Gjdsstg
Bò lái xe
BẠN ĐÃ TỪNG THẤY AI ĐÓ BỊ QU::Ả B/ Á.O CHƯA?
Tôi thì thấy rồi, cái kết thực tế khá là buồn và tôi thì cũng không mong muốn điều ấy, tuy nhiên vì tôi xem đây là bài học dành cho chính bản thân mình nên cũng muốn kể cho mọi người nghe, biết đâu mọi người đồng cảm.
Ông bà tôi có 8 người con, trong đó bố tôi đáng ra là út nhưng vì ông bà muốn có con gái nên đã cố đẻ ra cô tôi, 8 anh em 7 trai và 1 gái.
Mặc dù nhà ông bà rất rộng rãi, đất đai vườn tược nhiều nhưng thực tế tất cả các bác đều dọn ra riêng sau khi lập gia đình, nói dọn ra luôn thì cũng không hẳn, nhưng cùng lắm chỉ ở được vài tháng vì không thể nào chịu nổi tính của bác dâu trưởng.
Nhà ông bà tôi theo nếp sống cũ, anh cưới trước thì em mới được cưới, thành ra bác dâu trưởng là người về với gia đình đầu tiên.
Bác đòi ăn riêng ngay sau khi đám cưới còn chưa được tròn tháng, ông bà hiền, bác cả tôi cũng là người hiền lành và hay cả nể nên mặc dù rất buồn nhưng vẫn đồng ý.
Sau khi dọn ra ăn riêng, bác dâu trưởng rủ rỉ với bác cả tôi đòi ông bà chia bôi phần đất vườn trong gia đình để nhà bác tự làm tự ăn chứ không cùng làm với anh em trong nhà như trước kia nữa.
Bác cả tôi nghe vợ cũng họp gia đình rồi xin ông bà chia đất, ông bà đồng ý và định là sẽ chia 8 phần bằng nhau luôn, ban đầu mọi người đều đồng ý như vậy, các bác còn lại vì chưa lập gia đình và cũng có công việc riêng nên tạm thời anh em cứ chung tay cùng làm, không tính toán chi li làm gì.
Thế nhưng, chỉ đến sáng hôm sau thì bác cả tôi đã đòi họp gia đình lại và muốn ông bà chia lại đất, bác bảo cô út tôi sau này đi lấy chồng là con gái người ta, không phải chia nhiều làm gì, cho cô một mảnh cuối vườn thôi là được. Những điều bác nói khiến tất cả mọi thành viên trong nhà đều sửng sốt bởi từ trước đến nay bác vốn khá là chiều cô út.
Sau đó, tất cả 7 anh em đều được nhỉnh hơn một vài phần, nhưng cô út thì chỉ được một mảnh đất bé tí tẹo và còn bị xéo góc.
Rồi lần lượt các bác tôi tiếp tục lấy vợ, thế nhưng bác dâu trưởng chẳng ưa nổi bác dâu nào và mặc dù không ai động gì vào bác, bác vẫn thường xuyên nói bóng gió, đá thúng đụng nia, bác dâu 2 tôi hiền lành chịu khó thì bác bảo ăn bám gia đình chồng, đôi lúc còn xui con cái đi nhẹ ra cửa gian phòng nhà bác thứ 2. Sau đó tới bác dâu thứ 3 thì bác liên tục đặt điều, bác dâu trưởng tôi có một hàng ăn ở chợ, và cứ ra chợ là bác sẽ đặt điều hết toàn bộ các anh em và đặc biệt kể xấu nhiều nhất là các bác dâu tôi.
Do đó, bác dâu 3 đã xin ông bà dọn ra ngoài ở riêng chỉ trong vòng có 2 tháng về nhà chồng.
Bác dâu thứ 4 thì xin ông bà mảnh đất để cất nhà, thế nhưng bác dâu trưởng thường xuyên chửi mắng nhà bác vì xây dựng ồn ào, khoan khiếc ầm ĩ khiến bác không ngủ được mặc dù đội thợ chỉ làm vào giờ hành chính, và đỉnh điểm là bác viết hẳn đơn ra phường đòi xử lý gia đình bác 4 tôi vì cái tội làm ô nhiễm tiếng ồn.
Lần lượt sau đó từng gia đình một chẳng ai còn có thể ở gần, bác 4 sau khi cố gắng xây xong nhà ở được vài năm thì cũng bán quách đi vì không thể nào chịu nổi tính cách của bác dâu cả. Lúc này ông bà cũng đã mất.
