Kết hợp làm ăn với ae bạn bè thì chỉ có ăn đầu bùi, ăn cứt - Phần 2- Series chia sẻ kinh doanh

Thật ra nó chỉ đơn giản:

Quản trị là nhìn/nhận/hiểu được đường hướng cần có của công ty và mục tiêu là hành động, áp đặt, kiểm soát để công ty đi theo đường hướng đã đặt ra tránh công ty đi trái trục.

Quản lý thì nhẹ nhàng hơn 1 chút. Hoàn thành dc mục tiêu mà quản trị đặt ra.

2 cái này đều cần có trong 1 dn, ở cả mọi cấp độ dù lớn hay nhỏ. Nhiều người k phân biệt rõ ngay từ đâu nên cứ ôm dồn việc lại, thành ra bỏ lắm công sức mà hiệu suất và hiệu quả đạt dc không cao.
Cái này đúng này.
Quản trị mang thiên hướng chỉ đâu đánh đó, mệnh lệnh quyền uy nhiều hơn. Dùng các mệnh lệnh quyền uy với cấp dưới để hoàn thành mục tiêu mình mong muốn.
Còn quản lý thì vẫn mang tính nhân văn 1 chút. Quản lý thì cần lắng nghe và hiểu hơn để đưa ra các nhiệm vụ cho cấp dưới và doanh nghiệp.
Ở VN thì t thấy vẫn cần kết hợp nhiều hơn. Mang tính quản lý hơn 1 chút. Vì là con người chứ k phải bộ máy. Cần sắp xếp sao cho phù hợp. Ở Nhật mang thiên hướng quản trị mệnh lệnh quyền uy nhiều hơn.
 
Thật ra nó chỉ đơn giản:

Quản trị là nhìn/nhận/hiểu được đường hướng cần có của công ty và mục tiêu là hành động, áp đặt, kiểm soát để công ty đi theo đường hướng đã đặt ra tránh công ty đi trái trục.

Quản lý thì nhẹ nhàng hơn 1 chút. Hoàn thành dc mục tiêu mà quản trị đặt ra.

2 cái này đều cần có trong 1 dn, ở cả mọi cấp độ dù lớn hay nhỏ. Nhiều người k phân biệt rõ ngay từ đâu nên cứ ôm dồn việc lại, thành ra bỏ lắm công sức mà hiệu suất và hiệu quả đạt dc không cao.
Ko chỉ công ty nhỏ. Có những người họ vừa là cổ đông lớn nhất vời là chủ tịch HDQT vừa là CEO . Có cả những người đang giàu nhất.
Vấn đề là phải tách bạch trong vai trò, quyền lợi trọng khi họp và trả công , ăn chia thôi
 
Thật ra nó chỉ đơn giản:

Quản trị là nhìn/nhận/hiểu được đường hướng cần có của công ty và mục tiêu là hành động, áp đặt, kiểm soát để công ty đi theo đường hướng đã đặt ra tránh công ty đi trái trục.

Quản lý thì nhẹ nhàng hơn 1 chút. Hoàn thành dc mục tiêu mà quản trị đặt ra.

2 cái này đều cần có trong 1 dn, ở cả mọi cấp độ dù lớn hay nhỏ. Nhiều người k phân biệt rõ ngay từ đâu nên cứ ôm dồn việc lại, thành ra bỏ lắm công sức mà hiệu suất và hiệu quả đạt dc không cao.
Đúng rồi.
T còn 1 ý, việc tách người ra lo hay 1 người lo không phụ thuộc nhiều vào qui mô nếu ai tham gia quản trị cũng hiểu. Nên hay ko nên tách người lo những vai trò này còn phải dựa vào khối lượng công việc và trình độ phù hợp của người đó. Ví dụ Steve jobs thời còn sống ko thể ko để ổng làm cái chức chủ tịch HDQT và giám đốc điều hành cùng 1 lúc đc.
 
