Mẹ nó mang tính Kiêu, nó cần Ấn nhiều hơn. Sai ở cách dạy của mẹ nó từ lúc nó còn nhỏ, và nhận thức của bà ấy cũng k được chính thống lắm. Xin lỗi m, nếu tao nói sai. Nhưng số nó vậy rồi, chịu thôi. Nếu thay người hỏi là m bằng mẹ nó, có lẽ thông tin này giúp bà ấy nhận ra được nhiều điều. Chứ m người ngoài, giúp chuyện khác thì dc, chứ giúp éo sao dc chuyện gia đình ngta.
Mày bao nhiêu tuổi rồi mà còn hỏi Lễ là gì?
Lễ là kính trên nhường dưới, k khinh rẻ ai, có qua có lại, m tốt vs nó thì nó tốt lại, k thì méo. Còn rộng hơn thì m xem ở đây:
Ta thường thấy câu “Tiên học lễ hậu học văn” được nêu ở các trường học như là một tôn chỉ giáo dục trong nhà trường. Khi đọc về Nho giáo, có thể thấy thầy Khổng Tử là người được Nho gia tôn là “Chí Thánh” hay “Vạn Thế Sư Biếu”, nghĩa là người thầy của mọi thế hệ.
tuoitre.vn
Nói vậy chứ. M làm con mà hay cãi nhau vs mẹ, đến lúc mẹ mất rồi, k buồn sao dc. Dầu sao, 1 giọt máu đào hơn ao nước lã. Lớn lên có con rồi nhìn lại, áy náy, cắn rứt lắm.
Vậy là tứ trụ đủ Thìn Tuất Sửu Mùi. Đúng là giàu thật à. Vậy là hình xung này là hình xung tốt, éo phải xung xấu rồi.
Tao quan niệm, quý nhân là bố mẹ nó, là chính nó chứ k phải là m hay ng khác.
Nếu nó k thay đổi bản tính, ví dụ như thấy nóng tính thì kiềm bớt lại. Giả sử người khác giúp nó lên cao, rồi với bản tính đấy nó tham lam, muốn ăn cả đất ăn lên, rồi vào tù thì đó là Quý nhân, giúp nó hay hại nó.
Muốn có quý nhân, trước hết bản thân nó phải tốt cái đã: Tính nết, thái độ, lối sống, hành vi, tư tưởng phải chuẩn chỉ, chuyên môn thì phải trau dồi từng ngày.
K thì ngta cũng k giúp từ đầu đến đuôi. Giữ Nhân, giữ Lễ là tốt nhất.