Ghét nho giáo

auluxdeptrai

Pần cùng đạo tặc
Có thằng nào ghét cái thứ xàm lozz này không, ảnh hưởng của nó tới giờ vẫn chưa dứt ra được
 
Theo tao biết thì nho giáo lấy chữ trung làm đầu, sau đó là chữ hiếu.
Mày bảo nó xàm Lồn thì cho vài cái dẫn chứng lý luận chứ cứ khơi khơi như thế đéo ổn.
Cái gì cũng có 2 mặt của nó, nên nhìn nhận kỹ trước khi phủ nhận tất cả tml ạ.
 
Theo tao biết thì nho giáo lấy chữ trung làm đầu, sau đó là chữ hiếu.
Mày bảo nó xàm lồn thì cho vài cái dẫn chứng lý luận chứ cứ khơi khơi như thế đéo ổn.
Cái gì cũng có 2 mặt của nó, nên nhìn nhận kỹ trước khi phủ nhận tất cả tml ạ.
Thứ 1, nó bóp chết khả năng sáng tạo, nó đề cao tính kế thừa hơn là sáng tạo cái mới, câu cửa mồm của mấy thằng hủ nho kiểu "thánh nhân dạy" "thánh nhân bảo", hay từ miệng của mấy th sĩ phu bắc hà "các cụ dạy rồi, k có sai"...
Đó là lý do cả ngàn năm phương Đông chả phát kiến con cặc gì hết, phải sau này Nhật đổi mới, westernization mới có sức sáng tạo

Thứ 2, gò bó, khuôn khổ, đẩy con người vào một cái lồng gọi là các quy chuẩn đạo đức, ứng xử nó đặt ra, ai bước khỏi ranh giới đó thì bị công kích

Thứ 3, khuyến học, nhưng là học thuộc lòng, sao chép

Thứ 4, nhiều giá trị đạo đức, quan hệ xã hội xàm lồng và lạc hậu. tam tòng tứ đức, trung quân ái quốc, quân xử thần tử thần bất tử bất trung -> xàm Lồn



Đến bây giờ nho giáo vẫn kìm kẹp Á Đông bằng những thứ t kể trên, đúng là tai họa ngàn năm
 
Thứ 1, nó bóp chết khả năng sáng tạo, nó đề cao tính kế thừa hơn là sáng tạo cái mới, câu cửa mồm của mấy thằng hủ nho kiểu "thánh nhân dạy" "thánh nhân bảo", hay từ miệng của mấy th sĩ phu bắc hà "các cụ dạy rồi, k có sai"...
Đó là lý do cả ngàn năm phương Đông chả phát kiến con cặc gì hết, phải sau này Nhật đổi mới, westernization mới có sức sáng tạo

Thứ 2, gò bó, khuôn khổ, đẩy con người vào một cái lồng gọi là các quy chuẩn đạo đức, ứng xử nó đặt ra, ai bước khỏi ranh giới đó thì bị công kích

Thứ 3, khuyến học, nhưng là học thuộc lòng, sao chép

Thứ 4, nhiều giá trị đạo đức, quan hệ xã hội xàm lồng và lạc hậu. tam tòng tứ đức, trung quân ái quốc, quân xử thần tử thần bất tử bất trung -> xàm lồn



Đến bây giờ nho giáo vẫn kìm kẹp Á Đông bằng những thứ t kể trên, đúng là tai họa ngàn năm
Vn thì các cụ bảo thế . Ngu xuẩn vl
 
Thứ 1, nó bóp chết khả năng sáng tạo, nó đề cao tính kế thừa hơn là sáng tạo cái mới, câu cửa mồm của mấy thằng hủ nho kiểu "thánh nhân dạy" "thánh nhân bảo", hay từ miệng của mấy th sĩ phu bắc hà "các cụ dạy rồi, k có sai"...
Đó là lý do cả ngàn năm phương Đông chả phát kiến con cặc gì hết, phải sau này Nhật đổi mới, westernization mới có sức sáng tạo

