Xã hội nhiễu nhương, nên sống như 1 thằng đàn ông như thế nào?

Die_welle

Già trâu
Như tít, sống gần 30 mùa trăng nhưng vẫn cảm thấy bản thân không ra hồn đàn ông.
Nhiều người bảo là "Nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình" để ta cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, nhưng tự vấn bản thân thì vẫn thấy rất mông lung, sống vẫn chưa đủ vững vàng.
Thế nên, theo các xamer, giữa cái thời đại này, nên sống như thế nào? Nên coi trọng cái gì? Nên từ bỏ tín niệm gì?
Điều gì đã khiến bản thân các xamer trở nên vững vàng?
Các xamer đã làm gì để khiến bản thân được tôn trọng?
 
Sửa lần cuối:
đến cái tuổi này thì phân biệt yêu ghét rõ ràng rồi. M tìm lấy đam mê và hãy sống vì nó. Còn không thì m chỉ là cái xác vô hồn
 
Tao 24 rồi ! Sắp 25 mà t vẫn đang sống theo kiểu mượn xác ! K có đam mê ! Chỉ biết kiếm tiền . Đúng hơn là t có đam mê mà k dám theo đuổi
 
Ít giao lưu bạn bè là 1 lợi thế, đỡ bị so sánh, làm hết việc xong về. Khoẻ, muốn làm gì thì làm
 
đến cái tuổi này thì phân biệt yêu ghét rõ ràng rồi. M tìm lấy đam mê và hãy sống vì nó. Còn không thì m chỉ là cái xác vô hồn
Đam mê cũng là một cái mơ hồ. Nhiều cái tao rất mê, nhưng đạt đến một tầm nào đấy là tao thấy đủ, không cố gắng nữa. Và chuyển sang cái tiếp theo.
Mày sống hết mình vì 1 cái đam mê như thế nào vậy?
 
Tao nghĩ cứ sống hết mình, làm những thứ mình thích nhưng sau phải tính đường lui cho tương lai luôn, là được
 
Lấy đam mê kiếm tiền trên hết
Tao cũng từng nghĩ như thế.
Nhưng rồi sống trong xã hội vn này, tao nhận ra tiền không mua được sự tôn trọng của người có quyền.
Và tao lại thấy đời tao mông lung.
 
Coi trọng bản thân và gia đình . Từ bỏ tín niệm tiền là tất cả , tao có nhận chuyển khoản mọi lúc :-?
 
Như tít, sống gần 30 mùa trăng nhưng vẫn cảm thấy bản thân không ra hồn đàn ông.
Nhiều người bảo là "Nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình" để ta cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, nhưng tự vấn bản thân thì vẫn thấy rất mông lung, sống vẫn chưa đủ vững vàng.
Thế nên, theo các xamer, giữa cái thời đại này, nên sống như thế nào? Nên coi trọng cái gì? Nên từ bỏ tín niệm gì?
Điều gì đã khiến bản thân các xamer trở nên vững vàng?
T tự vấn đc bản thân t muốn:
- Sự tôn trọng của mọi người xung quanh. T thì làm trong lĩnh vực cần chuyên môn. Vậy nên t tìm cách mỗi ngày học hỏi từng chút một. Chậm cũng được nhưng t còn trẻ, thứ t dư dã là thời gian. Còn về thể thao thì t thích gym, vừa dễ tập, rèn thể lực, còn gân guốt, cơ bắp, quá ngon :))
- Ngoài ra, đàn ông thì quan trọng ở xử lý tình huống xã hội. Ngẫm lại những lời nói, thái độ của t với bạn bè, người lớn hơn có gì sai ko. Xem xét mình trước rồi hãy xét tới người khác.
Đôi lời chia sẻ với tml éo quen :))
 
Đọc bài này tôi ko tư vấn gì vì bản thân tôi sống như Lồn giữa cái XH này. Chán, nhưng mà, mày sẽ tốt vì mày giàu, chứ đéo phải vì tốt nên mới giàu. Giàu rồi thì m thở thôi cũng thành chuẩn đàn ông. Còn nghèo thì làm gì cũng bị khinh
 

