoàn 15 (Pháo mặt đất DKZ, SPG9 bắn xe tăng)
- Tiểu đoàn 16 (Súng máy phòng không bắn máy bay 12 ly 7 -12,7mm) ✈️
Mk nhập ngũ khoá 48. (Đợt 2 của năm 2015, tháng 9, khoá cuối cùng của Nghĩa vụ 1 năm rưỡi - 18 tháng) nhưng mk bị đơn vị bắt đi học tiểu đội trưởng thêm 6 tháng nên mk đi 2 năm.
Đời lính chia làm 2 giai đoạn:
*Lính trơn: 3 Tháng tân binh, sau tân binh về đơn vị khác hoặc ở lại đơn vị tùy chỗ, 15 tháng sau ra quân (Từ tháng 2 năm 2016 trở đi là đi 2 năm thì sau tân binh 3 tháng 21 tháng sau ra quân)
*Tiểu đội trưởng: 3 tháng tân binh. Sau tân binh ngày cuối đi xe Trường quân sự đón lên Trường Quân Sự Quân đoàn 2 học Tiểu đội trưởng 6 tháng. Sau 6 tháng học ra trường Trung sĩ bằng khá và về đơn vị mới
(Chỉ có con ông cháu cha mới đc bằng giỏi thôi nhé, bạn dù có giỏi gấp trăm lần nó vẫn bằng khá nhé

)
Trước đây bố mẹ mk và cả gia đình đều muốn mk đi lính để rèn luyện sức khoẻ, rèn luyện ý chí và mong muốn mk trưởng thành hơn sau khi đi lính, nhưng sau lần lên đơn vị
thăm anh họ mk đi lính Trơn khoá 46 tại Tiểu đoàn Thông tin 18 thì về k muốn mk đi nữa mà muốn mk học Đại học vì thấy a mk kể về đơn vị k tốt đẹp như trong tưởng tượng của mọi ng.
Gia đình mk k khá giả gì, bố mẹ mk vất vả bươn chải bao nhiêu năm, bôn ba nuôi mk và gia đình, mk k muốn tạo thêm áp lực lên bố mẹ, k muốn bố mẹ vất vả nên mk quyết định k học Đại học và đi lính, theo mk nghĩ đi 2 năm. Vừa rèn luyện đc sức khoẻ, vừa tự lập đc sau khi đã 18 tuổi, vừa k lm bố mẹ phải vất vả vì nuôi mk ăn học, đi lính về xog nghĩa vụ thì k lo lắng bị gọi nữa, làm j cũng kiếm đc tiền, phụ giúp đc bố mẹ phần nào, tiền ra quân thì có thể mua cái xe để đi làm tạm thời. Cộng thêm ông nội mk ngày xưa cũng là thương binh đã từng tham gia kháng chiến, em trai ông nội mk đã từng hi sinh trong kháng chiến nên mk rất tự hào về dân tộc mk, thật nhiều anh hùng đã ngã xuống, hi sinh vì tổ quốc nên mk rất muốn đi lính để trải nghiệm cảm giác đc cầm súng, đc chiến đấu là như thế nào. Thế là mk xin đi lính.
Vào quân đội mk học đc khá nhiều thứ:
Nội vụ vệ sinh: Gấp chăn màn vuông vắn, sắp xếp balo vuông góc
Điều lệnh: Chào, chào báo cáo, đi đều đứng lại và rất nhiều điều hay
Chiến thuật: Đánh chiếm mở cửa đầu cầu, đánh địch trong công sự, ngoài công sự hầm hào, ...
3 tiếng nổ:
. Bắn Tiểu Liên AK-MS (Sau tân binh còn có Trung Liên và Đại Liên PKMS)
. Ném Lựu Đạn
. Đánh thuốc nổ TNT (Loại nhỏ, có 15 hay 25gam gì đấy)
Ban ngày học huấn luyện các thứ ở sân Khối trực thuộc, nếu là học bắn ném sẽ là ở Sân bóng Trung Đoàn, chiều về lau súng xog thì đi tăng gia tưới cây, cuốc đất, mệt, vất vả vì ở nhà chưa làm bao h, nhưng lm cùg ae, vui lắm
Ở nhà ăn uống lẻo lớt chứ vào đấy làm mệt, vất vả, k ăn k chịu đc, đói lắm, k muốn cũng phải ăn, k đói mờ mắt k làm đc. Ngày mk ăn 15 bát. Sáng 3, trưa 6, tối 6. Nói là ăn như thế có vẻ nhiều, nhưng thực ra là chan nước rau, cắn 1 miếng thịt mỏng nhất có thể r và qua loa vài cái cho hết bát cơm. Thức ăn chỉ có 2-3 miếng thịt nhỏ nên phải tiết kiệm, đa số là bì, mỡ chứ cũng k có thịt mấy, 1 ít rau tuỳ ngày.
