Ừ thế cũng hay.

Conkusocute

Thanh niên hoi
Tôi thì tôi mong dịch mãi mãi. Hết covid thì có thêm các cô khác, không chừa ngày nào tháng nào năm nào là không có các dại dịch, không nhà nào là không có người tử vong bỏ mạng, không 1 chổ nào được yên bình.

Sáng nay dậy, ngồi đọc tí báo sực nhớ ra là sắp tới trung thu, thì những kí ức lại ùa về, năm nào cũng như năm nào cứ đến cái ngày gọi là trung thu ấy là tôi lại thấy người người nhà nhà nô nức đi chơi, đi ăn nhà hàng sang trọng, đi mua sắm, đi dạo phố đèn Lồn, và họ cùng ăn những hộp bánh vài trăm đến vài triệu. Cùng thời điểm đó thì tôi đang lủi thủi 1 góc nào đó, cắn chiếc bánh rẻ tiền vài nghìn đồng và lặng lẽ nhìn vầng trăng đang toả ra ánh sáng bàng bạc trên bầu trời quang đãng xa xăm. Tôi cảm nhận được sự cô đơn lạnh lẽo của riêng tôi ở 1 thế giới thật sôi động rộn rã của niềm vui và tiếng cười, thứ cảm xúc mà tôi chắc không bao giờ có được bởi vì trong lòng tôi chỉ toàn là hận thù và cô độc xâm chiếm. Tôi khi nhìn thấy thế giới này vui vẻ hoan lạc, tôi lại ngước nhìn lên bầu trời khóc than cho số kiếp của tôi và than trách ông trời sao không ban cho cả thế giới này nổi đau mà tôi đang chịu đựng mà chỉ mình tôi phải trãi qua chua cay.

Hằng ngày vào những ngày này, mổi sáng thức dậy tôi đều vào đọc báo xem có ông nào biến chủng mạnh mẽ hơn ra đời hay không, những cái tin tức chổ này tăng số ca, số kia chôn không kịp làm tôi được trấn an. Không chỉ là dịch bệnh, những tin tức khác về chổ kia bão lũ chết xx người, chổ nọ sạt lở chết xx người, chổ này cháy nhà, chổ nọ tai nạn...cũng làm tôi cảm thấy có chút an ủi, có chút công bằng khi mà thượng đế không chỉ ban bất hạnh cho mổi mình tôi.
 
Tôi thì tôi mong dịch mãi mãi. Hết covid thì có thêm các cô khác, không chừa ngày nào tháng nào năm nào là không có các dại dịch, không nhà nào là không có người tử vong bỏ mạng, không 1 chổ nào được yên bình.

Sáng nay dậy, ngồi đọc tí báo sực nhớ ra là sắp tới trung thu, thì những kí ức lại ùa về, năm nào cũng như năm nào cứ đến cái ngày gọi là trung thu ấy là tôi lại thấy người người nhà nhà nô nức đi chơi, đi ăn nhà hàng sang trọng, đi mua sắm, đi dạo phố đèn lồn, và họ cùng ăn những hộp bánh vài trăm đến vài triệu. Cùng thời điểm đó thì tôi đang lủi thủi 1 góc nào đó, cắn chiếc bánh rẻ tiền vài nghìn đồng và lặng lẽ nhìn vầng trăng đang toả ra ánh sáng bàng bạc trên bầu trời quang đãng xa xăm. Tôi cảm nhận được sự cô đơn lạnh lẽo của riêng tôi ở 1 thế giới thật sôi động rộn rã của niềm vui và tiếng cười, thứ cảm xúc mà tôi chắc không bao giờ có được bởi vì trong lòng tôi chỉ toàn là hận thù và cô độc xâm chiếm. Tôi khi nhìn thấy thế giới này vui vẻ hoan lạc, tôi lại ngước nhìn lên bầu trời khóc than cho số kiếp của tôi và than trách ông trời sao không ban cho cả thế giới này nổi đau mà tôi đang chịu đựng mà chỉ mình tôi phải trãi qua chua cay.

Hằng ngày vào những ngày này, mổi sáng thức dậy tôi đều vào đọc báo xem có ông nào biến chủng mạnh mẽ hơn ra đời hay không, những cái tin tức chổ này tăng số ca, số kia chôn không kịp làm tôi được trấn an. Không chỉ là dịch bệnh, những tin tức khác về chổ kia bão lũ chết xx người, chổ nọ sạt lở chết xx người, chổ này cháy nhà, chổ nọ tai nạn...cũng làm tôi cảm thấy có chút an ủi, có chút công bằng khi mà thượng đế không chỉ ban bất hạnh cho mổi mình tôi.
đụ mẹ sao mày không cầu cho mấy đứa giàu chết, người chết trong tai ương cũng toàn người nghèo không :sure:
 
Tao sợ chết rồi nhưng vẫn sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta thôi :too_sad:
2) NGƯỜI PHƠI NẮNG

Có một người cô độc đang tựa mặt vào thân cây để phơi nắng, quần áo rách rưới, tinh thần uể oải, chốc chốc lại ngáp dài rũ rượi.
Một vị tăng đi ngang qua, tò mò hỏi: "Anh bạn trẻ, nắng đẹp thế này, thời tiết tốt thế này mà anh không đi làm việc nên làm lại hong nắng một cách lười biếng, há chẳng uổng phí thời gian sao?".
"Ối dào!". Anh chàng cô độc thở dài: "Trên đời này, ngoài thể xác của mình ra tôi chẳng có chi cả. Tôi hà tất phí tâm phí sức làm việc? Phơi nắng hàng ngày là việc mà tôi cần làm".
"Anh không có gia đình sao ?".
"Không có, phải gánh trách nhiệm về gia đình, chi bằng dứt khoát đừng có" - Người cô đơn nói.
"Anh không có người mà mình yêu thương sao?".
"Không có, yêu rồi sinh thù hận, chi bằng dứt khoát không yêu".
"Anh không có bạn bè ?"
"Không có, có rồi sẽ mất, chi bằng dứt khoát không có bạn."
"Anh không muốn kiếm tiền ?"
"Không muốn. Ngàn vàng có được rồi sẽ mất đi, cớ gì hao tâm phí sức nhọc tấm thân?"
"Ôi!" Vị tăng như chợt hiểu ra, "Xem ra ta phải mau giúp anh tìm một sợi dây".
"Tìm dây làm gì?" Anh chàng cô độc tò mò hỏi.
"Giúp anh treo cổ tự tử".
"Treo cổ tự tử? Ông bảo tôi chết à?".
"Đúng vậy. Con người có sinh thì có tử, dẫu sống rồi vẫn sẽ chết, chi bằng dứt khoát không chào đời. Sự tồn tại của anh, với bản thân anh đã là thừa, treo cổ tự tử chẳng phải là hợp lý sao?".
Người cô đơn lặng thinh.
"Hoa lan sinh ra từ khe núi, không vì không có người yêu thích mà không thơm; trăng treo trên trời, không vì khi tròn khi khuyết mà không tự tròn; đào mận không vì mùa thu sắp đến mà không trổ hoa; nước sông chảy xiết không vì một đi không trở lại mà từ chối chảy về Đông. Huống chi con người?". Nói xong, vị tăng phẩy tay áo bỏ đi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top