Chúng Ta Không Cần Một Mục Tiêu, Chúng Ta Cần Một Cách Sống​

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được Tác giả Niklas Göke You Don’t Need Goals, You Need a Theme Happiness...
pbactv
Yamikage 24 tháng 6

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được
Tác giả Niklas Göke
You Don’t Need Goals, You Need a Theme
Happiness is rarely a result of what you accomplishmedium.com

img_0

Lời người dịch: Bài viết này tôi dịch nguyên gốc ý tứ của tác giả Nicklas Göke từ Medium. Dịch xong bài viết, tôi ngầm hiểu ý tác giả viết bài này cho những người đang bị những mục tiêu của mình đặt ra dằn xé mình mỗi ngày. Tuy nhiên, với những bạn chưa có mục tiêu thì bài viết có vẻ sẽ chưa hợp bối cảnh. Tôi đặt bài viết vào chủ đề Chuyện Trò - Tâm Sự chứ không phải Quan Điểm - Tranh Luận. Về bài viết này, nó chỉ mang tính chất tham khảo, không phải định hướng, nó không quyết định việc bạn lựa chọn mục tiêu, cách sống hay cả hai. Chính bạn mới là người quyết định điều đó cho cuộc đời mình.
Một năm nữa sắp kết thúc. Nếu chúng ta không hài lòng với vị trí của mình trong cuộc sống, chúng ta sẽ dễ dàng nghĩ rằng mình đã đặt sai mục tiêu đề ra. Có thể những mục tiêu này quá lớn hoặc quá nhỏ. Có thể chúng không đủ cụ thể hoặc chúng ta đã chia sẻ chúng quá sớm. Có thể tất cả chúng không có ý nghĩa với chính chúng ta nên rất dễ mất tập trung.
Nhưng mục tiêu không bao giờ là lý do khiến chúng ta không “thành công” cả. Mục tiêu không giúp chúng ta tạo ra hạnh phúc lâu dài, chứ chưa nói đến việc duy trì được nó. Sự thành công chưa bao giờ có thể và sẽ không bao giờ có thể.
Từ góc độ lý trí, mục tiêu dường như là một cách tốt nhất để đạt được điều chúng ta muốn. Mục tiêu là thứ hữu hình, có thể theo dõi và có thời hạn. Mục tiêu cho phép chúng ta một điểm để tiến tới và một động lực để giúp chúng ta đạt được điều đó.
Nhưng mỗi ngày trôi qua, các mục tiêu thường dẫn đến lo lắng và hối tiếc hơn là cảm giác hoàn thành, tự hào và mãn nguyện. Cho đến khi chúng ta đạt được mục tiêu đó, tất cả mọi việc cần làm là tạo thêm áp lực cho chính mình. Thậm chí tệ hơn, khi cuối cùng chúng ta đạt được mục tiêu của riêng mình, rồi mục tiêu lại từ từ biến mất – giống như một quả bóng chày trong cú Homerun – dù ăn điểm nhưng chúng vụt mất khỏi tầm mắt. Sự vỡ òa chỉ thoáng qua nhẹ nhõm, nhưng đáng lẽ chúng ta phải cảm giác được đó phải là niềm hạnh phúc. Vì vậy, chúng ta lại đặt ra một mục tiêu mới, lớn hơn. Một lần nữa, nó có vẻ ngoài tầm với. Chu kỳ vẫn tiếp tục. Nhà nghiên cứu Harvard Tal Ben-Shahar gọi đây là “ngụy biện điểm đến” (arrival fallacy) – phát biểu rằng “khi chúng ta đến được một điểm đến nào đó trong tương lai sẽ mang lại hạnh phúc lâu dài”.
Khi cuối ngày đến, điều chúng ta muốn là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc rất mờ nhạt và khó đo lường - một sản phẩm phái sinh của thời điểm cuối ngày. Không bao giờ có một con đường rõ ràng cho sự hạnh phúc. Mặc dù các mục tiêu có thể thúc đẩy chúng ta tiến lên phía trước, nhưng chúng không bao giờ có thể khiến chúng ta thích thú với chính chúng.
**********
img_1