Mỗi ngày trôi qua mệt, vất vả nhưng tôi thấy hài lòng vs cuộc sống này, yên bình. Mỗi tháng đến ngày phát phụ cấp bọn tôi bị thu mất 1 nửa nhưng may vẫn còn 1 ít để mua bánh mì nếu đói và mua nước khi đi thao trường khát quá.
Lần đầu tiên cầm súng AK, mặc quân phục K07 như cầm cả thế giới trong tay, hãnh diện, thích thật sự. Tôi thích cảm giác cầm súng và bắn. Tôi bắn khá tốt nên hay đc bắn hộ mấy đồng chí mắt bị cận và có vấn đề về, sợ k bắn đc. Cảm giác mỗi lần đc hoa bắn giỏi và đc nêu tên lên loa thao trường: Số 7. 29 điểm, giỏi là 1 hạnh phúc, tự hào k diễn tả đc bằng lời, lúc mà bạn bắn xog sẽ có trinh sát lên quan sát điểm bạn bắn, dán băng dính vào bia chỗ bạn bắn qua để đợt sau bắn và báo điểm. Nhìn ngta báo điểm, cảm giác lo lắng pha lẫn chút mong chờ, hồi hộp vì sợ mk bắn trượt, đến lúc nhìn thấy ngta quay vòng tròn trên đầu bằng cờ 2 cái (Tượng trưng cho 10) và phất 1 cái (Tượng trưng cho 9) thì vui mừng, tự hào về bản thân mk, thích thật sự.
Mọi chuyện cứ ngỡ sẽ cứ thế qua đi cho đến 1 ngày..
Đại đội bên cạnh là Đại đội 15.
Vì là Pháo nên nó nặng 100 cân. 2 ng khiêng bằng 1 chiếc đòn pháo to hơn bắp chân. Tôi nghĩ là do vất vả nên a Đạt Khẩu đội trưởng sắp ra quân hôm ấy có mua 1 ít thịt xuống nhà bếp nhờ lính cũ nuôi quân luộc để cải thiện bữa ăn cho bản thân cùng chiến sĩ trong khẩu đội thì bị Quản lý bếp bắt đc (Quân nhân chuyên nghiệp) và báo với Đại đội trưởng Đại đội 15 (Sĩ quan) Sau đó Đại trưởng triệu tập Đại đội và đấm a Đạt. Lúc đầu có a Trung đội trưởng can Đại trưởng nhưng lúc ấy Đại trưởng đang nóng nên chửi, đuổi a Trung đội trưởng ra, A trung đội trưởng chỉ dám đứng sau bồn hoa của đơn vị nhìn k dám nói j nữa. A Đạt bị đấm ngã từ trên bậc hè ngã xuống. Đêm hôm ấy 10h tụ máu não chết. Đại trưởng Đại Uý Hoàng Hà Hải đi tù 10 năm ở Sơn Lâm (Tù Quân Đội vì tội giết ng)
Khi A Đạt bị đấm chết, Đơn vị quán triệt với chúng tôi là Ai ở Quân Đoàn, Sư Đoàn về hỏi cũng bảo là cháu không biết. K đc trả lời j. Hoặc nếu có trả lời thì cũng trả lời là Cháu thấy mọi ng bảo là đi tăng gia sản xuất bị ngã, sau đó tối hôm ấy a ấy tụ máu não chết.
Sau vụ ấy thì mk cũng ít thấy các vụ Sĩ quan đánh lính hơn.
Ngày kết thúc tân binh mk đc Tuyên dương trên Trung đoàn là Chiến sĩ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Hết tân binh mk lên Trường Quân sự học.
Mk k muốn đi học nhưng k có ng nhà trong Quân đội nên đơn vị sinh hoạt r nói chug là khuyên r lm mọi thứ để bắt tất cả những ng trong danh sách đi học.