Cái này đúng này.
Quản trị mang thiên hướng chỉ đâu đánh đó, mệnh lệnh quyền uy nhiều hơn. Dùng các mệnh lệnh quyền uy với cấp dưới để hoàn thành mục tiêu mình mong muốn.
Còn quản lý thì vẫn mang tính nhân văn 1 chút. Quản lý thì cần lắng nghe và hiểu hơn để đưa ra các nhiệm vụ cho cấp dưới và doanh nghiệp.
Ở VN thì t thấy vẫn cần kết hợp nhiều hơn. Mang tính quản lý hơn 1 chút. Vì là con người chứ k phải bộ máy. Cần sắp xếp sao cho phù hợp. Ở Nhật mang thiên hướng quản trị mệnh lệnh quyền uy nhiều hơn.

Công ty Nhật hay Mỹ. Mà ở mấy tập đoàn to ấy. Doanh thu 1 năm của nó bằng GDP 1 năm của Đao Lồng rồi. Nếu k tách bạch ra ngay từ đầu thì k có thể làm việc 8h/ngày/ tuần được.

Thằng nào làm kinh doanh, thì nên tự ngồi lại, suy ngẫm về 2 điều này nhiều hơn. Mục đích thì chẳng có gì ngoài việc, nghĩ mà ra thì nó công việc nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Con ng mà, ngoài làm việc còn ăn chơi ngủ nghỉ và thời gian dành cho gia đình nữa chứ.

Tao chưa làm ăn vs Nhật bao giờ. Nhưng khi m nói câu này, tao nghĩ nó cũng đặt con người vào tầm Tự quản lý và quản trị bản thân. Nghĩa là m làm cái mẹ gì thì làm, tao giao việc, hạn đấy m làm xong thì có lương, k thì nghỉ. Nó cũng là cách quản trị vậy.
 
Công ty Nhật hay Mỹ. Mà ở mấy tập đoàn to ấy. Doanh thu 1 năm của nó bằng GDP 1 năm của Đao Lồng rồi. Nếu k tách bạch ra ngay từ đầu thì k có thể làm việc 8h/ngày/ tuần được.

Thằng nào làm kinh doanh, thì nên tự ngồi lại, suy ngẫm về 2 điều này nhiều hơn. Mục đích thì chẳng có gì ngoài việc, nghĩ mà ra thì nó công việc nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Con ng mà, ngoài làm việc còn ăn chơi ngủ nghỉ và thời gian dành cho gia đình nữa chứ.

Tao chưa làm ăn vs Nhật bao giờ. Nhưng khi m nói câu này, tao nghĩ nó cũng đặt con người vào tầm Tự quản lý và quản trị bản thân. Nghĩa là m làm cái mẹ gì thì làm, tao giao việc, hạn đấy m làm xong thì có lương, k thì nghỉ. Nó cũng là cách quản trị vậy.
Câu cuối thì hơi quá. Nhưng đúng bản chất nó là vậy.
Cốt lõi của bài này chính là sự tách bạch mà tao vs mày đang nói đến và cái " tự quản lý và quản trị bản thân".
 
Công ty Nhật hay Mỹ. Mà ở mấy tập đoàn to ấy. Doanh thu 1 năm của nó bằng GDP 1 năm của Đao Lồng rồi. Nếu k tách bạch ra ngay từ đầu thì k có thể làm việc 8h/ngày/ tuần được.

Thằng nào làm kinh doanh, thì nên tự ngồi lại, suy ngẫm về 2 điều này nhiều hơn. Mục đích thì chẳng có gì ngoài việc, nghĩ mà ra thì nó công việc nó nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Con ng mà, ngoài làm việc còn ăn chơi ngủ nghỉ và thời gian dành cho gia đình nữa chứ.