Tác giả Doanh nhân James Altucher đã chọn cho mình một cách sống hơn là những mục tiêu trong nhiều năm nay. Altucher phát biểu rằng sự thỏa mãn của chúng ta với cuộc sống không được xác định bởi các sự kiện riêng biệt; thay vào đó, mức độ thỏa mãn trung bình vào vào cuối mỗi ngày của chúng ta mới là thứ giá trị.
Các nhà khoa học nhấn mạnh tầm quan trọng của ý nghĩa hơn là niềm vui. Một thứ đến từ hành động của chúng ta, thứ kia lại đến từ kết quả của chúng ta. Đó là sự khác biệt giữa đam mê và mục đích, giữa việc cố gắng tìm kiếm thứ gì đó và nhận ra thứ gì đó khi chúng ta đang tìm kiếm (seeking and finding). Chiến thắng trong một cuộc thi marathon tạo nên một bữa tiệc tuyệt vời, nhưng siêng năng sẽ khiến hầu hết thời gian làm việc của chúng ta cảm thấy mãn nguyện. Cách sống của Altucher là những lý tưởng, những lý tưởng mà anh ấy sử dụng để tính toán các quyết định của mình và các tiêu chuẩn mà anh ấy có thể tuân theo khi thực hiện tất cả các hành động của mình.
Cách sống có thể chỉ là một từ đơn giản - một động từ, một danh từ hoặc một tính từ. “Cam kết”, “tăng trưởng” và “lành mạnh” đều là những cách sống phù hợp. “Đầu tư”, “giúp đỡ”, “lòng tốt” và “lòng biết ơn” cũng như thế
Nếu chúng ta muốn tử tế, hãy tử tế ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn trở nên giàu có, hãy siêng năng ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn khỏe mạnh, hãy chọn sức khỏe ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn biết ơn, hãy nói "cảm ơn" ngay hôm nay.

Một mục tiêu sẽ hỏi "tôi muốn gì?" nhưng một cách sống hỏi "tôi là ai?"​

Cách sống miễn nhiễm với sự lo lắng về ngày mai. Cách sống giúp chúng ta thờ ơ với những tiếc nuối về ngày hôm qua. Tất cả những gì quan trọng nằm ở việc chúng ta làm gì hôm nay, chúng ta là ai trong giây phút này và chúng ta chọn sống như thế nào tại thời khắc này. Với cách sống, hạnh phúc có xu hướng nằm ở việc cách chúng ta cư xử như thế nào hơn là những gì chúng ta đạt được. Cuộc sống không phải là một chuỗi thắng hay thua. Mặc dù những thăng trầm của cuộc sống khiến chúng ta sốc, làm chúng ta high và mãi mãi định hình ký ức của chúng ta, nhưng chúng không định nghĩa chúng ta. Hầu hết, những gì xung quanh cuộc sống của chúng ta xảy ra ở giữa, và những gì chúng ta muốn trong cuộc sống phải được tìm thấy ở đó.
Tiềm năng hạnh phúc của chúng ta trải dài theo thời gian. Nó có thể không được trải đều, nhưng cách sống giúp chúng ta tận dụng tối đa tiềm năng đó. Cách sống làm cho chúng ta hạnh phúc rồi đạt được mục tiêu thay vì đạt đựợc mục tiêu rồi mới cảm thấy hạnh phúc. Mục tiêu hỏi "tôi muốn gì?" nhưng cách sống sẽ hỏi "tôi là ai?"
img_2