Thứ 2, gò bó, khuôn khổ, đẩy con người vào một cái lồng gọi là các quy chuẩn đạo đức, ứng xử nó đặt ra, ai bước khỏi ranh giới đó thì bị công kích

Thứ 3, khuyến học, nhưng là học thuộc lòng, sao chép

Thứ 4, nhiều giá trị đạo đức, quan hệ xã hội xàm lồng và lạc hậu. tam tòng tứ đức, trung quân ái quốc, quân xử thần tử thần bất tử bất trung -> xàm lồn



Đến bây giờ nho giáo vẫn kìm kẹp Á Đông bằng những thứ t kể trên, đúng là tai họa ngàn năm
Còn ưu điểm thì sao.
 
HÃY ĐẬP TAN CỬA HÀNG HỌ KHỔNG
"Tôi quan sát và thấy từ hàng trăm năm trước có ba nhân vật vĩ đại nhất Á châu đều coi Nho giáo là kẻ thù không đội trời chung.
Ba nhân vật ấy là ai?
Thứ nhất là nhà cách mạng Tôn Trung Sơn,
thứ hai là nhà Khai sáng Fukuzawa Yukichi
và thứ ba là Văn hào Lỗ Tấn.
■ Tôn Trung Sơn là người khởi xướng chủ nghĩa Tam dân:
● Dân tộc Độc lập,
● Dân quyền Tự do,
● Dân sinh Hạnh phúc.
Độc lập + Tự do + Hạnh phúc,
là bộ ba không thể tách rời nhau.
■ Fukuzawa là người đề xướng "Thoát Á luận"
trong đó có một ý tôi diễn nôm na là thế này:
chỉ cần là hàng xóm của Tàu
đã là điều đáng xấu hổ rồi,
đã bị thế giới Văn minh người ta khinh thường rồi.
Ai không tin diễn nôm của tôi thì vào trình duyệt Google, gõ từ khóa "Thoát Á luận" và đọc xem có đúng như vậy không!
■ Còn Lỗ Tấn thì chắc chắn là vô cùng căm ghét Nho giáo.
Hãy đọc lại một lần thôi, truyện ngắn "Khổng Ất Kỉ", hoặc "Trường minh đăng"

Điều thú vị là cả ba nhân vật vĩ đại này đều không chủ trương "gạn đục khơi trong" chi hết mà là vứt bỏ, vứt bỏ, vứt bỏ.
Tôn Trung Sơn và Lỗ Tấn có chung một ý: thời gian đời người có hạn, nên dành thời gian ấy mà đọc sách Tây Phương cho nó mở mang bộ óc ra. Cổ thư Trung Hoa trong đó có tứ thư ngũ kinh là thuốc phiện dính vào là mắc nghiện, là bị đầu độc là trở thành nô lệ mù quáng rũ ra không được.
Nhà Khai sáng Nhật Bản thì luôn khẳng định đọc những thứ ấy chỉ làm hư hỏng bộ óc con người.
Nhà nước toàn trị kiểu Trung Hoa được kiến tạo trên cơ sở học thuyết Khổng giáo là thứ nhà nước kinh khủng nhất bởi sức sống dai dẳng của nó.
Chính thể toàn trị nào thì cũng đề cao chủ nghĩa ngu dân. Nhưng chủ nghĩa ngu dân kiểu Nho giáo là kinh khủng nhất. Lỗ Tấn khẳng định nó là xích mềm, là độc dược làm tê liệt con người, khiến cho con người thích được làm nô lệ, vui với thân phận nô lệ, tự hào vì được làm nô lệ, khóc nấc lên nghẹn ngào khi mình là nô lệ.
Cứ đọc "A.Q chính truyện" là thấy hết.
Tôi có đọc tuy không được nhiều, mà đọc nhiều để làm gì khi thấy chỗ khốn nạn nhất của học thuyết này là lợi dụng trình độ còn thấp của những người lao động để đầy đọa họ thêm vào vòng tăm tối ngu muội.
Khổng giáo - Nho giáo là học thuyết chính trị - đạo đức.
Về phương diện đạo đức nó cực kì giả dối; về phương diện chính trị nó cực kì bảo thủ và phản động.
Cho nên chúng ta muốn người Việt mình tiến bộ thì dứt khoát phải nói không với Nho giáo dù nó biến hóa ở bất cứ hình thức nào. (Đặng Tiến)
 
Học thuyết của Khổng Tử dưới thời kong san Trung Quốc thì bị lợi dụng để phục vụ mục đích chính trị
 
Tôi không hiểu một số người có ăn có học đàng hoàng, nhưng lại bênh vực tư tưởng Nho giáo một cách ngu xuẩn.


