Jacky Chun
Già trâu
Tao trước. Lần hãi hùng nhất cách đây hơn chục năm, thời còn ola cứu nét. Gạ được kèo em rau 0 nốt đi ks. Cấu hình cũng tạm ổn mà nhìn thì hơi xốc xếch kiểu gái hư bỏ nhà đi bụi. Tao kệ mẹ thôi ạ bón rồi đèo quan tâm nhiều, kiếm ks gần nơi đón cứ thế rúc vào. Em vẫn ngoan ngoãn nge lời, kiểu cũng có vẻ mắc chịch, tới lúc cởi áo thấy ti thâm xì là thấy hơi buồn tí rồi, rồi tao nhanh nhẩu kéo quần em nó xuống, mặt hơi chúi vào háng nó một góc 45 độ thì hỡi ôi mùi Lồn như 5 năm chưa được gặp nước, pha lẫn mùi mắm tôm đang chưng cất sộc luôn vào mặt rao, tao dừng tay lại cố cười nhẹ tỏ vẻ lịch sự để đầu tránh nhẹ đi chỗ khác. Nhưng chất độc đã nhanh chóng ngấm vào cơ thể tao qua đường hô hấp. Tao xâm xoàng phải một hồi, người lạnh toát, tao đứng dậy cố ra mặt bình tĩnh bảo xuống lễ tân lấy nước uống. Tao gồng người nhanh chóng rời khỏi căn phòng quái ác bước loạng choạng xuống cầu thang lễ tân xin dầu gió xanh để đánh gió, vì cũng chẳng biết xử lý thế nào, đó hệt như là triệu chứng của trúng gió. Thằng lễ tân bắt gió cho tao đỏ mặt tía tai, hồi phục ra mồ hôi được 1 lúc em nó xuống ân cần hỏi han, tao kêu ksao gió độc ấy mà thôi ta về đi. Thế là đèo em nó về kết thúc một đêm trải nghiệm hương vị nhớ đời.


mà trc khi chiến đấu đéo tắm rửa gì à.bẩn thế