Mục tiêu cần sự hình dung liên tục để trở thành hiện thực. Cách sống có thể được sinh ra từ chính bên trong chúng ta bất cứ khi nào cuộc sống thúc giục chúng ta suy ngẫm về nó.
Mục tiêu phân chia hành động của chúng ta thành tốt và xấu. Cách sống làm cho mọi hành động trở thành một phần của một kiệt tác.
Mục tiêu là một hằng số bên ngoài mà chúng ta không thể kiểm soát. Cách sống là một biến số bên trong chúng ta mà chính chúng ta toàn quyền kiểm soát.
Mục tiêu buộc chúng ta phải suy nghĩ về nơi chúng ta muốn đến. Cách sống giúp chúng ta tập trung vào vị trí của mình vào thời khắc này.
Mục tiêu sẽ kết án chúng ta vì sự hỗn loạn của cuộc sống hoặc xem chúng ta là một người thất bại. Cách sống lại giúp chúng ta tìm thấy một chút thành công giữa đống hỗn loạn này.
Mục tiêu loại bỏ các cơ hội ở thì hiện tại vì một tương lai tươi sáng hơn. Cách sống tìm kiếm cơ hội ngay chính trong hiện tại.
Mục tiêu hỏi "Chúng ta đã đến đâu ngày hôm nay?". Cách sống sẽ nói "Hôm nay có gì tốt không?"
Mục tiêu là sự kết dính. Chúng là bộ giáp thô ráp, đè nặng chúng ta. Một chủ đề là một chất lỏng. Nó chìm vào, trở thành một phần của con người chúng ta. Nó chảy từ trong ra ngoài, cho phép chúng ta thay đổi khi chúng ta bước tiếp.
Khi chúng ta sử dụng mục tiêu làm phương tiện chính để đạt được hạnh phúc, chúng ta đánh đổi sự hài lòng trong cuộc sống lâu dài để lấy động lực và sự yên tâm ngắn hạn. Một cách sống cung cấp cho chúng ta một tiêu chuẩn có ý nghĩa, có thể đạt được để sống theo. Không phải thỉnh thoảng mà là hàng ngày. Đó là một cách để hài lòng với con người chúng ta đang trở thành, lựa chọn theo lựa chọn, từng hành động một và tìm thấy sự bình yên trong đó.
Không chờ đợi thêm nữa. Chỉ cần quyết định chúng ta muốn trở thành ai, sau đó cố gắng sống như thể chúng ta đã trở thành người đó.
Một cách sống sẽ mang lại điều gì đó cho cuộc sống của chúng ta mà không mục tiêu nào có thể làm được: Cảm giác rằng chúng ta là ai hôm nay - ngay tại đây, ngay bây giờ - là đủ.
 
Tao nghĩ cứ sống hết mình, làm những thứ mình thích nhưng sau phải tính đường lui cho tương lai luôn, là được
Nhưng theo mày, sống hết mình là như thế nào? Gặp chuyện không thích nhưng phải làm thì mày cũng không làm à? Vẫn mơ hồ quá.
Hết mình thì khác gì vô hồn đâu, theo tao như thế chỉ thành máy cày, không có hồn.
 
Khó nhỉ, thôi mỗi nhà mỗi cảnh, biết không tin được thì thôi đừng nhờ nữa. Rút kinh nghiệm mày à =))
Tao cũng chia sẻ vậy thôi, nói mẹ đẻ tao thì lại bảo con mất dạy, thôi thì mẹ chồng của vợ tao đấy, đời đóe tin ai đc
 
T tự vấn đc bản thân t muốn:
- Sự tôn trọng của mọi người xung quanh. T thì làm trong lĩnh vực cần chuyên môn. Vậy nên t tìm cách mỗi ngày học hỏi từng chút một. Chậm cũng được nhưng t còn trẻ, thứ t dư dã là thời gian. Còn về thể thao thì t thích gym, vừa dễ tập, rèn thể lực, còn gân guốt, cơ bắp, quá ngon :))
- Ngoài ra, đàn ông thì quan trọng ở xử lý tình huống xã hội. Ngẫm lại những lời nói, thái độ của t với bạn bè, người lớn hơn có gì sai ko. Xem xét mình trước rồi hãy xét tới người khác.
Đôi lời chia sẻ với tml éo quen :))
Cám ơn chia sẻ của mày.
Cái quan trọng là ngẫm lại chuyện xử lý tình huống, tao lại thấy chán hơn. Vì nhiều khi, lá mặt lá trái với người ngoài xong, lại thấy bản thân hèn mọn. Sống thiếu đi cái chất, cái khí khái mạnh mẽ của thằng đàn ông. Tao không xử lý tình huống sai, cái tao sai là: khi đối mặt với cái tôi của tao, tao thấy tao đánh mất tâm tính thật sự của mình.
 