Triết lý Nho giáo đầy rẫy những mâu thuẫn tự phủ định bản thân:
1. Trong khi một mặt khuyên “nam nhi chí tại tứ phương”, mặc khác lại ràng buộc “phụ mẫu tồn bất khả viễn du” (cha mẹ còn sống thì không được đi xa). Ngày xưa còn có cả việc khi cha mẹ mất phải bỏ hết việc về nhà dựng lều bên mồ ba năm thủ tang.
2. Nam nhi chí tại bốn phương thế nào, khi mục đích học là chỉ để đạt chút công danh, để về lo vun đắp cho dòng họ gia đình?
3. Chí tại bốn phương thế nào khi phải lấy vợ sinh bằng được con trai, không thì cứ phải đẻ mãi cho khi có thằng cu để sau này nó để tang cho?
Đàn ông mà chỉ chăm chăm vào những chuyện đấy thì chí làm sao lớn nổi?
4. Nho giáo dạy: “thượng bất chính, hạ tất loạn”, nhưng lại kèm theo câu “quân xử thần tử, thần bất tử bất trung” là thế nào? Mồm thì bảo thằng trên không ra gì, thì đừng trách thằng ở dưới, nhưng lại cho quyền thằng ở trên lạm sát thằng dưới và thằng dưới phải chịu chết để khỏi mang tiếng bất trung.
5. Bảo: “quân dĩ dân vi bản” (vua lấy dân làm gốc), nhưng đồng thời dạy “tấc đất ngọn rau đều nhờ ơn vua”.
6. Dạy: “phụ bất từ thì tử bất hiếu”, nhưng lại dạy “phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu”. Cha mẹ giết con mình thì có thể gọi là “từ phụ” không? Con muốn sống thì lại cho là bất hiếu, thì nó là thứ đạo lý quái gở gì?
7. Nho giáo dạy: “phu phụ tương kính như tân” (vợ chồng kính nhau như khách), nhưng lại bắt người phụ nữ “xuất giá tòng phu” (lấy chồng thì phải phụ thuộc vào chồng). Thử hỏi, nếu đã kính trọng lẫn nhau như khách, thì sao lại có chuyện “tòng phu”? Đã tôn trọng nhau, thì sao lại cho quyền “nam hữu tam thê tứ thiếp” còn “gái chính chuyên chỉ thờ một chồng”?
Trong cuộc sống hàng ngày, Nho giáo cổ súy cho bất công và coi thường con người:
1. Tại sao cũng là con rứt ruột đẻ ra, mà: “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” (một đứa con trai thì coi là có, mười đứa con gái cũng coi là không), hay “nữ sinh ngoại tộc” (con gái sinh ra là con nhà người ta)?
2. Vợ chồng sống với nhau suốt đời, đồng cam cộng khổ, cùng nhau nuôi dạy con cái nên người, thì dạy là: “phu thê như y phục”, còn anh em tuy cùng một mẹ một cha, nhưng khi lớn lên mỗi người một cuộc đời riêng, thì lại dạy: “huynh đệ như thủ túc”.
Đó là chưa kể chuyện mấy bố nghĩa khí rởm, sĩ diện hão, ra ngoài kết nghĩa với những thứ “anh em” giang hồ vớ vẩn, bị người ngoài lợi dụng, trong khi vợ con ốm đau gần chết cũng chẳng nhờ được mà mồm vẫn cứ leo lẻo “huynh đệ như thủ túc, phu thê như y phục”... !

