friend
Pần cùng đạo tặc
Ở dưới có tiết lộ nội dung của manga Fire Punch và phim Sympathy for Mr. Vengeance
Bài này chỉ là một số suy nghĩ lan man, thứ vẫn xuất hiện khi người ta đi tắm hay ăn cơm. T ghi lại.
Nay ăn bữa thịt chó, t lại nhớ đến mấy cái tranh luận chó quyền. Một lý luận về nguyên nhân ăn thịt chó là khi đất nước trong thời kỳ chiến tranh với Pháp, Nhật, Mỹ, mọi người đói khổ thiếu thốn nên phải ăn thịt vật nuôi là thịt chó. Ai dè thịt chó rất ngon nên giờ mọi người vẫn ăn.
Không biết lý do đó có thật không, liệu người Việt đã từng ăn thịt chó trước cả giai đoạn đó hay không, có ăn khi hoàn cảnh không đói khổ hay không thì t không biết (mà nhiều khả năng là có); nhưng câu chuyện này lại làm t nhớ đến bộ manga Fire Punch (đồng tác giả với Chainsaw Man). Nội dung nôm na là vào bối cảnh Trái đất sau kỷ băng hà thì khí hậu khắc nghiệt, nạn đói tràn lan và một đế chế hà khắc cai trị người dân. Trước và gần thời điểm kỷ băng hà Trái đất xuất hiện một số người có năng lực đặc biệt: tạo ra lửa, băng hay bất tử, v.v. Nhân vật chính là người của một ngôi làng đang mất mùa và đói ăn. Anh ta có năng lực bất từ và thường chặt chi của mình ra làm thức ăn cho dân làng. Một ngày một chỉ huy quân sự của đế chế đến ngôi làng, ông ta phát hiện ra dân làng ăn thịt người nên ra lệnh thảm sát cả ngôi làng, bao gồm cả nhân vật chính và em gái anh ta. Nhân vật chính còn sống và lên đường trả thù. Tại một thời điểm, anh ta tìm thấy gã chỉ huy đã già đang chăm lo cho một lũ trẻ, có lẽ là trẻ mồ côi. Gã chỉ huy nói rằng gã thảm sát dân làng vì một khi nếm thịt người, con người sẽ không còn là con người nữa, con người sẽ trở nên tàn bạo, man rợ và vô nhân tính., Gã nói về tầm quan trọng việc trung thành với tư tưởng đó khi giáo dục lũ trẻ. Điều đó cũng có lý, dù hành động của tay chỉ huy là cực đoan và không thể tha thứ. Có lẽ ta không nên ăn một thứ gì đó chỉ vì nó ngon.
Giờ chắc ai cũng đã biết lợn còn thông minh hơn chó. Nhưng phương tây ăn lợn chứ không ăn chó. Trí thông minh không phải thước đo khi họ chọn thứ để ăn, mà đó là tình cảm. Người ta chẳng thấy điểm gì để yêu quý loài lợn, không có đức tính nào, không có sự nhân hoá nào; còn chó thì từ lâu đã là bạn của con người. Tình cảm đó chi phối mọi hành động, người ta sẽ xót xa khi con lợn cảnh của mình bị ăn thịt, người ta sẽ không chần chừ bắn chết một con chó dại đang tấn công người nào đó; sẽ xót xa khi một con voi bị giết vì ăn trái cây của người nông dân, không chần chừ gì giết nó nếu nó năm lần bảy lượt phá hoại mùa màng của mình; sẽ xót xa khi một con voi trong rạp xiếc bị giết vì nó nổi loạn và giẫm chết người quản thú, nhưng cũng là một thái độ trung dung với người này, anh ta đã dày vò con thú nhưng dù sao anh ta cũng là đồng loại, là cha và chồng của ai đó. Con người dễ dàng rơi vào hai thái cực cực đoan của phổ thiện ác. Như nhân vật chính trong Sympath for Mr. Vengeance, đau khổ khi mất chị và người yêu nhưng cũng không ngần ngại giết và ăn thận của những kẻ đã phá hoại cuộc đời mình.