Thực ra với một số người, chỉ cần được thở, được ăn uống đã là vui lắm rồi. Mà đó mới là một phần của tầng thấp nhất kim tự tháp nhu cầu của Maslow. Bọn mày cảm giác đã thỏa mãn được tầng nào rồi thì hay đi lên tầng tiếp theo.

Nếu đã có đủ hãy lên tầng cuối cùng và đóng góp cho xã hội.
Th%C3%A1p_nhu_c%E1%BA%A7u_c%E1%BB%A7a_Maslow.png
 
Cám ơn chia sẻ của mày.
Cái quan trọng là ngẫm lại chuyện xử lý tình huống, tao lại thấy chán hơn. Vì nhiều khi, lá mặt lá trái với người ngoài xong, lại thấy bản thân hèn mọn. Sống thiếu đi cái chất, cái khí khái mạnh mẽ của thằng đàn ông. Tao không xử lý tình huống sai, cái tao sai là: khi đối mặt với cái tôi của tao, tao thấy tao đánh mất tâm tính thật sự của mình.
Đàn ông sống chất, mạnh mẽ, thẳng thắn là quá ok. Mà thẳng quá thì sự thật mất lòng… Cân bằng khó vl
 

Chúng Ta Không Cần Một Mục Tiêu, Chúng Ta Cần Một Cách Sống​

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được Tác giả Niklas Göke You Don’t Need Goals, You Need a Theme Happiness...
pbactv
Yamikage 24 tháng 6

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được
Tác giả Niklas Göke
You Don’t Need Goals, You Need a Theme
Happiness is rarely a result of what you accomplishmedium.com
Rất hay.
Nhưng đời mâu thuẫn lắm mày. (Hoặc là tao đang không hiểu được bài viết này)
Đôi khi tao chỉ muốn nằm ăn, chờ chết thôi.
Sống chả có hùng tâm tráng chí con mẹ gì. Có thể yên ổn mà sống, có đàn bà, có rượu là tao thoải mái hạnh phúc.
Nhưng đời sẽ không cho tao như thế. Tao yếu sẽ có thằng đến bóp cổ tao. Rồi gia đình tao sẽ khổ, nên tao lúc nào cũng chọn cố gắng để mạnh lên.
Sống giữa xã hội này, không có chỗ để một thằng đàn ông thảnh thơi. Có lẽ đợi kiếp sau, sinh ra ở Thụy sĩ may ra tao có sự xa xỉ gọi là yên tâm
 

Chúng Ta Không Cần Một Mục Tiêu, Chúng Ta Cần Một Cách Sống​

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được Tác giả Niklas Göke You Don’t Need Goals, You Need a Theme Happiness...
pbactv
Yamikage 24 tháng 6

Hạnh phúc hiếm khi là kết quả của những gì bạn đạt được
Tác giả Niklas Göke
You Don’t Need Goals, You Need a Theme
Happiness is rarely a result of what you accomplishmedium.com
img_0