Nho giáo dạy người đi học tôn sùng và lệ thuộc quá mức vào vai trò của người thầy (nhất tự vi sư, bán tự vi sư) và những thứ gọi là “sách thánh hiền” (thậm chí cái gì từ Nho giáo viết, cũng cứ cho là sách nói, sách của ÔNG THÁNH), nhưng không khuyến khích tự suy nghĩ phản biện, không tự tìm tòi học hỏi ngoài những gì thầy dạy.
Mục đích của việc học là giải phóng tư tưởng và mở mang kiến thức, trong khi mục đích học của Nho giáo là làm nô lệ cho tư tưởng và kiến thức ( giỏi cỡ ông Nguyễn Công Trứ mà còn "lên bờ xuống ruộng" nữa là thứ "học hành 3 chữ lem nhem..."

Nho giáo không cổ súy cho sự thượng tôn pháp luật, mà cổ súy cho việc sùng bái cá nhân (quan thanh liêm, vua hiền biết thương dân), nên người dân mặc nhiên nghĩ rằng việc bị những kẻ có quyền bóc lột, hoặc đè đầu cưỡi cổ là chuyện bình thường, còn lâu lâu được ban tí ơn "mưa móc" thì coi đó là phước đức phải mang ơn suốt đời. Chính vì vậy, dù có bị chèn ép bất công tới đâu, họ cũng cố cắn răng chịu và mong chờ một minh quân hoặc liêm quan xuất hiện.

Nho giáo đặt "trung quân" đứng trước "ái quốc", có nghĩa là xem việc trung thành với một cá nhân, một dòng họ hoặc một thể chế trên cả lợi ích của đất nước và dân tộc?
Thế mà gọi là đạo thánh hiền?
Trong tam cương, mối quan hệ "quân thần" nặng hơn "phụ tử" và "phu phụ". Logic đó là như thế nào? Kẻ cai trị mình thì coi trọng hơn cả cha mẹ vợ chồng; luân lý này là thứ luân lý gì?
Ở thế kỷ 21, mà vẫn còn có nhiều người coi Nho giáo là chuẩn mực đạo đức và truyền thống văn hóa dân tộc, thì tôi nói thẳng là tiền đồ dân tộc Việt Nam còn tăm tối dài dài!
(St)
 
Ngu dân dễ trị, trị quốc rất tốt, nhưng dân thì ngu, quốc thì nát
Theo như tao biết thì hầu hết các nước Á đông bây giờ đều điều hành đất nước bằng pháp trị, đều học theo mô hình các nước phương tây. Nho giáo bây giờ chỉ tồn tại qua các mối quan hệ xã hội và 1 phần văn hoá. Bảo đập thì phải đập từ cái gì bây giờ.
 
Theo như tao biết thì hầu hết các nước Á đông bây giờ đều điều hành đất nước bằng pháp trị, đều học theo mô hình các nước phương tây. Nho giáo bây giờ chỉ tồn tại qua các mối quan hệ xã hội và 1 phần văn hoá. Bảo đập thì phải đập từ cái gì bây giờ.
giải phóng chủ nghĩa cá nhân
 
Tao thì biết rượu nho thôi. Ngon. Còn nho giáo bên Tàu thì đéo ngữi nỗi... Mà tao nói chắc đụng chạm nhiều thằng Hán học ở đây.. so i’m sorry...
 
Nho giáo có cái hay cũng có cái dở, nhưng mà về triết học Á Đông cũng có sức ảnh hưởng lớn chứ thằng chả cũng chẳng phải tay mơ đâu, nhiều người áp dụng Nho Giáo để trị nước
 
giải phóng chủ nghĩa cá nhân
Tao không đọc nhiều nên cũng không biết cái gì để tranh luận với mày nhưng hãy nhìn vào thằng Nhật để dễ hình dung đi. Và tao xin phép được đặt câu hỏi.
1. Nhật nó bắt đầu phát triển từ thời Minh Trị, trong suốt quá trình đó cho đến nay có thời kỳ nào nó đái ỉa vào cái nho giáo không, theo tao biết thì dân Nhật rất sùng bái thiên hoàng.
2. Giải phóng chủ nghĩa cá nhân cụ thể nó như thế nào.
 