Tao chưa làm ăn vs Nhật bao giờ. Nhưng khi m nói câu này, tao nghĩ nó cũng đặt con người vào tầm Tự quản lý và quản trị bản thân. Nghĩa là m làm cái mẹ gì thì làm, tao giao việc, hạn đấy m làm xong thì có lương, k thì nghỉ. Nó cũng là cách quản trị vậy.
Ừ đấy là quản trị giao việc làm hết việc thì nghỉ. K hết thì ở lại tăng ca làm đến khi hết. Như 1 bộ máy robot. Họ sáng đi chiều cắp cặp về. Quan hệ cấp trên cấp dưới không có chút quan hệ xã hội nào. Chỉ giao việc làm xong thì hết giờ. Nhưng con người cần nhu cầu nhiều hơn là 1 bộ máy chỉ biết đi làm. Nhiều người bỏ việc từ công ty lương cao hơn xuống công ty lương thấp hơn vì lý do này. Họ giảm lương nhưng lại được những câu hỏi han quan tâm từ sếp. Cái này là yếu tố quản lý của ông sếp. Vậy nên cần biết và hiểu thì mới làm chủ giỏi đc. K phải cứ mệnh lệnh nhân viên là đã tốt đâu. Học quản trị là để chia việc. Học quản lý để điều hành nhân viên đúng cách. Dù sao chúng ta là con người mà cũng cần các yếu tố tâm sinh lý.
 
Ko chỉ công ty nhỏ. Có những người họ vừa là cổ đông lớn nhất vời là chủ tịch HDQT vừa là CEO . Có cả những người đang giàu nhất.
Vấn đề là phải tách bạch trong vai trò, quyền lợi trọng khi họp và trả công , ăn chia thôi

Vấn đề nếu kéo theo thì sẽ rất dài. Chi tiết hơn thì còn mỗi doanh nghiệp. 1 ngành nghề lại 1 kiểu khác nhau.

Lấy ví dụ, Vượng Vin, lão áp đặt nhân viên vào trong 1 hệ thống kỷ luật. Nó gọi là văn hóa của Vin. Hệ thống này, làm việc cực kỳ tốt vs doanh nghiệp sản xuất đặc biệt là trong lĩnh vực xây dựng. Thằng nào chưa làm qua xây dựng bao giờ, sẽ k biết dc cái văn hóa này nó cần thiết đến cỡ nào. Nhưng còn về vấn đề kinh doanh, hay ngành nghề cần sự sáng tạo cao... lôi văn hóa kỷ luật vào, thì đảm bảo có lớn cũng sớm dẹp tiệm. Tất nhiên, bối cảnh nói chuyện ở đây, phải bỏ qua cái chuyện lão có móc nối vs chính quyền, ăn lời trên chính sách...

Thời gian đầu, công ty có thể k cần chung chạ, làm 1 mình cũng dc. Nhưng nếu tiến xa hơn, là phải chuyển đổi mô hình từ DN tư nhân, TNHH 1TV sang TNHH và Công ty Cổ phần. Đã là cổ phần, thì nó là chung chạ. Thì những điều này cực kỳ cần thiết.

Trước có 1 nghiên cứu tại VN, chỉ ra, có rất nhiều ng, khi làm ăn một mình rất tốt, hoạt động ngon và lời. Nhưng chỉ chuyển đổi mô hình hoạt động 1 cái, lại tan đàn xẻ nghé. Nó cũng là vấn đề của những thằng muốn lớn mạnh vậy.
 
Ừ đấy là quản trị giao việc làm hết việc thì nghỉ. K hết thì ở lại tăng ca làm đến khi hết. Như 1 bộ máy robot. Họ sáng đi chiều cắp cặp về. Quan hệ cấp trên cấp dưới không có chút quan hệ xã hội nào. Chỉ giao việc làm xong thì hết giờ. Nhưng con người cần nhu cầu nhiều hơn là 1 bộ máy chỉ biết đi làm. Nhiều người bỏ việc từ công ty lương cao hơn xuống công ty lương thấp hơn vì lý do này. Họ giảm lương nhưng lại được những câu hỏi han quan tâm từ sếp. Cái này là yếu tố quản lý của ông sếp. Vậy nên cần biết và hiểu thì mới làm chủ giỏi đc. K phải cứ mệnh lệnh nhân viên là đã tốt đâu. Học quản trị là để chia việc. Học quản lý để điều hành nhân viên đúng cách. Dù sao chúng ta là con người mà cũng cần các yếu tố tâm sinh lý.