Một năm nữa sắp kết thúc. Nếu chúng ta không hài lòng với vị trí của mình trong cuộc sống, chúng ta sẽ dễ dàng nghĩ rằng mình đã đặt sai mục tiêu đề ra. Có thể những mục tiêu này quá lớn hoặc quá nhỏ. Có thể chúng không đủ cụ thể hoặc chúng ta đã chia sẻ chúng quá sớm. Có thể tất cả chúng không có ý nghĩa với chính chúng ta nên rất dễ mất tập trung.
Nhưng mục tiêu không bao giờ là lý do khiến chúng ta không “thành công” cả. Mục tiêu không giúp chúng ta tạo ra hạnh phúc lâu dài, chứ chưa nói đến việc duy trì được nó. Sự thành công chưa bao giờ có thể và sẽ không bao giờ có thể.
Từ góc độ lý trí, mục tiêu dường như là một cách tốt nhất để đạt được điều chúng ta muốn. Mục tiêu là thứ hữu hình, có thể theo dõi và có thời hạn. Mục tiêu cho phép chúng ta một điểm để tiến tới và một động lực để giúp chúng ta đạt được điều đó.
Nhưng mỗi ngày trôi qua, các mục tiêu thường dẫn đến lo lắng và hối tiếc hơn là cảm giác hoàn thành, tự hào và mãn nguyện. Cho đến khi chúng ta đạt được mục tiêu đó, tất cả mọi việc cần làm là tạo thêm áp lực cho chính mình. Thậm chí tệ hơn, khi cuối cùng chúng ta đạt được mục tiêu của riêng mình, rồi mục tiêu lại từ từ biến mất – giống như một quả bóng chày trong cú Homerun – dù ăn điểm nhưng chúng vụt mất khỏi tầm mắt. Sự vỡ òa chỉ thoáng qua nhẹ nhõm, nhưng đáng lẽ chúng ta phải cảm giác được đó phải là niềm hạnh phúc. Vì vậy, chúng ta lại đặt ra một mục tiêu mới, lớn hơn. Một lần nữa, nó có vẻ ngoài tầm với. Chu kỳ vẫn tiếp tục. Nhà nghiên cứu Harvard Tal Ben-Shahar gọi đây là “ngụy biện điểm đến” (arrival fallacy) – phát biểu rằng “khi chúng ta đến được một điểm đến nào đó trong tương lai sẽ mang lại hạnh phúc lâu dài”.
Khi cuối ngày đến, điều chúng ta muốn là hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc rất mờ nhạt và khó đo lường - một sản phẩm phái sinh của thời điểm cuối ngày. Không bao giờ có một con đường rõ ràng cho sự hạnh phúc. Mặc dù các mục tiêu có thể thúc đẩy chúng ta tiến lên phía trước, nhưng chúng không bao giờ có thể khiến chúng ta thích thú với chính chúng.
**********
img_1

Tác giả Doanh nhân James Altucher đã chọn cho mình một cách sống hơn là những mục tiêu trong nhiều năm nay. Altucher phát biểu rằng sự thỏa mãn của chúng ta với cuộc sống không được xác định bởi các sự kiện riêng biệt; thay vào đó, mức độ thỏa mãn trung bình vào vào cuối mỗi ngày của chúng ta mới là thứ giá trị.
Các nhà khoa học nhấn mạnh tầm quan trọng của ý nghĩa hơn là niềm vui. Một thứ đến từ hành động của chúng ta, thứ kia lại đến từ kết quả của chúng ta. Đó là sự khác biệt giữa đam mê và mục đích, giữa việc cố gắng tìm kiếm thứ gì đó và nhận ra thứ gì đó khi chúng ta đang tìm kiếm (seeking and finding). Chiến thắng trong một cuộc thi marathon tạo nên một bữa tiệc tuyệt vời, nhưng siêng năng sẽ khiến hầu hết thời gian làm việc của chúng ta cảm thấy mãn nguyện. Cách sống của Altucher là những lý tưởng, những lý tưởng mà anh ấy sử dụng để tính toán các quyết định của mình và các tiêu chuẩn mà anh ấy có thể tuân theo khi thực hiện tất cả các hành động của mình.
Cách sống có thể chỉ là một từ đơn giản - một động từ, một danh từ hoặc một tính từ. “Cam kết”, “tăng trưởng” và “lành mạnh” đều là những cách sống phù hợp. “Đầu tư”, “giúp đỡ”, “lòng tốt” và “lòng biết ơn” cũng như thế
Nếu chúng ta muốn tử tế, hãy tử tế ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn trở nên giàu có, hãy siêng năng ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn khỏe mạnh, hãy chọn sức khỏe ngay hôm nay. Nếu chúng ta muốn biết ơn, hãy nói "cảm ơn" ngay hôm nay.