Tới lượt bố tôi cưới mẹ tôi, vì biết tính cách của bác dâu cả nên bố tôi quyết định dọn hẳn về ở với nhà vợ, gọi là thế nhưng ông bà ngoại tôi cho bố mẹ tôi một căn nhà để ở riêng, cách nhà ông bà nội tôi khoảng vài trăm mét. Tuy nhiên bác dâu cả tôi nếu có dịp đi ngang qua thì đều sẽ dẩu miệng vào nói bố tôi mà theo như cách mọi người hay nói bây giờ là vượng chan.
Dần dần cả nhà chẳng ai có thể chịu nổi tính bác, giỗ ông bà mọi người chỉ tạt về thắp hương chứ không ai ở lại ăn cỗ, mà cỗ thì bác dâu tôi cũng làm chỉ một mâm đủ để gia đình bác ăn, mọi người chuyển sang nhà bác thứ để làm giỗ.
Thực tế cả nhà tôi chẳng ai làm gì bác, nhưng không hiểu vì sao bác luôn cảm thấy ngứa mắt với tất cả các anh em của chồng, bác bảo ông bà ngày xưa chia đất đai không sáng suốt, đáng ra anh cả thì phải được phần nhiều hơn. May rằng hồi đó chia chác ông bà tôi đều có làm giấy tờ đàng hoàng, nhưng tôi nghĩ cũng vì thế mà bác dâu cả càng khó chịu hơn.
Cho tới cách đây khoảng 8 năm, bác cả tôi bị tai nạn và phải nằm liệt giường, khi đó không biết có phải vì bận rộn chăm chồng không mà tính cách bác dâu cả tôi có phần mềm mỏng đi nhiều, thế nhưng nếu ai đó động vào bác, hoặc chỉ cần nói vài câu khiến bác chướng tai thôi, bác vẫn sẵn sàng tế lại bằng tất cả vốn từ không thể nào đáng sợ hơn mà bác vẫn thường hay nói ngoài chợ.
Tới 3 năm sau bác cả tôi mất thì cũng là lúc anh con trai của bác báo nợ ngập đầu, gia đình không chỉ bị xiết nợ từ xã hội đen mà còn bị cả ngân hàng tịch thu luôn một căn nhà mà anh tôi thế chấp để vay nợ. Không trông mong được vào đâu, bác cả tôi dịu tính đi bắt đầu nhờ cậy anh em trong nhà giúp đỡ, mọi người không nỡ bỏ rơi bác đành mỗi nhà cho bác vay vài trăm để trả nợ.
Khoảng 2 năm sau nữa thì anh con trai của bác dâu tôi tự kết thúc cuộc đời của mình và để lại một khối nợ khổng lồ mà sau khi có tiền phúng viếng cho anh xong, tất cả đều phải dồn để trả nợ. Anh con trai thứ 2 của bác cũng rơi vào tình cảnh bi đát không kém khi dính vào nàng tiên nâu, đồ đạc trong nhà khuân đi hết và thậm chí còn dọa dẫm mẹ nếu như không đưa tiền để anh đi phê pha. Được vài năm thì anh cũng mất
Ở thời điểm hiện tại, bác cả tôi sống lầm lũi, bắt đầu tính đến việc ăn chay niệm phật, trong khi toàn bộ những thành viên khác trong gia đình ai cũng có một cuộc sống sung túc đủ đầy, cô út tôi từng là người khổ sở nhất khi phải sống với bác hơn chục năm trời mới có thể ra khỏi nhà, thì nay cũng có một cơ ngơi hoành tráng định cư nước ngoài. Thỉnh thoảng, bác dâu cả gọi điện sang xin tiền cô vẫn gửi về cho. : vozvn (24):
Người thì nói bác tôi về già khổ đường chồng con, không con không cháu, người lại bảo bác tôi gặp quả báo vì thời trẻ đã gây ra quá nhiều điều không phải với không chỉ là anh em trong nhà mà còn là bà con hàng xóm. Tôi thấy điều nào cũng có phần đúng cả, và mặc dù không thể nói trước được tương lai, nhưng tôi luôn tâm niệm rằng mình sẽ không bao giờ sống một cuộc đời như bác dâu cả tôi từng sống.