Cái này hơi giống văn hóa làm việc của Đức. Hầu như nó đéo quan tâm đến đồng nghiệp, nhân viên. Có những cái như ngày sinh nhật, hoặc ngày nghỉ nó cũng éo quan tâm. Nhưng nó phù hợp vs từng thằng. M có thể lê la trên vài diễn đàn nghe tâm sự của mấy thằng đi làm sẽ thấy, có thằng nó thích vậy, có thằng nó lại k thích, với nó việc quan tâm quá mức lại trở thành gánh nặng cho nó vậy.

Còn chọn cách nào là do mỗi đứa, mỗi phong cách quản trị, thậm chí chia theo từng bộ phận và ngành nghề. Có người sẽ thích kiểu đấy, có ng thì k.
Điểm khác biệt thì chỉ là vấn đề: thằng nó áp đặt nó giữ dc bí quyết ngành nghề nói cách khác nó có dc công nghệ, k làm thì có thằng khác làm. Còn thằng thích có mối quan hệ, là bởi vì ngành nghề của nó dễ bị sao chép, dễ bị cướp.

Nên cũng khó nói, câu trả lời là tùy với từng trường hợp quản trị cụ thể.
 
Nếu mà 20% 1 thằng thì nhỡ có 3 thằng đéo muốn làm nữa bán lại cho 1 ông ngoài thì mất công ty luôn hả m
sẽ được giải quyết trong phần 3. nôm na là thỏa thuận với mấy thằng kia chia nhau mua lại thôi, còn bán lại cho người ngoài thì ko ai thèm mua cổ phần của cái bọn tổ chức làm ăn kiểu nông dân, không kế toán, không kiểm toán, không minh bạch đâu
 
Cái này hơi giống văn hóa làm việc của Đức. Hầu như nó đéo quan tâm đến đồng nghiệp, nhân viên. Có những cái như ngày sinh nhật, hoặc ngày nghỉ nó cũng éo quan tâm. Nhưng nó phù hợp vs từng thằng. M có thể lê la trên vài diễn đàn nghe tâm sự của mấy thằng đi làm sẽ thấy, có thằng nó thích vậy, có thằng nó lại k thích, với nó việc quan tâm quá mức lại trở thành gánh nặng cho nó vậy.

Còn chọn cách nào là do mỗi đứa, mỗi phong cách quản trị, thậm chí chia theo từng bộ phận và ngành nghề. Có người sẽ thích kiểu đấy, có ng thì k.
Điểm khác biệt thì chỉ là vấn đề: thằng nó áp đặt nó giữ dc bí quyết ngành nghề nói cách khác nó có dc công nghệ, k làm thì có thằng khác làm. Còn thằng thích có mối quan hệ, là bởi vì ngành nghề của nó dễ bị sao chép, dễ bị cướp.

Nên cũng khó nói, câu trả lời là tùy với từng trường hợp quản trị cụ thể.
Nếu giải quyết đc khó khăn trong việc góp vốn làm ăn chung thì mới nhanh được. Chứ làm ăn mà cứ đợi tiết kiệm với vay rồi học thêm, tìm người thì lâu lắm. Sử dụng đc nhiều cái đầu và nhiều cái túi 1 cách hiệu quả, tránh lộn xộn và mâu thuẫn thì luôn tốt hơn. Không chỉ là bạn bè nhé.
 
Nếu giải quyết đc khó khăn trong việc góp vốn làm ăn chung thì mới nhanh được. Chứ làm ăn mà cứ đợi tiết kiệm với vay rồi học thêm, tìm người thì lâu lắm. Sử dụng đc nhiều cái đầu và nhiều cái túi 1 cách hiệu quả, tránh lộn xộn và mâu thuẫn thì luôn tốt hơn. Không chỉ là bạn bè nhé.
Vấn đề là cũng ở người Việt mình thực sự để kiếm ra thằng dám chơi dám chịu rất là khó, k phải dễ.
 