Cách sống miễn nhiễm với sự lo lắng về ngày mai. Cách sống giúp chúng ta thờ ơ với những tiếc nuối về ngày hôm qua. Tất cả những gì quan trọng nằm ở việc chúng ta làm gì hôm nay, chúng ta là ai trong giây phút này và chúng ta chọn sống như thế nào tại thời khắc này. Với cách sống, hạnh phúc có xu hướng nằm ở việc cách chúng ta cư xử như thế nào hơn là những gì chúng ta đạt được. Cuộc sống không phải là một chuỗi thắng hay thua. Mặc dù những thăng trầm của cuộc sống khiến chúng ta sốc, làm chúng ta high và mãi mãi định hình ký ức của chúng ta, nhưng chúng không định nghĩa chúng ta. Hầu hết, những gì xung quanh cuộc sống của chúng ta xảy ra ở giữa, và những gì chúng ta muốn trong cuộc sống phải được tìm thấy ở đó.
Tiềm năng hạnh phúc của chúng ta trải dài theo thời gian. Nó có thể không được trải đều, nhưng cách sống giúp chúng ta tận dụng tối đa tiềm năng đó. Cách sống làm cho chúng ta hạnh phúc rồi đạt được mục tiêu thay vì đạt đựợc mục tiêu rồi mới cảm thấy hạnh phúc. Mục tiêu hỏi "tôi muốn gì?" nhưng cách sống sẽ hỏi "tôi là ai?"
img_2

Mục tiêu cần sự hình dung liên tục để trở thành hiện thực. Cách sống có thể được sinh ra từ chính bên trong chúng ta bất cứ khi nào cuộc sống thúc giục chúng ta suy ngẫm về nó.
Mục tiêu phân chia hành động của chúng ta thành tốt và xấu. Cách sống làm cho mọi hành động trở thành một phần của một kiệt tác.
Mục tiêu là một hằng số bên ngoài mà chúng ta không thể kiểm soát. Cách sống là một biến số bên trong chúng ta mà chính chúng ta toàn quyền kiểm soát.
Mục tiêu buộc chúng ta phải suy nghĩ về nơi chúng ta muốn đến. Cách sống giúp chúng ta tập trung vào vị trí của mình vào thời khắc này.
Mục tiêu sẽ kết án chúng ta vì sự hỗn loạn của cuộc sống hoặc xem chúng ta là một người thất bại. Cách sống lại giúp chúng ta tìm thấy một chút thành công giữa đống hỗn loạn này.
Mục tiêu loại bỏ các cơ hội ở thì hiện tại vì một tương lai tươi sáng hơn. Cách sống tìm kiếm cơ hội ngay chính trong hiện tại.
Mục tiêu hỏi "Chúng ta đã đến đâu ngày hôm nay?". Cách sống sẽ nói "Hôm nay có gì tốt không?"
Mục tiêu là sự kết dính. Chúng là bộ giáp thô ráp, đè nặng chúng ta. Một chủ đề là một chất lỏng. Nó chìm vào, trở thành một phần của con người chúng ta. Nó chảy từ trong ra ngoài, cho phép chúng ta thay đổi khi chúng ta bước tiếp.
Khi chúng ta sử dụng mục tiêu làm phương tiện chính để đạt được hạnh phúc, chúng ta đánh đổi sự hài lòng trong cuộc sống lâu dài để lấy động lực và sự yên tâm ngắn hạn. Một cách sống cung cấp cho chúng ta một tiêu chuẩn có ý nghĩa, có thể đạt được để sống theo. Không phải thỉnh thoảng mà là hàng ngày. Đó là một cách để hài lòng với con người chúng ta đang trở thành, lựa chọn theo lựa chọn, từng hành động một và tìm thấy sự bình yên trong đó.
Không chờ đợi thêm nữa. Chỉ cần quyết định chúng ta muốn trở thành ai, sau đó cố gắng sống như thể chúng ta đã trở thành người đó.
Một cách sống sẽ mang lại điều gì đó cho cuộc sống của chúng ta mà không mục tiêu nào có thể làm được: Cảm giác rằng chúng ta là ai hôm nay - ngay tại đây, ngay bây giờ - là đủ.
Nhìn tên tml này hài cốt. Phật tử online à =))
 