Bài này chỉ là một số suy nghĩ lan man, thứ vẫn xuất hiện khi người ta đi tắm hay ăn cơm. T ghi lại.
Nay ăn bữa thịt chó, t lại nhớ đến mấy cái tranh luận chó quyền. Một lý luận về nguyên nhân ăn thịt chó là khi đất nước trong thời kỳ chiến tranh với Pháp, Nhật, Mỹ, mọi người đói khổ thiếu thốn nên phải ăn thịt vật nuôi là thịt chó. Ai dè thịt chó rất ngon nên giờ mọi người vẫn ăn.
Không biết lý do đó có thật không, liệu người Việt đã từng ăn thịt chó trước cả giai đoạn đó hay không, có ăn khi hoàn cảnh không đói khổ hay không thì t không biết (mà nhiều khả năng là có); nhưng câu chuyện này lại làm t nhớ đến bộ manga Fire Punch (đồng tác giả với Chainsaw Man). Nội dung nôm na là vào bối cảnh Trái đất sau kỷ băng hà thì khí hậu khắc nghiệt, nạn đói tràn lan và một đế chế hà khắc cai trị người dân. Trước và gần thời điểm kỷ băng hà Trái đất xuất hiện một số người có năng lực đặc biệt: tạo ra lửa, băng hay bất tử, v.v. Nhân vật chính là người của một ngôi làng đang mất mùa và đói ăn. Anh ta có năng lực bất từ và thường chặt chi của mình ra làm thức ăn cho dân làng. Một ngày một chỉ huy quân sự của đế chế đến ngôi làng, ông ta phát hiện ra dân làng ăn thịt người nên ra lệnh thảm sát cả ngôi làng, bao gồm cả nhân vật chính và em gái anh ta. Nhân vật chính còn sống và lên đường trả thù. Tại một thời điểm, anh ta tìm thấy gã chỉ huy đã già đang chăm lo cho một lũ trẻ, có lẽ là trẻ mồ côi. Gã chỉ huy nói rằng gã thảm sát dân làng vì một khi nếm thịt người, con người sẽ không còn là con người nữa, con người sẽ trở nên tàn bạo, man rợ và vô nhân tính., Gã nói về tầm quan trọng việc trung thành với tư tưởng đó khi giáo dục lũ trẻ. Điều đó cũng có lý, dù hành động của tay chỉ huy là cực đoan và không thể tha thứ. Có lẽ ta không nên ăn một thứ gì đó chỉ vì nó ngon.
Giờ chắc ai cũng đã biết lợn còn thông minh hơn chó. Nhưng phương tây ăn lợn chứ không ăn chó. Trí thông minh không phải thước đo khi họ chọn thứ để ăn, mà đó là tình cảm. Người ta chẳng thấy điểm gì để yêu quý loài lợn, không có đức tính nào, không có sự nhân hoá nào; còn chó thì từ lâu đã là bạn của con người. Tình cảm đó chi phối mọi hành động, người ta sẽ xót xa khi con lợn cảnh của mình bị ăn thịt, người ta sẽ không chần chừ bắn chết một con chó dại đang tấn công người nào đó; sẽ xót xa khi một con voi bị giết vì ăn trái cây của người nông dân, không chần chừ gì giết nó nếu nó năm lần bảy lượt phá hoại mùa màng của mình; sẽ xót xa khi một con voi trong rạp xiếc bị giết vì nó nổi loạn và giẫm chết người quản thú, nhưng cũng là một thái độ trung dung với người này, anh ta đã dày vò con thú nhưng dù sao anh ta cũng là đồng loại, là cha và chồng của ai đó. Con người dễ dàng rơi vào hai thái cực cực đoan của phổ thiện ác. Như nhân vật chính trong Sympath for Mr. Vengeance, đau khổ khi mất chị và người yêu nhưng cũng không ngần ngại giết và ăn thận của những kẻ đã phá hoại cuộc đời mình.