Vấn đề là cũng ở người Việt mình thực sự để kiếm ra thằng dám chơi dám chịu rất là khó, k phải dễ.
Cái văn ngu nhất mà tao hay nghe từ mấy thằng người Việt khi làm chung đó là " thôi đc rồi, chúng mày làm đi, tao rút lui, chúng mày chỉ cần trả lại tao số tiền tao góp, tao ko cần lãi" rồi nghĩ bụng chắc mình cao thượng lắm .
Khôn kiểu óc heo vcđ. =))
 
Cái văn ngu nhất mà tao hay nghe từ mấy thằng người Việt khi làm chung đó là " thôi đc rồi, chúng mày làm đi, tao rút lui, chúng mày chỉ cần trả lại tao số tiền tao góp, tao ko cần lãi" rồi nghĩ bụng chắc mình cao thượng lắm .
Khôn kiểu óc heo vcđ. =))
K chỉ ở Vịt. Có biết bao nhiêu chuyện của các tỷ phú trên thế giới đối mặt vì chung chạ trong bước đầu khởi nghiệp rồi: Gates, Job, Elon Musk những tỷ phú, và cũng có xích mích trong làm ăn với bạn bè, nhẹ nhất là xích mích về quan điểm phát triển.

Mỗi người sẽ phải đối mặt vs nó ít nhất 1 lần trong đời. Chọn đứa để làm chung, là cực kỳ khó, nhưng vẫn phải chọn, vì sự tồn vong và phát triển của công ty. Giờ còn nhỏ, còn làm một mình dc, nhưng khi lớn đến một mức độ nào đó, nếu muốn tăng trưởng bắt buộc phải Chọn bạn mà chơi. Trước khi chọn, phải có luật chơi chung và phải chấp nhận luật chơi.
 
t không biết mày có suy nghĩ thế nào về R&D ở Việt Nam?
Theo mày thì R&D ở Việt Nam có thực sự đúng bản chất của nó chưa? hay chỉ mới đảm nhận được khâu Development?
Mày dùng từ R&D làm tao hoang mang quá, tưởng cái gì. Tao gặp cái từ này nhiều rồi, mấy thằng bán máy lắp máy nó hay nói về cái team R&D, nhưng t đ thể nhớ nổi. Vì cách gọi nghe có vẻ ghê gớm nhưng ý nghĩa thì lại quá gần gũi.
Tao ko biết vấn đề m muốn giải quyết sau khi có câu trả lời là gì nên cũng chịu chả biết chém gió kiểu gì?
Chém đại vậy nhé. Tao ko để ý nó và ko thể nhớ nó vì nó quá quen thuộc. Bất cứ công ty hay hoạt động kinh doanh nào đều phải làm nó, đầy đủ R và D, dù ít dù nhiều. R nhu cầu khách hàng để D ra sản phẩm mới. R thị trường để D chiến lược kinh doanh, R Khoa học, công nghệ và các thách thức chưa giải quyết được để D ra công nghệ, máy móc mới, R phần mềm để D lên qui trình hay phần mềm mới.
Vì R và D là 2 thứ ko thể thiếu hay tách rời nhau để phát triển. Vn thì đang phát triển nhanh nên ko thể nói VN không có R mà chỉ có D được. Vấn đề là R cái có sẵn để D thành cái tốt, phù hợp hơn hay R các lý thuyết cơ bản và D ra cái hoàn toàn mới thôi.
VN thì rõ ràng ko có tạo điều kiện đủ nhiều cho các nhà nghiên cứu R&D cái hoàn toàn mới, người ta phải nghiên cứu cái gì nó nhanh và kiếm lại nhanh, ít có ông nào dám mạo hiểm vì đam mê nên chắc sẽ chỉ nghiên cứu và pt dựa trên cái có sẵn cho dễ thở.
 
Ko chỉ công ty nhỏ. Có những người họ vừa là cổ đông lớn nhất vời là chủ tịch HDQT vừa là CEO . Có cả những người đang giàu nhất.
Vấn đề là phải tách bạch trong vai trò, quyền lợi trọng khi họp và trả công , ăn chia thôi
Tao biết ông Vũ Long có dạy rất nhiều về quản trị và quản lý, vận hành doanh nghiệp, có điều tao thấy những kiến thức ấy có vẻ chưa được mới và nâng cao cho lắm. Tml có biết ông nào đỉnh hơn nữa không, chia sẻ với nhé, tao cám ơn.
 