Đọc bài này tôi ko tư vấn gì vì bản thân tôi sống như lồn giữa cái XH này. Chán, nhưng mà, mày sẽ tốt vì mày giàu, chứ đéo phải vì tốt nên mới giàu. Giàu rồi thì m thở thôi cũng thành chuẩn đàn ông. Còn nghèo thì làm gì cũng bị khinh
Cái này thì đúng.
Tao từng học trong một cái lớp mà tao nghèo nhất. Nhưng đổi khung cảnh nơi tao giàu hơn tất cả thì tao được đối xử khác hẳn. Đàn bà đến thật dễ dàng, kéo lên giường cũng thật nhanh.
Thế nên thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng là vì thế.
"Chỉ có phụ nữ và vật nuôi được yêu thương vô điều kiện. Đàn ông được yêu thương theo mức điều kiện mà họ cung cấp" Câu này không sai chút nào.
 
Thực ra với một số người, chỉ cần được thở, được ăn uống đã là vui lắm rồi. Mà đó mới là một phần của tầng thấp nhất kim tự tháp nhu cầu của Maslow. Bọn mày cảm giác đã thỏa mãn được tầng nào rồi thì hay đi lên tầng tiếp theo.

Nếu đã có đủ hãy lên tầng cuối cùng và đóng góp cho xã hội.
Tao biết sẽ có người mang tháp nhu cầu Maslow này ra mà.
Nhưng tao thấy nó chỉ phù hợp với xã hội phương Tây thôi.
Ở con Vịt, cống hiến càng nhiều, khéo đi càng nhanh đấy. Kinh nghiệm cá nhân làm tao không dám sống hết mình, thứ duy nhất tao hết mình là thứ có lợi cho bản thân và phát triển bản thân thôi. Hoặc có lẽ là tao chưa đủ kinh nghiệm để hiểu tầng thứ đó. Đời vẫn thật mông lung. :too_sad:
 
Tao cũng chia sẻ vậy thôi, nói mẹ đẻ tao thì lại bảo con mất dạy, thôi thì mẹ chồng của vợ tao đấy, đời đóe tin ai đc
Ai cũng đáng tin, cho đến họ chứng minh điều ngược lại. =))
Thôi thì tin ai được thì tin, mày ở thế mạnh thì họ sẽ đối xử khác, chăm bẵm hơn hẳn. Câu chuyện vị thế này, tao gặp nhiều rồi. Quanh đi quẩn lại, vẫn là câu chuyện giá trị mày có đủ cao để người khác hi sinh vì mày, rồi nhận về lợi ích.
Buồn nhưng thật. Càng nói tao lại càng thấy chán quá. :haha:
 
Sửa lần cuối:
Tao biết sẽ có người mang tháp nhu cầu Maslow này ra mà.
Nhưng tao thấy nó chỉ phù hợp với xã hội phương Tây thôi.
Ở con Vịt, cống hiến càng nhiều, khéo đi càng nhanh đấy. Kinh nghiệm cá nhân làm tao không dám sống hết mình, thứ duy nhất tao hết mình là thứ có lợi cho bản thân và phát triển bản thân thôi. Hoặc có lẽ là tao chưa đủ kinh nghiệm để hiểu tầng thứ đó. Đời vẫn thật mông lung. :too_sad:
Tao nghĩ mày lo được cho gia đình đã là thỏa mãn đc chút gì ở tầng đó rồi. Vợ con mày nhìn vào mày là người chu cấp cho họ, giảm bớt gánh nặng xã hội, đàn ông phải gánh cho cả gia đình mà. Sau đó mới rộng ra là họ hàng, bạn bè, xã hội.
 

Có thể bạn quan tâm

Top