Bill Gate nhận xét về cách phòng chống dịch của Việt Nam

Hoanglaota0903

Súng hết đạn
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
 
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
Chọc đúng huyệt
 
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
Chú gates quan tâm vn ghê
 
Nhận xét đéo phải của bill gate, nhưng bảo đảm đỉnh hơn Bill, lão Bill sao hiểu được tình hình VN
 
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
TML mầy định hướng dư lợn à. Tao nhìn văn phong là biết rồi "HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa" .....cút !
 
Chúc mừng chủ thớt đã post thành công bài viết kích động, chống phá nn, tiền thưởng là 1 gói thức ăn cho chó nhận tại trụ sở của 3 sọc tại Califonia
 
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
Cho mày 1 chai voska luôn
 
Việt Nam khác các nước phát triển ở chỗ cư dân đô thị sống bám vào hè phố quá nhiều. Đó là do nền kinh tế hè phố với xe máy và mẫu nhà liền kề, giờ gọi tên Tây là Shophouse. Ngoài kinh doanh hè phố ra thì chợ truyền thống vẫn duy trì để phục vụ lớp trung lưu trở xuống.

Khi giãn cách xã hội thì tất cả những ai sống phụ thuộc vào hè phố bị ảnh hưởng đầu tiên. Thậm chí cả những cư dân sang chảnh thanh niên phố cổ mẹt thuốc lá nuôi cả nhà, quán trà chanh nuôi cả họ hay trông xe cũng nuôi cả cuộc đời trai tráng, tất cả đều phụ thuộc hè phố. Giờ thì toang cả.

HN đỡ hơn SG ở chỗ người dân thường lo xa, hay găm tiền vàng phòng khi cơ nhỡ. Lương khô chắc cũng nuôi gia đình được 1 tháng là ít. Còn anh 2 SG thì làm nhiêu, nhậu nhiêu, nếu có đam mê banh bóng, đá gà thì còn có thu nhập âm. Nếu dính 1 tháng giãn cách thì chỉ có thể lên TV nhận cứu trợ.

Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước. Tầm lày mà tập trung trước cửa quan không những không xin được tiền mà còn bị phạt tiền. Vì ăn xin không phải là công việc thiết yếu để ra đường, lại tập trung trên 2 người. Chú nào liều mạng đi ăn xin thì phải dắt đít chục củ đóng phạt đã.

Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen. Tiền/vàng trong dân còn nhiều. Chả bù cho đế cuốc Mỹ, thỉnh thoảng CP lại bị quốc hội cắt cơm, cán bộ nghỉ làm không lương cả tháng!

Vấn đề thiết yếu nhất trong việc giãn cách mà nhà giàu cũng sợ, đó là không có thực phẩm mà mua. Chủ yếu do cách chống dịch tự tay bóp khiến đứt gãy chuỗi cung ứng. Bây giờ bà con ngoài Bắc chở cả rau bằng tàu biển vào SG chắc giống đường HCM trên biển quá.
Đéo thấy pbvm nữa nhỉ, bài viết này vodka trước đọc sau.
 
"Thế là nhân dân phải lá rách ít đùm là rách nhiều. Chú phỉnh sướng quá, chỉ cần bỏ ít tiền nuôi tuyên giáo viết bài ca ngợi tấm gương xẻ chia, truyền thống lá lành đùm lá rách, khó vạn lần dân liệu cũng xong. Thế là nhân dân phấn khởi hân hoan đi giải cứu lẫn nhau, tiện tay giải cứu luôn chú phỉnh. Làm quan ở Việt Nam không lo chết đói là vì thế. Kiểu gì cũng được dân nuôi, chỉ tốn ít tiền in giấy khen" => Đoạn này ăn tiền quá

T ở SG này tầm 10 năm và t cũng đang ở lại chống dịch, người dân SG sau đợt dịch này "niềm tin" cho chú phỉnh còn cái l.. yesterday t có tình quân dân đây, bà con đừng lo, bộ đội phát đồ tận cửa => today, bộ đội làm chuyện khác rồi, bà con có tiền thì chú phỉnh mua giùm, bà con khó khăn từ từ nhận, có nhận đc ko từ từ mới biết.... :doubt:
 
Chú phỉnh Việt Nam có cái rất sướng là nhân dân rất tự lập, không có khái niệm trông chờ và nhà nước. Đói thì đi ăn xin, ăn cướp chứ nhất quyết không dám xin tiền nhà nước.
Đọc đoạn này vừa thấy mỉa mai, vừa thấy chua chát. An sinh xã hội kém quá ai mà tin nữa, ai mà trông chờ nữa.
 

Có thể bạn quan tâm

Top