Đúng là thằng ngu, trẻ con chưa thấu sự đời.
5 nước theo Nho giáo là Tàu, Nhật, Hàn, Đài, Sing mày thấy có nước naao nghèo không? Thằng Nhật chính là thằng theo Nho nặng nhất đấy, hiện giờ giáo trình cấp trung học của Nhật vẫn giảng Nho giáo.
Có một thằng trước theo Nho, sau bỏ theo Tây, rồi lại bỏ theo Mác Lê, cuối cùng thành một đống quái thai, mày biết là nước nào không? Mày đoán đúng rồi đấy.
thằng nhật nó theo phương tây đó con trai
 
Có thằng nào ghét cái thứ xàm lozz này không, ảnh hưởng của nó tới giờ vẫn chưa dứt ra được
Nhiều anh chị rất hay ra cái điều coi thường sách Nho học, dù cả đời khéo chưa đọc bao giờ, và có đọc thì cũng đéo hiểu. Quả thực thì Tam Tự Kinh nó không dạy con các anh chị về ancol không no, về tái tổ hợp di truyền hay E=mc^2, nhưng nó dạy thứ quan trọng và cơ bản hơn: Thái độ đối với việc học, với trường lớp và thày cô. Đây mới chính là cái đầu tiên cần phải học đối với học sinh lớp một (nhắc lại là lớp một), chứ không phải truyện Lép-tôn-xtôi hay mấy thứ ngụ ngôn cứt nát rối như longlon mà đến trí tuệ như tôi đây đọc còn đéo hiểu chúng nó muốn truyền tải cái đéo gì???
Ai từng học Tam Tự Kinh sẽ hiểu, nó không thừa, không thiếu một chữ nào trong việc dạy trẻ con về luân lý, lòng hiếu học và hiếu thảo. Giáo dục trẻ em nếu không hướng tới những mục tiêu này, bỏ qua tam cương ngũ thường, không giảng về tinh thần “thủ hiếu đễ, thứ kiến văn” hay “ấu nhi học tráng nhi hành”, thì nó chính là một nền giáo dục phản động, thương luân bại lý, chỉ tạo ra được những sản phẩm lười biếng, ngu dốt, bất hiếu, me tây, sịp cầu vồng và vong bản, chứ không thể đào tạo ra con người đúng nghĩa được. Hay những câu bất hủ như “Khuyển thủ dạ kê ti thần, cẩu bất học hạt vi nhân, tàm thổ ti phong nhưỡng mật, nhân bất học bất như vật”, thì các giáo sư Đông Lào hay ăn tục nói phét trên phây, có ngồi thiền 100 năm nữa, cũng đéo bao giờ có thể đủ trình để viết ra được những tuyệt tác tới như vậy.
Nếu hấp thụ được tinh thần và thái độ với việc học ở trong Tam Tự Kinh, thì toán, lý, hoá, sinh, ngoại ngữ, dần dần tự nó sẽ giỏi mà thôi. Nên nhớ rằng thế hệ trí thức đỉnh cao của Việt Nam vào giai đoạn chuyển sang Tây Học, đều 100% có gốc là các gia đình nhà Nho. Nho học dạy về cái thái độ và cách học, còn thích học cái gì là việc của các anh chị. Thời Đường trọng thơ, thời Tống trọng lý học, thời Nguyên đốt sách và thời Minh bắt đầu suy tàn với việc anh Chu Nguyên Chương học dốt ép cả nước viết văn Bát Cổ. Các môn học khi thịnh khi suy, các ngành hot cũng mỗi thời một kiểu, nhưng bản chất của cái sự học, thì 1000 năm nữa hay xa hơn, thì vẫn vậy, mà thôi.
 
