Mày nhớ tới cái đùi, đôi mắt hay cái nốt ruồi son trên mu bàn tay.
Đã bao giờ mày tưởng tượng cái cảnh vô tình trong một buổi chiều đông gió lạnh, trên cái con đường tấp nập người qua lại mày gặp lại người cũ. Vẫn mái tóc ấy, khuôn mặt ấy, vẫn cái nốt ruồi son nho nhỏ điểm xuyết trên mu bàn tay với những ngón tay thon dài. Tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau, cái chân thành hay sự sốc nổi rồi sẽ chỉ còn là kỷ niệm chôn vào dĩ vãng. Ấy vậy mà trong khoảnh khắc ấy, khi mà 4 mắt chạm vào nhau, những cảm xúc cũ lại lùa về khiến cho mày rạo rực, trống ngực đập liên hồi.
Nhưng mà giữa ánh mắt ây nó lại là thực tại, là 1 cái lằn ranh ngăn cách 2 con người.