Làm ông chủ chỉ cần biết nhiêu đó thôi mày ơi. Vận hành qui mô nhỏ đến vừa nhỏ mày chỉ cần hiểu mục đích và cách thức vận hành căn bản của mấy cái đó. Vướng đâu thì hỏi tư vấn, tư duy suy luận hoặc tra google học thêm, lên kinh nghiệm dần dần.
Khi nào cảm thấy cần chuyên sâu hơn thì thuê người. Còn cố mà học hết thì có mà hết đời người.
Nói chung là làm ông chủ chỉ cần có kiến thức bao quát, nhìn người, dùng người và tiêu tiền thông minh. Hết
 
Tao biết ông Vũ Long có dạy rất nhiều về quản trị và quản lý, vận hành doanh nghiệp, có điều tao thấy những kiến thức ấy có vẻ chưa được mới và nâng cao cho lắm. Tml có biết ông nào đỉnh hơn nữa không, chia sẻ với nhé, tao cám ơn.
Làm ông chủ chỉ cần biết nhiêu đó thôi mày ơi. Vận hành qui mô nhỏ đến vừa nhỏ mày chỉ cần hiểu mục đích và cách thức vận hành căn bản của mấy cái đó. Vướng đâu thì hỏi tư vấn, tư duy suy luận hoặc tra google học thêm, lên kinh nghiệm dần dần.
Khi nào cảm thấy cần chuyên sâu hơn thì thuê người. Còn cố mà học hết thì có mà hết đời người.
Nói chung là làm ông chủ chỉ cần có kiến thức bao quát, nhìn người, dùng người và tiêu tiền thông minh. Hết
 
hôm nay mới biết đến series này của m, để tối mai t vật nhau với mày, chúng ta cùng cọ xát da thịt, trao đổi kinh nguyệt, đi sâu đi sát vào nhau hơn :vozvn (18):
 
Phần 1:
https://xamvn.com/threads/ket-hop-l...-cut-phan-1-series-chia-se-kinh-doanh.373649/


Trước khi vào đề, tao xin có đôi lời để những tml đang theo dõi các bài viết của tao tự tin hơn trong việc theo dõi tiếp không chỉ bài viết này mà còn tất cả các bài viết sau, cái này tao nghĩ đọc xong lắm thằng sáng dạ còn học đc nhiều hơn tất cả những thứ nó đã học được từ tất cả những thứ tao viết trước đó:

Nếu có thằng vào topic của tao gáy rằng “Kiến thức cơ bản, dành cho trẻ trâu, ai cũng biết”: đây là 1 câu rất ngu và tao tin những thằng phát ngôn ra những câu này thuộc 3 kiểu: đọc sách thánh hiền theo kiểu nông dân, tấm chiếu mới chưa từng trải, chưa bao h thành công trong cương vị lãnh đạo 1 tập thể. Lý do thứ 1, 1 cuốn sách hay không phải 1 cuốn sách chứa đựng bao nhiêu kiến thức, đôi khi đọc cả cuốn sách, chúng mày chỉ tìm ra đc 1 đúng dòng có giá trị nhưng chính cái dòng giá trị đó là cái dòng có thể thay đổi cuộc đời mày. 1 cuốn sách hay, 1 người viết sách đỉnh cao nó ở chỗ nó khiến người đọc nó phải nhấc mông lên và hành động, thay đổi. Đôi lúc trong 1 cuốn sách toàn những vấn đề mày biết rồi, nhưng nó vẫn có thể cho mày thêm động lực hay 1 lời xác nhận để biến lý thuyết thành hành động. Lý do 2, Kiến thức là vô hạn, dù là 1 mảng nhỏ nó cũng sẽ vô hạn, vũ trụ này cố tình thiết kế như vậy để chúng mày thôi tìm kiếm cái vô hạn đó, coi cái vô hạn là 1 lý do để cuộc sống chúng mày không bao h hết thú vị mà thôi. Việc của chúng mày không phải là trở thành 1 cuốn bách khoa toàn thư mà là trước khi làm gì thì nên hiểu bản chất vận hành của nó bằng triết lý, quan niệm và các mô hình cơ bản. Từ đó, đem nó áp dụng vào sơ đồ tư duy của mỗi tình huống cụ thể khác nhau và giải quyết nó 1 với tốc độ cao hơn. Nắm được bản chất cũng có nghĩa là chúng mày đã nắm được kỹ năng đặt câu hỏi. Đặt ra 1 câu hỏi thông minh sẽ khiến chúng mày vừa đi nhanh vừa đi sâu và xa hơn đến cái đích là giải quyết vấn đề, không bị lạc lối. Giống như việc chúng mày chỉ cần biết cách tra từ điển nhanh là đủ, đéo cần phải thuộc cả quyển làm con mẹ gì. Có đầy thằng thất học làm chủ bỏ tiền ra thuê 3 cái thằng bằng giỏi, chuyên gia về làm thuê cho nó. Chúng mày ko cần phải tự ti hay nản nếu ko biết bằng người ta hay thấy ai đó nói ra điều gì chúng mày chưa hiểu.

