up cho thằng 93 bằng tuổi có hoàn cảnh tương tự, 2 năm nay t phá nhiều quá cộng thêm quả dịch từ đợt dịch mới này, quán t mở ra gần tỏi đc 2 năm tháng 6 tới h dịch k làm ăn đc gì. chính thức đóng cửa sang nhượng 2 tháng nay chưa đc. Tiền bạc thì khắc phục gần xong r, đợi nhượng đc quán trả nốt là xong, cũng gọi là nhàn cái đầu. Nhớ đợt tháng 6 t bị mất ngủ triền miên, ăn uống k vào người sọp đi 10 cân vì nợ nần, gia đình thì lục đục vk ck nhìn nhau lạnh nhạt. Bây h thảnh thơi hơn thuốc lá t cũng bỏ ( t hút triền miên từ 2013, trung bình ngày bao) ngày bắn mấy bi thuốc lào nên ăn uống ngon miệng hơn béo lên trông thấy ( thằng nào muốn béo mà đang hút thuốc lá thì bỏ đi), chơi bời cũng hết hứng thú, quan tâm hay gọi điện cho thầy u hơn, chs với con nhiều hơn ( Con t giờ nó chỉ quấn bố, cái gì cũng bố, t cảm nhận thấy nó gần gũi hơn trc rất nhiều), vk ck bây h bình thường lại nhưng thực sự đối vs t chỉ còn trách nhiệm vs con cái. ( sau quả biến cố t ngẫm ra chỉ có bố mẹ là thương con vô điều kiện, có là vợ thì vào hoàn cảnh nó cũng phủi đít đc). cuộc sống h cứ ngày làm 8 tiếng chiều về đón con, cho nó ăn r chs vs nó, có kèo ăn nhậu thì toàn từ chối vì lí do trông con, cũng nhạt nhẽo những quan trọng cái đầu đc thoải mái,