Nhà tu hành có bao giờ hỏi vì sao

lucho

Người phá đò sông Đà
Nepal
Nhà tu hành khi bị yếu tố ngoại cảnh tác động tiêu cực lên họ thì họ vẫn luôn vững tâm, quan điểm lập trường không hề bị lung lay bởi những điều xấu xa đó.
Nhưng liệu họ có bao giờ đặt câu hỏi vì sao mà nên cơ sự như vậy, họ có phiền não nghĩ về việc đó không, hay họ gạt qua hết và không quan tâm, tiếp tục làm điều họ làm?
Đây là 1 điều mà trư đang rất thắc mắc, mong các đạo hữu giải đáp.
@tarus29 @Lạc Tuyết @anrongdi
 
tự chiêm nghiệm
người tu hành thật sự chỉ cần giữ tâm không có ngũ triền cái là đủ điều kiện để giải thoát
 
Chúng ta sẽ nó đến vấn đề tu hành một cách khoa học nhé.

Thứ nhất. Suy nghĩ của con người là động. Tư duy thay đổi liên tục nên tác động đến nhận thức. Nếu quan điểm tôn giáo có thể bao hàm, giải nghĩa toàn bộ những vấn đề trong nhận thức. Quan điểm mềm mỏng linh hoạt sẽ không khi nào bị phá vỡ. Nó sẽ càng ngày được bồi lắng và ngày càng mạnh lên, người người kính ngưỡng tin theo.
Phiền não về quan điểm ư? Bạn đã thấy ai không suy nghĩ mà đầu trọc bóng loáng như cao tăng chưa.
Không phiền não nhưng luôn suy tưởng. Nó không phải là cái vật chất kiểu cách mạng Công nghiệp nhưng là thay đổi trong nội tại. Mạnh mẽ và sâu sắc.
 
câu trả lời là ko nhé. Bác gần nhà tao được trụ trì chùa trấn quốc nuôi từ nhỏ do bác là con rơi... Bác ấy bảo các cao tăng họ có thể giải thích đc những gì xảy ra xung quanh họ... Họ xem được cả tướng số vận mệnh nhưng éo nói đâu
 
Họ hỏi vì sao mình tu trước đã, và nếu có bất cứ vấn đề nào không hợp lý đến đạo của họ chọn thì họ sẽ không tin và theo cái đạo đó. Nên khi họ đã tu một đạo nào rồi thì chắc chắn họ đã tự hỏi rất nhiều,và họ đã có câu trả lời thích hợp rồi. Nên họ vững tin vào cái đạo họ tu. Kết, hỏi trước tu sao, ti đã tu thì không còn gì để hỏi.
 
@lucho nên tự tri kiến Tứ diệu đế, biết cái gì làm khổ mình, khổ người, từ đó diệt ác pháp đó đi. Còn hỏi những câu như này chứng tỏ vẫn chưa thực sự hiểu đạo Phật là gì, thiền của đạo Phật là gì, tại sao lại phải sống trong giới luật...
 
Ko đặt câu hỏi vì sao con người ai cũng phải trải qua sinh già bệnh chết thì Đức Phật đã ko đi tìm đạo. Không đặt câu hỏi vì sao khổ hạnh ép xác mà vẫn ko tìm được sự giải thoát thì Đức Phật đã ko tìm về con đường Trung Đạo. Giác ngộ rồi thì ko biết chứ đang trên con đường tu hành thì ko thể ko đặt câu hỏi vì sao
 
đm đã tu hành là 4 không nhé, chân k dép đầu k nói túi k tiền miệng k xàm lờ chỉ ngồi chờ sương từ nhũ rớt vô mỏ kiểu aquafina 70 % cơ thể bạn là nước z, cơn gió hay chiếc lá hay bản mệnh muôn lòi đều có vận mệnh của nó hỗn cái lòi > bần tăng nghèo thặc nhưng k ngán cơm/phở/hủ tíu bao giờ <
 
Thắc mắc của mày rất thiết thực, có lẽ bất cứ ai tu hành đều trải qua.
Cái này đang hỏi là sự dao động do dự, là sự nghi ngờ trong quá trình tu hành. Liệu niềm tin ta đặt vào có thực sự đúng.

Pháp 1: để nhập sơ thiền ta phải ly dục ly bất thiện pháp hay tương đương với tạm thời rời xa ngũ triền cái gồm tham, sân, hôn trầm thuỵ miên, trạo cử hối tiếc, nghi.
Pháp 2: ng tu để chứng thánh quả đầu tiên là dự lưu ( hay nhập lưu) phải triệt để diệt 3 kiết sử gồm giới cấm thủ, thân kiến, nghi.

M thấy đó cái nghi dc đề cập trong 2 pháp trên, nó vô cùng quan trọng, tuy cùng là nghi nhưng có ý nghĩa hoàn toàn khác.
Thiền là một khâu trọng yếu của tu hành giải thoát, phải trải nghiệm mới hiểu và cảm nhận dc cái nghi này là gì và cái khác mà nó đề cập.