Nếu có thằng sủa:” thằng thớt không biết có bốc phét hay không”, ” trong đây đầy nhân tài, kiếm chục tỷ 1 tháng còn chưa lập thớt dạy đời như mày, mày lại lùa gà để bán cái gì đúng ko”. Tao đã cố tình lên đây nặc danh để nói cho chúng mày biết là hãy thôi cái suy nghĩ đa nghi vô nghĩa đó và quan niệm thằng nào giàu thằng ý đúng đi. Việc tao là ai, đã có cái mẹ gì không ảnh hưởng đến độ hợp lý của tao. Thằng nào có suy nghĩ đó trong đầu tao khẳng định là những thằng ngu và dễ bị lùa gà nhất. Nói thật tao mà biết chúng nó là ai thì tao ko lùa gà chúng nó lại hơi phí. Với cái bọn này chỉ cần “mượn” con Bentley hay Roll roys của máy ông bác, đến nổ với nó vài câu thì có mà bán nhà theo tao luôn. Đa nghi vô nghĩa và quan niệm chỉ nghe người đã có tiền chính là suy nghĩ khiến chúng nó dễ bị dắt mũi nhất. Chúng nó là đối tượng dễ bị hướng tới nhất, luôn nằm đầu trang trong danh mục những thằng phải lừa đầu tiên. Bọn này không hề có chính kiến, không suy nghĩ về bản chất mà chỉ chăm chăm vào kết quả và bề ngoài. Chúng nó rất dễ bị bấn loạn, mờ mắt trước những thông tin mà chúng nó đang dùng cái kinh nghiệm ngu này để đánh giá. Trong cái quyển “ đọc vị bất cứ ai” có nói về bọn này. Tao đánh giá cao mấy thằng đọc topic của tao , ít nhất, là bởi đây là bọn nhìn vào bản chất cốt lõi của chất lượng 1 bài viết đó là tính hợp lý của nó, đéo quan tâm bố mày là ai, đúng sai rõ ràng. Bọn này nếu có điều kiện va chạm sẽ khôn lên rất nhanh và ít phải trả giá hơn mấy thằng ngu kia. 1 ví dụ nhỏ thôi: chúng mày chọn đồng hành cùng Elon Musk từ thời nó còn đi làm thuê để biết nó nghĩ gì hay là đợi đến khi nó giàu và chán đời rồi mới tính mang con ổ cứng 1T ra để copy lại hết?



Vào đề nè:

Như tao đã nói từ phần trước, thực ra cái những ví dụ ở phần 2 này không quan trọng cho lắm. Những thứ tao nói qua trong các mục phần 1 đã đủ các vấn đề, nguyên nhân, và giải pháp phòng tránh trong việc hợp tác với ae bạn bè rồi. Phần này ví dụ cũng chỉ là cái giải quyết sự tò mò mà thôi. Đọc hay không đọc cũng chả sao.