Khi lên trường mk nghĩ nếu đã đi thêm 6 tháng thì nên học hẳn hoi về còn huấn luyện lính, mk thi môn gì cũng đạt điểm gần như tối đa, lý thuyết bắn súng cũng đc thầy dạy bắn súng khen là Có trí nhớ tốt, có khi các thầy trong trường cũng k nhớ chi tiết đc như em
Ra trường mk hứa vs Đại trưởng sẽ huấn luyện đc những chiến sĩ là niềm tự hào cho Đại trưởng chứ kp mấy thằng mất dạy nát bét, chày cối và mk đã lm đc ❤️
Nhưng để có những chiến sĩ như vậy mk lại trở thành nạn nhân của vụ cán bộ đấm như trên.
Đi lính xa nhà, xa gia đình đã khổ, mk thương lính nên chưa bjo đấm lính, có đôi lúc hơi nặng lời nhưng cũng là để chạm đến cái tôi của lính, cho lính tự ái mà thay đổi, cố gắng hơn chứ kp là vì k thương nó. (Tiểu đội mk cái j cũng tốt nhất tiểu đoàn. Chăn, màn đẹp, vuông vắn và đều nhất, balo cũng vuông đét )
Tiền phụ cấp mỗi tháng đc hơn 500. Tiểu đoàn tháng thu tháng k 100. Đại đội đều đặn 250-300. Còn 1 ít tiền để mua đồ ăn nếu đói, mua đồ uống lúc khát. Vậy mà trung đội trưởng cho lính mượn gọi về gia đình buổi tối cũng thu tiền của chúng nó, mà mk thấy gọi nội ngoại mạng thì cho lính mỗi ng mỗi tối gọi 1 lúc thì cả tháng hết 2-300k chứ mấy mà thu mỗi đứa mấy chục nên mk có cho lính mượn đt để gọi về cho gia đình và bị trung đội trưởng bắt đc.
Nó gọi mk sag phòng nó. Ai vào lính r thì biết, phòng 1 cửa chính 2 cánh có then cài + 1 cửa sổ. 2 thằng trung đội trưởng nó ở trong phòng. 1 thằng trung đội bên cạnh đứng ở cửa xem mk dám bật k thì nó vào đánh cùg, 1 thằng đánh mk là trung đội trưởng trinh sát (Trinh sát và đặc công nó đấm thâm lắm) nó vừa hỏi, mk trả lời thì nó tát. Nó tát mạnh đến nỗi tai mk ù ù, sau lần bị đánh đầu tiên mk bị thủng màng nhĩ tai trái. Nó cầm tay phải bóp cổ mk, móng tay đâm vào cổ xước, thâm mấy hôm, nó k đấm vào ng bạn đâu, chỉ ức bạn nó zũi, mà đấm vào ức thì khó thở, mk lăn lộn, quằn quại dưới đất 1 lúc mới dậy đc, đứng dậy đc là nó lại đấm tiếp, k đứng dậy thì nó hỏi: Lăn xog chưa r lôi dậy đấm tiếp. Nó đấm k để lại vết thâm trên ngực, nó đấm đòn âm, 1 tuần sau mk đi gác về 12h đêm mới phát ra, đau k thở đc, 2 thằng lính đag gác định vào cõng mk nhưng mk k nói đc vì đau, khó thở, chỉ lắc đầu nhăn nhó r 2 thằng dìu lên quân y tiểu đoàn. Đêm ấy mk bị đau dây thần kinh liên sườn.
Tầm hơn 1 tuần sau nó bảo mk và 1 thằng tiểu đội trưởng khoá sau mk chờ nó đi gác đến 11h về ở phòng nó. Mk sợ nó đấm tiếp nên mk thủ sẵn con dao gọt hoa quả đút túi quần, mk rất hiền, từ bé đến lớn chưa bjo lm sai điều j để bố mẹ đánh, cũng đc lòng mọi ng trong lớp nên chưa bjo đánh nhau. Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, mk đi lính là để rèn luyện, chứ kp là để làm con chó cho nó đấm, nhưng hôm đấy nó lại k đấm mk, chứ nó mà đấm mk thì mk xiên chết nó r mk đi tù r. Thà đi tù còn có ngày ra, chứ k thể để nó đấm mãi như thế đc, có ngày mk chết như a Đạt mà k ai biết.