Tao thấy những thằng theo nho giáo đa số đều giàu, chỉ có VN và TT là nghèo
 
Cái của mày nói, là Tống Nho, đéo phải Nho chính gốc của Khổng Tử
Ngay câu đầu đã thấy ngu rồi, lúc Khổng Tử còn sống dạy dỗ hàng nghìn học trò, chu du khắp các nước để du thuyết và làm quan, đồ đệ đi theo hàng trăm người, có thấy phụ mẫu tồn bất khả viễn du” (cha mẹ còn sống thì không được đi xa) đéo đâu

Còn nhiều cái sai nhưng bố mày dí buồi vào chỉ cho mày. Thằng đần độn. Một quốc gia mà từ bỏ triệt để văn hóa gốc của mình , đi bú buồi tây thì sẽ thành một đống quái thai như Philipine.
Tống Nho hay Nho gốc cũng kệ con đĩ mẹ mày. Văn hóa gốc của VN cũng đéo phải Nho giáo đâu con lợn. Nó chỉ là thứ văn hóa du nhập mà thôi. Mày ẳng con mẹ mày lên 1 tiếng xem những thứ ở trên sai chỗ nào?Lòng vòng Tống với Khổng...địt mẹ mày lần nữa!
 
Sửa lần cuối:
Nhiều anh chị rất hay ra cái điều coi thường sách Nho học, dù cả đời khéo chưa đọc bao giờ, và có đọc thì cũng đéo hiểu. Quả thực thì Tam Tự Kinh nó không dạy con các anh chị về ancol không no, về tái tổ hợp di truyền hay E=mc^2, nhưng nó dạy thứ quan trọng và cơ bản hơn: Thái độ đối với việc học, với trường lớp và thày cô. Đây mới chính là cái đầu tiên cần phải học đối với học sinh lớp một (nhắc lại là lớp một), chứ không phải truyện Lép-tôn-xtôi hay mấy thứ ngụ ngôn cứt nát rối như longlon mà đến trí tuệ như tôi đây đọc còn đéo hiểu chúng nó muốn truyền tải cái đéo gì???
Ai từng học Tam Tự Kinh sẽ hiểu, nó không thừa, không thiếu một chữ nào trong việc dạy trẻ con về luân lý, lòng hiếu học và hiếu thảo. Giáo dục trẻ em nếu không hướng tới những mục tiêu này, bỏ qua tam cương ngũ thường, không giảng về tinh thần “thủ hiếu đễ, thứ kiến văn” hay “ấu nhi học tráng nhi hành”, thì nó chính là một nền giáo dục phản động, thương luân bại lý, chỉ tạo ra được những sản phẩm lười biếng, ngu dốt, bất hiếu, me tây, sịp cầu vồng và vong bản, chứ không thể đào tạo ra con người đúng nghĩa được. Hay những câu bất hủ như “Khuyển thủ dạ kê ti thần, cẩu bất học hạt vi nhân, tàm thổ ti phong nhưỡng mật, nhân bất học bất như vật”, thì các giáo sư Đông Lào hay ăn tục nói phét trên phây, có ngồi thiền 100 năm nữa, cũng đéo bao giờ có thể đủ trình để viết ra được những tuyệt tác tới như vậy.
Nếu hấp thụ được tinh thần và thái độ với việc học ở trong Tam Tự Kinh, thì toán, lý, hoá, sinh, ngoại ngữ, dần dần tự nó sẽ giỏi mà thôi. Nên nhớ rằng thế hệ trí thức đỉnh cao của Việt Nam vào giai đoạn chuyển sang Tây Học, đều 100% có gốc là các gia đình nhà Nho. Nho học dạy về cái thái độ và cách học, còn thích học cái gì là việc của các anh chị. Thời Đường trọng thơ, thời Tống trọng lý học, thời Nguyên đốt sách và thời Minh bắt đầu suy tàn với việc anh Chu Nguyên Chương học dốt ép cả nước viết văn Bát Cổ. Các môn học khi thịnh khi suy, các ngành hot cũng mỗi thời một kiểu, nhưng bản chất của cái sự học, thì 1000 năm nữa hay xa hơn, thì vẫn vậy, mà thôi.
Ừ giờ thì Mỹ quốc số 1 thế giới, tàu khựa số 2 thế giới, nhật bản số 3 thế giới, Đức số 4 thế giới, đéo thằng con cặc nào dựa vào nho giáo cứt đái hết
 

Có thể bạn quan tâm

Top