Lần 1: Lúc học lớp 5 tao thường đi học với mấy đám bạn cùng xóm, trong đó có một thằng trạc tuổi tao rất thích gạ đua xe đạp với tao. Có hôm 2 bọn tao đua với nhau sau cái xe máy cày chở củi ( quê tao gọi đó là xe cục cạch), tới đoạn ngã 3 thì xe đó bất ngờ quẹo phải, thằng bạn tao thì nó kịp thời bóp phanh xe lại, lúc đó tao cũng bóp phanh xe nhưng đm quên một điều là xe tao bị đứt phanh từ trước, lúc gần va vào xe công nông thì trong đầu tao lại lóe ra một ý tưởng đó là bẻ lái phi thẳng xe xuống ruộng.
Ai ngờ được cái ruộng rất sâu so với mặt đừong, thế là tao thì ngã nhào xuống ruộng còn xe thì lộn đúng 3 vòng, cái này là bạn tao về sau nó kể lại, cái góc vuông của yên xe đập thẳng vào đầu tao máu phun ra như ống nước bị vỡ luôn, đm hãi thật, hên là chỉ nứt hộp sọ thôi chứ chưa chết

)
Lần 2: Lần này thì vẫn là câu chuyện liên quan tới cái xe đạp thân yêu đó cùng tao mỗi ngày đến trường. Lúc nhỏ tao hay có cái tính nước đến chân mới nhảy, bây giờ thì vẫn vậy :v. Nhà tao cách trường cũng tầm 4km (15 phút đi xe đạp), 12h45 vào lớp thì 12h35 tao mới bắt đầu ra khỏi nhà hì hục đạp xe như con trâu điên với tốc độ bàn thờ. Vì chạy ở tốc độ như vậy nên đòi hỏi tao phải có và phải luyện tập để tay lái đựoc lụa và lụa hơn, đéo thể thất vọng đựoc, sau bao nhiêu năm tháng luyện tập thì tao cũng đã đạt tới cảnh giới có thể LƯỚT qua các chướng ngại sát sao từng milimet một.
Lúc đó tao thích cảm giác đó lắm, tự cảm thấy mình đẳng cấp thực sự, cái cảm mà vèo..... đâm xoẹt qua khoảng không chật hẹp giữa những đứa bạn, theo sau đó là những tiếng chửi trong giật mình và hoảng hốt, "đụ mẹ m, m đi kiếm ông nội m hả".
Đi đêm thì cũng có ngày gặp ma, câu nói đéo bao giờ sai đựoc, hôm đó cũng như bao mọi hôm khác nhưng trước mặt tao không phải là đám bạn, thay vào đó là một chiếc xe con chạy về phía tao trông cũng đang vội như tao. Con đừong lúc đó chỉ đúng vừa vặn cho cả tao và chiếc xe con đó, tao vẫn cố chấp "xoẹt" qua, âm thanh cái bàn đạp cạ vào phần hông xe con thét ra một tiếng "kéttttt" kéo dài, lúc tỉnh dậy chỉ thấy mình nằm băng chân trong bệnh viện. Thêm vào vài milimet nữa thôi thì giờ này chắc tao đang ngắm gà chổng phao câu.
Lần 3: Vẫn là thời trẻ trâu đó, tao thấy may mắn vì tao đã đi qua thời trẻ trâu nghịch, ngu, dại trong bình an vô sự. Tao thích tạo ra tiếng nổ, bạn tao cũng thế. Nhưng chỉ khác ở cách chơi và ngừoi thành công thường có lối đi riêng biệt. Bạn tao thì mua bình gas mini về đốt còn tao thì chui vào hầm đạn tìm đạn mang về đốt, cái hầm đó cũng gần nhà tao ở sâu trong núi, nơi quân giải phóng đóng ở đó, do loạn lạc hay gì mà bỏ sót cái hầm đó lại.
Các bô lão quê tao thì hay dặn con cháu đi chăn bò nhớ tránh xa cái núi đó ra vì boom đạn bị chôn vùi nhiều. Nghe được mắt tao sáng như tìm thấy chân lý của cuộc đời liền rủ mấy đám nhóc cùng xóm đi tìm, tiếc nỗi là toàn bọn gan chuột. Tự mình tao lần mò lên núi gom boom về, nói boom thì to quá, toàn là đạn gì ấy, to hơn ống nhựa 21 xíu mà toàn đã gỉ sét hết r, ấn tượng nhất vẫn là mấy viên M79
( không biết là M79 đâu, chỉ thấy nó to thì tao nghĩ chắc nó sẽ nổ to thôi).
Định tiết kiệm mang về nhà rồi mới đốt, nhưng sự thèm khát và tò mò muốn được xem nó nổ ntn nên tao quyết định xử tại chỗ 2 viên M79

. Đm tận 2 viên đốt cùng lúc nhé, đạn M79 nó đã nguy hiểm rồi đằng này tao chơi tận 2 viên thì chả khác nào ông bà tao đang chờ trực đoàn viên với đứa cháu. Tao cặm cụi đào hố nhen nhóm củi. Thả 2 em M79 nóng bỏng vào chung một hố rồi chạy thật xa, cách đó tầm 20m. Năm phút sau,
- Thế đéo nào củi cháy hết rồi vẫn chưa có biến gì.
Tao vừa chờ đợi vừa lẩm bẩm trong vô vọng. Bất chợt vừa dứt xong câu, "Đùnggggg", một tiếng giáng trời xé toạt không gian tĩnh mịch buổi xế chiều ở cả một vùng quê. Từng cọng lông dựng ngược lên khi sóng xung kích dội về phía tao, vọng lại chỉ có và tiếng cò ạc ạc thất thanh như chửi vào mặt tao
- Địt mẹ tao sắp đi ngủ mà cũng đéo yên với mặt lờ này
Nổ rất to, tao rất ưng. Nhưng nghĩ lại vẫn thấy thiếu thiếu
- À, đm nó còn một viên nữa chưa chịu nổ
Tao chờ đợi và chờ đợi, 1 phút, 2 phút, 3 phút trôi qua. Tao đếm từng giây một không thiếu giây nào. Định bụng quả này xịt cmn rồi, thôi lại xem thử xem sao.
Lọ mọ tao lếch dáng người thấp thỏm từng bước tới xem tình hình chứ cũng đéo dám xông pha như các cụ năm xưa. Trong đầu tao đinh ninh viên đạn còn lại nó nằm gọn trong hố nhưng người tính sao bằng trời. Vụ nổ vừa rồi làm nó văng mịa vô lùm cây gần đó, tao lê đựoc vài bước thì bị cái tiếng hệt lúc nãy - nhưng nổ lớn hơn nhiều, tao chỉ nghe được một tiếng rõ to rồi hầu như mọi giác quan của tao đơ mẹ nó luôn. Tai thì ù ù, mặt đéo còn giọt máu, trước mắt tao là lùm cây tan hoang. Tao cảm giác tao hên vãi cả ra, bước chục bộ nữa thôi là đựoc về với ông bà.
Về nhà đựoc vài ngày sau thì mấy đứa nhỏ mách mẹ nó tao đi đốt boom, thế là ăn nguyên trận đòn. Sau này lớn lên tao chế đựơc KNO3 để đốt, giờ già rồi nhớ lại thấy tuổi trẻ của tao oai hùng thật