Chuyện xưởng máy in: Của bạn tao

Ngày xửa ngày xưa, có 5 thằng lz nọ gần nhà chơi với nhau từ bé. Chúng nó học chung trường đến tận cao đẳng, rồi cùng xin vào làm 1 công ty in. Độ thân nhau thì khỏi phải bàn. Chúng nó thân đến mức gần 30 tuổi rồi còn phải đợi cả 5 thằng cùng buồn ỉa để ra khu đô thị đang xây dở để đi chung, thằng nào đi 1 mình thì thằng đó sống sai.

Một ngày nọ. 5 thằng nghĩ mình đã đủ lông đủ cánh và muốn ra lập nghiệp riêng. Chúng nó có niềm tin mãnh liệt rằng với: 1 thằng khâu bán hàng, 2 thằng kỹ thuật máy, 2 thằng thợ lắp đặt cứng cáp, nắm hết thị trường công ty cũ, cùng với 1 lượng vốn dồi dào tiết kiệm được sau khi đi làm mấy năm và mẹ vừa mới bán đất thì chả có lý do mẹ gì mà không giàu hơn thằng chủ cũ chỉ biết tối vác Mẹc c300 đi nhậu và chăn gái.

Đến khi góp vốn, thằng BH góp cái mảnh đất 200m2 để làm xưởng, và lượng khách danh sách khách hàng ban đầu. Thằng KT1 và KT2 góp lần lượt 300 củ, và 450 củ, thằng KT1 nghĩ trong bụng nó cứng hơn thằng kia nên chỉ góp vậy cho ĐỀU. 2 thằng lz kia, LĐ1 và LĐ2, cũng vậy, lần lượt 400 và 500. 5 thằng đang tình cảm thắm thiết nên nghĩ vậy cứ thế mà chia đều là ok rồi, ae vs nhau xuề xòa tí cũng chả sao, quan trọng là chuyên ngành ngon là thắng chắc.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, xưởng xây xong, sau 3 tháng êm đẹp và thắm thiết, ae không ai bảo ai mỗi người mỗi sức góp công xây lên cái xưởng rồi ai vào việc đó. . Ai ai cũng nhiệt tình và tràn đây hy vọng về 1 tương lai tốt đẹp. Hàng xóm làng giếng nhìn vào ai cũng nói:”bọn này trẻ mà chăm chỉ, có chí, biết giúp nhau làm ăn, ai như cái thằng mặt lz nhà mình chỉ biết xin tiền đi học” Làm mấy thằng “con nhà mình” phải sống trong địa ngục mất vài tháng. Thằng BH mang hàng công ty cũ về và đi chào thêm. 2 thằng KT cặm cụi với việc sửa máy cũ để bán hoặc in gia công. 2 thằng LĐ cũng chạy như chó đi đến các công trình. Tiền hàng, mua sắm thì giao dịch ngân hàng chung cho nó dễ, cái nào mua bằng tiền mặt thì ae tự chi xong về báo cáo để được thanh toán lại bằng tk ngân hàng, ae cây khế tin tưởng nhau nên yên tâm mẹ đê. Mới đầu đúng là có tí vất vả nhưng vì tình ae, ai cũng máu chiến vì nhau nên không có gì phải xoăn. Chỉ sau vài tháng, công việc tiến triển nhanh hơn mong đợi. Tiền về nhiều đến mức phải thỏa thuận lại: thôi 3 tháng chia lãi hết 1 lần cho nó đỡ mệt. Ai ngờ game nó dễ đến vậy.

Nhưng rồi đời không như là mơ…



Lạc đề lúc đầu hết mẹ thời gian rồi =))
CÒN TIẾP NHÉ
Hóng chủ thớt từng ngày :vozvn (32):
 
https://xamvn.com/threads/ket-hop-l...-cut-phan-3-series-chia-se-kinh-doanh.379462/
hàng về nè mài.
Dạo này mới mở cửa bận quá
 
https://xamvn.com/threads/phan-cuoi...-bui-an-cut-series-chia-se-kinh-doanh.380117/
 

Có thể bạn quan tâm

Top