SUS304
Chú bộ đội
"Người đàn ông tật nguyền ngừng thở trên chiếc xe vé số cà tàng và ổ bánh mỳ còn chưa một miếng cắn

Những bóng áo trắng nghẹn ngào bọc lại thân xác gầy trơ đã lạnh ngắt trong chiều

Tiếng thét nát lòng của người đàn bà cùng khổ quỵ xuống thảng thốt cả không gian u ám

Đau đớn này ai thấu hỡi xanh cao?…
(nhìn hình ảnh này, có ai mà không rơi nước mắt)
Một chiều buồn phương Nam, Người đàn ông ngồi xe lăn, ra đi trong cùng khổ, bên cạnh là chiếc bánh mỳ còn nguyên. Có lẽ ông ấy chưa ăn, không dám ăn vì muốn để dành. Nhưng tiếc là, không thể nào còn ăn được nữa....

Giọt nước mắt đau đớn của người phụ nữ này nhỏ xuống. Chị là ai? Là vợ, là mẹ, là em, hay chỉ là một người phụ nữ qua đường thấy cảnh tang thương mà không cầm được nước mắt. Không ai biết được, nhưng đó là nỗi đau thật sự của con người trước cái chết, trước sinh ly tử biệt, trước sự bất lực hoàn toàn....
Rồi cũng xong một phận người, cũng chẳng thể mang theo được gì nữa. bỏ lại cả nhân gian một thời khốn cùng người đàn ông ấy phải trải qua. Bi cảnh này, khóc đến đầy vơi...
P/s: Sau khi tìm hiểu, thì đây là hai vợ chồng, 50 năm qua họ sống cùng nhau vượt qua giông bão cuộc đời dù khốn khó. Giờ một người đi, một người ở lại giữa cơn đại dịch, mà không biết có trụ nổi qua tháng ngày này không!"
Nguồn: Facebooker Tiêu Dao Minh Ngọc.
Khi share thông tin này, anh Quốc Bình là Kols bình luận ngắn gọn, trên trang cá nhân:
"Đau đớn xót xa, đây có phải là người nghèo ko? Đây có phải là ko để ai phải đói khổ thiếu ăn ko?
Và tôi chia sẻ bài này, có phải là phản động ko?
Những câu hỏi cay đắng đầy hồ nghi về tài năng của các nhà lãnh đạo TP".

Những bóng áo trắng nghẹn ngào bọc lại thân xác gầy trơ đã lạnh ngắt trong chiều

Tiếng thét nát lòng của người đàn bà cùng khổ quỵ xuống thảng thốt cả không gian u ám

Đau đớn này ai thấu hỡi xanh cao?…
(nhìn hình ảnh này, có ai mà không rơi nước mắt)
Một chiều buồn phương Nam, Người đàn ông ngồi xe lăn, ra đi trong cùng khổ, bên cạnh là chiếc bánh mỳ còn nguyên. Có lẽ ông ấy chưa ăn, không dám ăn vì muốn để dành. Nhưng tiếc là, không thể nào còn ăn được nữa....

Giọt nước mắt đau đớn của người phụ nữ này nhỏ xuống. Chị là ai? Là vợ, là mẹ, là em, hay chỉ là một người phụ nữ qua đường thấy cảnh tang thương mà không cầm được nước mắt. Không ai biết được, nhưng đó là nỗi đau thật sự của con người trước cái chết, trước sinh ly tử biệt, trước sự bất lực hoàn toàn....
Rồi cũng xong một phận người, cũng chẳng thể mang theo được gì nữa. bỏ lại cả nhân gian một thời khốn cùng người đàn ông ấy phải trải qua. Bi cảnh này, khóc đến đầy vơi...
P/s: Sau khi tìm hiểu, thì đây là hai vợ chồng, 50 năm qua họ sống cùng nhau vượt qua giông bão cuộc đời dù khốn khó. Giờ một người đi, một người ở lại giữa cơn đại dịch, mà không biết có trụ nổi qua tháng ngày này không!"
Nguồn: Facebooker Tiêu Dao Minh Ngọc.
Khi share thông tin này, anh Quốc Bình là Kols bình luận ngắn gọn, trên trang cá nhân:
"Đau đớn xót xa, đây có phải là người nghèo ko? Đây có phải là ko để ai phải đói khổ thiếu ăn ko?
Và tôi chia sẻ bài này, có phải là phản động ko?
Những câu hỏi cay đắng đầy hồ nghi về tài năng của các nhà lãnh đạo TP".

từ đầu chắc là nhà nước biết ng dân vô ý thức như thế đấy??? Thế tao mới bảo rồi, ng ta có câu nghe phải nghe bằng 2 tai, nói đi thì phải nói lại, tại anh tại ả tại cả đôi bên!!! Thay vì trách thì giờ nên bình tĩnh mà chống dịch. Chứ trách nhau chửi nhau con covit cũng có chết đéo đâu!