Bây giờ, mỗi dịp giỗ ông bà, bác cả, 2 anh, bác đều làm cỗ mời mọi người, thế nhưng vì bận nên chẳng mấy ai có thể về…
Tôi thì thấy rồi, cái kết thực tế khá là buồn và tôi thì cũng không mong muốn điều ấy, tuy nhiên vì tôi xem đây là bài học dành cho chính bản thân mình nên cũng muốn kể cho mọi người nghe, biết đâu mọi người đồng cảm.
Ông bà tôi có 8 người con, trong đó bố tôi đáng ra là út nhưng vì ông bà muốn có con gái nên đã cố đẻ ra cô tôi, 8 anh em 7 trai và 1 gái.
Mặc dù nhà ông bà rất rộng rãi, đất đai vườn tược nhiều nhưng thực tế tất cả các bác đều dọn ra riêng sau khi lập gia đình, nói dọn ra luôn thì cũng không hẳn, nhưng cùng lắm chỉ ở được vài tháng vì không thể nào chịu nổi tính của bác dâu trưởng.
Nhà ông bà tôi theo nếp sống cũ, anh cưới trước thì em mới được cưới, thành ra bác dâu trưởng là người về với gia đình đầu tiên.
Bác đòi ăn riêng ngay sau khi đám cưới còn chưa được tròn tháng, ông bà hiền, bác cả tôi cũng là người hiền lành và hay cả nể nên mặc dù rất buồn nhưng vẫn đồng ý.
Sau khi dọn ra ăn riêng, bác dâu trưởng rủ rỉ với bác cả tôi đòi ông bà chia bôi phần đất vườn trong gia đình để nhà bác tự làm tự ăn chứ không cùng làm với anh em trong nhà như trước kia nữa.
Bác cả tôi nghe vợ cũng họp gia đình rồi xin ông bà chia đất, ông bà đồng ý và định là sẽ chia 8 phần bằng nhau luôn, ban đầu mọi người đều đồng ý như vậy, các bác còn lại vì chưa lập gia đình và cũng có công việc riêng nên tạm thời anh em cứ chung tay cùng làm, không tính toán chi li làm gì.
Thế nhưng, chỉ đến sáng hôm sau thì bác cả tôi đã đòi họp gia đình lại và muốn ông bà chia lại đất, bác bảo cô út tôi sau này đi lấy chồng là con gái người ta, không phải chia nhiều làm gì, cho cô một mảnh cuối vườn thôi là được. Những điều bác nói khiến tất cả mọi thành viên trong nhà đều sửng sốt bởi từ trước đến nay bác vốn khá là chiều cô út.
Sau đó, tất cả 7 anh em đều được nhỉnh hơn một vài phần, nhưng cô út thì chỉ được một mảnh đất bé tí tẹo và còn bị xéo góc.
Rồi lần lượt các bác tôi tiếp tục lấy vợ, thế nhưng bác dâu trưởng chẳng ưa nổi bác dâu nào và mặc dù không ai động gì vào bác, bác vẫn thường xuyên nói bóng gió, đá thúng đụng nia, bác dâu 2 tôi hiền lành chịu khó thì bác bảo ăn bám gia đình chồng, đôi lúc còn xui con cái đi nhẹ ra cửa gian phòng nhà bác thứ 2. Sau đó tới bác dâu thứ 3 thì bác liên tục đặt điều, bác dâu trưởng tôi có một hàng ăn ở chợ, và cứ ra chợ là bác sẽ đặt điều hết toàn bộ các anh em và đặc biệt kể xấu nhiều nhất là các bác dâu tôi.
Do đó, bác dâu 3 đã xin ông bà dọn ra ngoài ở riêng chỉ trong vòng có 2 tháng về nhà chồng.
Bác dâu thứ 4 thì xin ông bà mảnh đất để cất nhà, thế nhưng bác dâu trưởng thường xuyên chửi mắng nhà bác vì xây dựng ồn ào, khoan khiếc ầm ĩ khiến bác không ngủ được mặc dù đội thợ chỉ làm vào giờ hành chính, và đỉnh điểm là bác viết hẳn đơn ra phường đòi xử lý gia đình bác 4 tôi vì cái tội làm ô nhiễm tiếng ồn.
Lần lượt sau đó từng gia đình một chẳng ai còn có thể ở gần, bác 4 sau khi cố gắng xây xong nhà ở được vài năm thì cũng bán quách đi vì không thể nào chịu nổi tính cách của bác dâu cả. Lúc này ông bà cũng đã mất.