Khi đó tâm mày mới vững chãi ko quan tâm đến luân hồi hay bị dao động với những câu hỏi như lỡ luân hồi ko có thật lỡ niết bàn là ko có... Niềm tin ko còn là niềm tin, ko còn khái niệm tin hay ko tin mà mày sẽ cảm nhận dc điều gì là chân lý.
 
mày chuyển qua tu chấp niệm như tao mày sẽ thấy nó khác :look_down:
 
mày chuyển qua tu chấp niệm như tao mày sẽ thấy nó khác :look_down:
tu chấp niệm là đúng, cái lối tu ức chế tâm không cho niệm khởi là của tu sĩ Bà la môn diệt Phật giáo
 
Nhà tu hành khi bị yếu tố ngoại cảnh tác động tiêu cực lên họ thì họ vẫn luôn vững tâm, quan điểm lập trường không hề bị lung lay bởi những điều xấu xa đó.
Nhưng liệu họ có bao giờ đặt câu hỏi vì sao mà nên cơ sự như vậy, họ có phiền não nghĩ về việc đó không, hay họ gạt qua hết và không quan tâm, tiếp tục làm điều họ làm?
Đây là 1 điều mà trư đang rất thắc mắc, mong các đạo hữu giải đáp.
@tarus29 @Lạc Tuyết @anrongdi
Đường xá xe qua lại
Sông biển tàu tới lui
Dòng đời tùy duyên đổi
Tảng đá đạo nhân ngồi
- Biết mình muốn gì, đang đi trên con đường nào, con đường ấy dẫn đến đâu? Do vậy ko dao động.
- Vì tin hiểu nhân quả, biết đó là nhân quả của mình, mình nhận để trả xong, ko vọng tâm gây tạo thêm nữa.
- Thánh tăng + Thánh cư sĩ có thể ko phiền não, còn phàm tăng + phàm cư sĩ dù hiểu nhưng có thể vẫn phiền não.
 
câu trả lời là ko nhé. Bác gần nhà tao được trụ trì chùa trấn quốc nuôi từ nhỏ do bác là con rơi... Bác ấy bảo các cao tăng họ có thể giải thích đc những gì xảy ra xung quanh họ... Họ xem được cả tướng số vận mệnh nhưng éo nói đâu

họ tránh lộ thiên cơ có tội rất nặng nên họ không nói :((
 
Tôi ko giàu như Qua, nhưng tôi hơn Qua vì ko phải chạy trốn vào núi để tu hành.
Qua hạ thủ công phu thiền định sâu dầy đó. Đúng ra là có đk nên ổng tu chỗ xịn chứ ko phải trốn chạy. Cảm nhận ổng giống dạng tỉnh thức và chú trọng vào các năng lực tâm linh, thần thông.
 
Có. tự vấn là con đường Trí tuệ của đạo tâm. Đạo tâm càng tăng tiến, thì tầm mắt kiến thức m càng rộng sâu. Khi m tự hỏi vì sao. Có nghĩa là tâm m đang muốn lý giãi 1 việc gì đó. Đó là trí tuệ của ng tu hành đấy. Còn nói kiếp chước kiếp sau, tương lai. Quá khứ, thì thôi. Nó đéo phải cái trí của ng tu hành. Chỉ là 1 giạng thuyết huyễn hoặc. Thuốc giả trị bệnh giả mà thôi.
 
Qua hạ thủ công phu thiền định sâu dầy đó. Đúng ra là có đk nên ổng tu chỗ xịn chứ ko phải trốn chạy. Cảm nhận ổng giống dạng tỉnh thức và chú trọng vào các năng lực tâm linh, thần thông.
ít ra có mày hiểu đc tầm của Qua, mấy đứa nghe Qua nói vỗ đùi cười ngu thấy mẹ :vozvn (21):
 
có phải tu hành là từ người thường hiểu được nhân gian không ?
- Tu = sửa, hành = thực hành.
- Đem những sai lầm của bản thân ra sửa đổi, thực hành những điều hay lẽ phải mình học được = tu hành.
 
ít ra có mày hiểu đc tầm của Qua, mấy đứa nghe Qua nói vỗ đùi cười ngu thấy mẹ :vozvn (21):
Thường mọi người do ko hiểu nên nhìn nhận vấn đề chưa đúng hoặc bị cảm xúc cá nhân chi phối nên sự thật bị bóp méo, cái họ nhìn thấy là điều mà tâm họ mong muốn dù cố tình hay vô ý.
 
tự chiêm nghiệm
người tu hành thật sự chỉ cần giữ tâm không có ngũ triền cái là đủ điều kiện để giải thoát
Chúng ta sẽ nó đến vấn đề tu hành một cách khoa học nhé.

Thứ nhất. Suy nghĩ của con người là động. Tư duy thay đổi liên tục nên tác động đến nhận thức. Nếu quan điểm tôn giáo có thể bao hàm, giải nghĩa toàn bộ những vấn đề trong nhận thức. Quan điểm mềm mỏng linh hoạt sẽ không khi nào bị phá vỡ. Nó sẽ càng ngày được bồi lắng và ngày càng mạnh lên, người người kính ngưỡng tin theo.
Phiền não về quan điểm ư? Bạn đã thấy ai không suy nghĩ mà đầu trọc bóng loáng như cao tăng chưa.
Không phiền não nhưng luôn suy tưởng. Nó không phải là cái vật chất kiểu cách mạng Công nghiệp nhưng là thay đổi trong nội tại. Mạnh mẽ và sâu sắc.
Tu chân thật sự thì họ sẽ chấp nhận mọi sự vật hiện tượng đến với họ vì họ tin thuyết nhân quả.
Tu chân đạt giác ngộ thì nhìn rõ nhân quả nên không còn nghi.
Bất trụ sắc sanh tâm, ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm
Ko đặt câu hỏi vì sao con người ai cũng phải trải qua sinh già bệnh chết thì Đức Phật đã ko đi tìm đạo. Không đặt câu hỏi vì sao khổ hạnh ép xác mà vẫn ko tìm được sự giải thoát thì Đức Phật đã ko tìm về con đường Trung Đạo. Giác ngộ rồi thì ko biết chứ đang trên con đường tu hành thì ko thể ko đặt câu hỏi vì sao
tâm lành hướng THiện nên muốn ngồi Thiền
dưng vì chửa THiến nhên nó vưỡn chỉ Thiên
 
Top