học không bao giờ là muộn cả fen ah - trừ tao
lớp 11 tao bị đuổi
đi học lại ttgdtx chán quá lại nghỉ
sang năm qua cd nghề học đánh nhau bị đuổi
đúp 1 năm tại cd nghề thì khóa sau giải tán đéo có lớp mà học
lên ttgdtx học lại thì bị xe cán gần chết lại nghỉ
lết cũng dc hết 12 tao đi học trung cấp. cũng có học bổng đợi học xong liên thông ngay dành cho hs khá giỏi thì nó ra cái thông tư gì ấy, dốt khá giỏi như nhau hết, muốn liên thông thì phải thi xanh chín như mấy em mới tốt nghiệp 12, tao về làm ăn thôi
tao đi học bị trễ hơn 4 năm so với bạn nhưng chưa là gì so với mấy chú xe tải học để nâng bằng lên chạy 52 ghế, chị lao công học để lên tổ trưởng tổ lao công thoát kiếp quét rác, anh công nhân hốt rác ráng kiếm bằng 12 để dc cái biên chế, v.v nhiều lắm
chúng mày học có 3 năm cấp 3 thôi, tao học những 8 năm gặp rất nhiều loại người rất nhiều hoàn cảnh và nhiều loại thầy cô, văn tao ko hay lắm nên tao nhớ gì viết nấy thôi
mấy đứa nhỏ bây giờ xem rẻ cái bằng đại học nhưng cũng có người nghe tới bằng 12 là quắn như lông Lồn, đéo binh được ở đâu
tao không muốn truyền cái suy nghĩ an phận cho mày vì cuộc sống thằng nào cũng muốn vươn lên, làm đĩ mong 1 ngày dc làm tú bà, cầm động. làm thợ mong 1 ngày lên thợ cả rồi làm thầu. Làm thuê mong 1 ngày lên làm chủ rồi làm ct htqt
nhưng thầy cô dạy lớp 1 2 3 chữ abc thằng nào cũng như nhau nhưng lớn lên rồi 1 thằng chọn 1 cái nghề 1 cuộc sống, ông bác sỹ thì tôi cửa nhôm cửa sắt, cố gắng làm tốt công việc của mình lấy uy tín mà kiếm thêm mối,thu nhập về nuôi gia đình , rồi từ từ duyên nó đến mình phát triển cái nghề của mình đặng còn lo cho vợ con cuộc sống ngày tốt hơn, tao gặp dc nhiều người, làm quan cũng có, cặn bã cũng có. cái tao thấy là nhiều người tầng lớp thấp nhất trong xã hội, họ vẫn tìm dc niềm vui thì mình tại sao không? sống lạc quan lên, cỡ nào mình cũng làm được, người ta được thì mình cũng sống được
tao may mắn vì có gia đình ở bên + với giã từ cuộc chơi, về làm lại không bao giờ là muộn hết, quan trọng là mình sống đàng hoàng thôi fen