Tới lượt bố tôi cưới mẹ tôi, vì biết tính cách của bác dâu cả nên bố tôi quyết định dọn hẳn về ở với nhà vợ, gọi là thế nhưng ông bà ngoại tôi cho bố mẹ tôi một căn nhà để ở riêng, cách nhà ông bà nội tôi khoảng vài trăm mét. Tuy nhiên bác dâu cả tôi nếu có dịp đi ngang qua thì đều sẽ dẩu miệng vào nói bố tôi mà theo như cách mọi người hay nói bây giờ là vượng chan.
Dần dần cả nhà chẳng ai có thể chịu nổi tính bác, giỗ ông bà mọi người chỉ tạt về thắp hương chứ không ai ở lại ăn cỗ, mà cỗ thì bác dâu tôi cũng làm chỉ một mâm đủ để gia đình bác ăn, mọi người chuyển sang nhà bác thứ để làm giỗ.
Thực tế cả nhà tôi chẳng ai làm gì bác, nhưng không hiểu vì sao bác luôn cảm thấy ngứa mắt với tất cả các anh em của chồng, bác bảo ông bà ngày xưa chia đất đai không sáng suốt, đáng ra anh cả thì phải được phần nhiều hơn. May rằng hồi đó chia chác ông bà tôi đều có làm giấy tờ đàng hoàng, nhưng tôi nghĩ cũng vì thế mà bác dâu cả càng khó chịu hơn.
Cho tới cách đây khoảng 8 năm, bác cả tôi bị tai nạn và phải nằm liệt giường, khi đó không biết có phải vì bận rộn chăm chồng không mà tính cách bác dâu cả tôi có phần mềm mỏng đi nhiều, thế nhưng nếu ai đó động vào bác, hoặc chỉ cần nói vài câu khiến bác chướng tai thôi, bác vẫn sẵn sàng tế lại bằng tất cả vốn từ không thể nào đáng sợ hơn mà bác vẫn thường hay nói ngoài chợ.
Tới 3 năm sau bác cả tôi mất thì cũng là lúc anh con trai của bác báo nợ ngập đầu, gia đình không chỉ bị xiết nợ từ xã hội đen mà còn bị cả ngân hàng tịch thu luôn một căn nhà mà anh tôi thế chấp để vay nợ. Không trông mong được vào đâu, bác cả tôi dịu tính đi bắt đầu nhờ cậy anh em trong nhà giúp đỡ, mọi người không nỡ bỏ rơi bác đành mỗi nhà cho bác vay vài trăm để trả nợ.
Khoảng 2 năm sau nữa thì anh con trai của bác dâu tôi tự kết thúc cuộc đời của mình và để lại một khối nợ khổng lồ mà sau khi có tiền phúng viếng cho anh xong, tất cả đều phải dồn để trả nợ. Anh con trai thứ 2 của bác cũng rơi vào tình cảnh bi đát không kém khi dính vào nàng tiên nâu, đồ đạc trong nhà khuân đi hết và thậm chí còn dọa dẫm mẹ nếu như không đưa tiền để anh đi phê pha. Được vài năm thì anh cũng mất
Ở thời điểm hiện tại, bác cả tôi sống lầm lũi, bắt đầu tính đến việc ăn chay niệm phật, trong khi toàn bộ những thành viên khác trong gia đình ai cũng có một cuộc sống sung túc đủ đầy, cô út tôi từng là người khổ sở nhất khi phải sống với bác hơn chục năm trời mới có thể ra khỏi nhà, thì nay cũng có một cơ ngơi hoành tráng định cư nước ngoài. Thỉnh thoảng, bác dâu cả gọi điện sang xin tiền cô vẫn gửi về cho. : vozvn (24):
Người thì nói bác tôi về già khổ đường chồng con, không con không cháu, người lại bảo bác tôi gặp quả báo vì thời trẻ đã gây ra quá nhiều điều không phải với không chỉ là anh em trong nhà mà còn là bà con hàng xóm. Tôi thấy điều nào cũng có phần đúng cả, và mặc dù không thể nói trước được tương lai, nhưng tôi luôn tâm niệm rằng mình sẽ không bao giờ sống một cuộc đời như bác dâu cả tôi từng sống.
Bây giờ, mỗi dịp giỗ ông bà, bác cả, 2 anh, bác đều làm cỗ mời mọi người, thế nhưng vì bận nên chẳng mấy ai có thể về…