2 hôm sau mk đi kiểm tra lính gác xog, đang định vào giường ngủ thì nó gọi mk ra đằng sau (Phòng nó đang có a học Sĩ quan lục quân 1 về thực tập làm trung đội trưởng ngủ trong đấy nên nó k đấm mk trong phòng đc)
Nó túm cổ mk, mk bảo: "A bỏ tay ra"
- Mk bảo lần trc a đấm e h tai e vẫn còn ù đấy
- Ù tai nào
- Tai trái a ạ
Nó vả mạnh 1 cái bốp vào tai trái... Đầu mk ong lên... Ù ù ù... Buốt tai k chịu nổi...
Mk túm tóc nó dúi xuống, vừa đấm vừa chửi:
Cái địt con mẹ mày..
Cái địt con mẹ mày... X8,9 lần j đấy r mk chạy.
Đêm ấy chính trị viên bảo mk ngủ ở phòng Quân y. A ý canh k cho thằng kia đánh mk. Hôm sau là chủ nhật. (Chủ nhật ng nhà hay lên thăm lính mới) Mk mới mượn đt 1 chú trong những ng lên thăm r gọi về nhà, bảo bố lên ngay, nó đánh con. Chiều hôm ấy bố mk lên. Đại đội trưởng vs chính trị viên tiếp. Đại trưởng gọi nó ra, nói cớ này cớ nọ r chỉ là hiểu lầm vs các thứ r bảo gia đình k cần lo lắng. Sau hôm ấy mk chuyển trung đội.
1 tháng sau mk ra quân.
Vụ của e Đô k cần đoán cũng thấy rõ chân tướng r. 70% là Dùng đt trộm bị bắt nên ăn đấm. Bị nó đấm 2 hôm thì nhắn tin về nhà cho e gái r bị nó đấm k may chết r dùng dây thừng thắt vào cổ tạo hiện trường giả giống 1 số vụ khác. Vụ thì bảo là đi trồng cây dừa cây dừa đè chết, vụ thì bảo là tự tử, vụ thì bảo là đi vệ sinh hay đi thao trường j đó chết, nhưng chug quy lại là cán bộ đánh chết. Lính đánh chết cũng có nhưng quá ít trường hợp này.
Mk cũng xin đi lính tự nguyện như e Đô nên mk rất hiểu cảm giác này.. cũng may mà mk giữ đc mạng về chưa để nó đánh đến nỗi chết...
Hoá ra câu thơ chúng mk trêu đùa nhau lúc tân binh là có thật..
"Khi a đi nghìn người đưa tiễn..
Khi a về kiệu 4 người khiêng..
Tổ quốc cắt cơm a vĩnh viễn... "
Quân đội sẽ đền bù cho gia đình, Quân khu 1 cũng sẽ đền bù cho gia đình, Gia đình Sĩ quan đấm chết e cũng sẽ đền bù cho gia đinh, sức ép từ Quân Đội, cảnh sát, xã, công an và nhiều ban ngành khác sẽ khiến gia đình e khó sống bt nếu cứ cố gắng kiện và chống cự lại...
Quân đội là bộ mặt của Đảng và Nhà nước mk, sẽ k để những vụ như này nổi lên đâu, nó sẽ dập hết, lực lượng an ninh mạng của Quân đội cũng sẽ xoá hết các dấu vết. Những ai đã từng đi lính cẩn thận. Số hiệu quân nhân, số chứng minh thư, tên, tuổi, gia đình các bạn đang nằm trong tay quân đội đấy, đừng làm ảnh hưởng tới gia đình.
Tiếc thương cho em Đô, nhưng đừng quá khích, các bạn còn nhớ Báo động thực hiện nhiệm vụ A1 chứ. Dù có biểu tình hay các thứ đại loại như vậy cũng sẽ bị CSGT, CSCD, 141 và Công an dập thôi.
Hãy yêu nước, thương tiếc 1 cách có lí trí, đừng cái j chưa hiểu, chưa biết, chưa xác thực cũng chia sẻ, ng gánh chịu hậu quả kp chỉ có bạn và gia đình đâu, còn hệ luỵ đến đời sau nếu tội trở thành chống phá, phản động đấy. Thân ❤️